Chương 45 - Chương 45: Người Không Nên Sống - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Chương 45: Người Không Nên Sống – Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Ba tiếng gõ ấy rơi vào thạch thất như ba hạt máu rơi xuống mặt nước chết. Tạ Huyền vừa bị phản chấn đánh đến ý thức trắng xóa, vậy mà giọng nam yếu ớt truyền qua Cấm Cốt Môn lại kéo hắn tỉnh lại bằng một nỗi lạnh rất sắc. Đừng để nó viết tên đứa trẻ. Câu nói không dài, nhưng trong một nơi mọi thứ đều vận hành bằng danh, huyết và lời thề, nó chẳng khác gì tự đưa cổ tay vào miệng cấm chế. Mộc Tịch Nhan đang quỳ cạnh bệ đá bỗng ngẩng đầu. Trong mắt nàng có một thoáng dao động rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không đang nằm trong Thai Mệnh, nếu không nghe tim nàng đập lệch đi một nhịp, Tạ Huyền sẽ tưởng nàng chỉ vì đau mà run.
Người áo xám cũng nghe thấy. Hắn chống tay xuống nền, đầu ngón tay cào vào đá đến bật máu, nhưng câu đầu tiên bật ra lại không phải hỏi người ngoài là ai. Hắn khàn giọng nói: “Đừng đáp.” Mộc Tịch Nhan cắn chặt môi. Cấm Cốt Môn ngăn giữa hai bên, nhưng giọng nói kia đã thành một đường dẫn. Nếu nàng gọi tên người ngoài cửa, gia phả sẽ có tên. Nếu nàng nhận ra người ấy, gia phả sẽ có hệ. Nếu nàng rơi nước mắt vì người ấy, chiếc nôi đá sẽ có chứng cứ rằng Thai Mệnh trong bụng nàng không phải một sinh mệnh vô danh, mà là huyết duệ có thể bị ghi vào dòng chủ mạch.
Tạ Huyền lập tức hiểu vì sao pháp chỉ chuyển hướng nhanh như vậy. Nó không cần biết hắn muốn tên gì, cũng không cần đợi hắn chào đời. Nó chỉ cần ép những người sống quanh hắn thừa nhận một chuỗi quan hệ. Mẹ. Huyết thân. Chủ mạch. Đứa trẻ. Một khi chuỗi ấy khép lại, chữ đầu tiên trên gia phả sẽ tự sinh ra. Tên không phải thứ được đặt, mà là xiềng xích được chứng thực bởi máu người còn sống. Hắn ép ý thức nhìn vào mạch thay vì nhìn vào lớp mực đen trên trang đá. Dòng mạch linh vừa bị đánh lệch chưa chết. Nó nằm dưới nền như một con rắn bị chặt đuôi, chờ tiếng đáp của Mộc Tịch Nhan để mọc lại đầu.
Ngoài Cấm Cốt Môn vang lên tiếng thở nặng. Người đàn ông kia hình như cũng biết mình đã phạm vào kỵ húy, nên sau câu cảnh báo đầu tiên, ông không gọi tên nàng nữa. Ông chỉ gõ thêm một tiếng, lần này nhẹ hơn, như dùng đốt ngón tay đã nứt chạm vào mặt đá. “Không được nhận ta,” ông nói, từng chữ bị máu chặn lại trong cổ họng. “Cũng không được để ta nhận nó.” Mộc Tịch Nhan nhắm mắt trong một hơi thở. Bàn tay nàng đặt trên bụng siết chặt, nhưng nàng không đáp. Chính sự im lặng ấy khiến linh văn quanh nôi đá hơi khựng lại, như một con thú tưởng con mồi sẽ tự bước tới, lại phát hiện con mồi đứng yên giữa lưỡi dao.
Bóng người sau màn đặt ngón tay lên trang gia phả. Lớp mực đen bên cạnh ấn ký chủ mạch chậm rãi tan ra thêm một chút. Không lộ tên, nhưng lộ một nét ngang bị xóa cũ. Người áo xám nhìn thấy nét ấy, sắc mặt vốn đã trắng lại càng trắng hơn. “Là người rút tên khỏi lời thề,” hắn thì thầm. “Người mở nhánh Sinh Môn dưới tro.” Tạ Huyền nghe được, ý thức chấn động. Vậy người ngoài cửa không chỉ là huyết thân Tạ thị. Ông từng rút tên khỏi Cấm Cốt Môn, từng để lại một khe sống cho Mộc Tịch Nhan năm xưa, cũng chính vì thế gia phả không thể viết đầy đủ tên ông. Một người đáng lẽ đã bị xóa khỏi huyết mạch, lại đang sống ngay ngoài cửa.
Tiếng bước chân lộn xộn bỗng truyền xuống từ phía trên Sinh Môn. Không rõ qua bao nhiêu tầng đá, giọng Tạ Trường Nghi vẫn lạnh và mỏng như lưỡi dao cạo qua xương. “Hóa ra là ngươi.” Hắn cười rất khẽ, nhưng tiếng cười ấy không có chút vui mừng nào, chỉ có sợ hãi bị ép thành tàn nhẫn. “Gia phả đã đốt tên ngươi, lời thề đã nuốt danh ngươi, chủ mạch đã được tuyên chết trước Định Tội Đài. Ngươi không nên sống.” Câu cuối cùng rơi xuống, Cấm Cốt Môn liền sáng lên một vệt đỏ. Pháp chỉ không cần bóng người sau màn ra lệnh nữa. Nó tìm thấy một nghịch lý sống: người không nên sống vẫn đang mang ấn ký chủ mạch.
Gia phả đá dựng thẳng lên, mép trang rung như có gió thổi từ trong lòng đất. Dòng chữ nhắm vào Thai Mệnh lúc trước bị xóa đi, thay bằng một câu mới: Chủ mạch nghịch danh. Lấy nghịch danh chứng tử danh. Tạ Huyền lạnh cả ý thức. Đây mới là cái bẫy thật sự. Nếu người ngoài cửa đã bị tuyên chết mà vẫn sống, pháp chỉ có thể dùng ông làm chứng cứ phản nghịch, chặt ông để hoàn thành cái chết đáng lẽ đã xảy ra. Máu của một chủ mạch “chết lại chết lần nữa” sẽ mạnh hơn bất cứ huyết thân nào. Nó không chỉ bổ nhịp cho cấm chế, mà còn có thể đóng luôn họ Tạ đầu tiên lên Thai Mệnh.
Thiên Mệnh Cốt trong bóng tối lại mở ra một khe rất nhỏ. Không có lời dụ dỗ. Không có tiếng gọi. Chỉ có một cảm giác chắc chắn đến đáng sợ: nếu Tạ Huyền cho phép, nó có thể nuốt nghịch danh ấy trước khi pháp chỉ kịp chặt xuống. Nó sẽ cứu người ngoài cửa, cứu Mộc Tịch Nhan, cứu cả cái tên chưa kịp bị viết. Nhưng Tạ Huyền đã biết kiểu cứu rỗi đó giống một bàn tay sạch sẽ chìa ra từ vực sâu. Nắm lấy thì trước mắt sống, nhưng phía sau sẽ có thứ nhớ mùi máu và nhớ đường về. Hắn ép mình không nhìn Thiên Mệnh Cốt. Hắn nhìn ba thứ cấm chế cần: máu chủ mạch, sự thừa nhận của Mộc Tịch Nhan, và nhịp tim Thai Mệnh.
Ba thứ ấy không được trùng nhau. Mộc Tịch Nhan đã giữ im lặng, nhưng máu ngoài cửa vẫn rơi, còn tim nàng vì đau mà càng lúc càng loạn. Tạ Huyền không thể điều khiển thân thể chưa thành của mình như một tu sĩ thật sự, nhưng hắn có một điểm mà gia phả không tính tới: ý thức của hắn không sinh ra từ Tạ gia. Trong khoảnh khắc rất ngắn, hắn để ký ức về một cái tên cũ lướt qua đáy lòng. Nguyễn Minh. Không phải để gọi mình, càng không phải để đưa cho gia phả, mà để nhịp ý thức của hắn lệch khỏi huyết mạch trong nửa cái chớp mắt. Một sinh mệnh có máu Tạ thị, nhưng ý niệm đầu tiên không thuộc gia phả Tạ thị. Sai lệch ấy mỏng như sợi tóc, nhưng với trận pháp sống bằng trùng khớp, một sợi tóc cũng đủ làm lưỡi dao cấn lại.
Mộc Tịch Nhan cảm nhận được nhịp lệch ấy. Nàng lập tức không chống cấm chế, cũng không trả lời người ngoài cửa, chỉ dùng đầu ngón tay vẽ một đường rất nhỏ lên Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Hoa ấn xanh nhạt xoay nửa vòng, không dẫn máu, không dẫn bóng, mà dẫn nhịp tim của nàng trễ đi một hơi. Cái giá đến ngay sau đó. Sắc mặt nàng trắng bệch, máu từ khóe môi chảy xuống cằm, nhưng nàng vẫn không phát ra tiếng. Người áo xám bò tới bên cạnh bệ đá, nhặt một mảnh vụn Trấn Danh Bài còn nhỏ hơn móng tay, ép nó vào đường rãnh bị chặt đứt lúc trước. “Không thành tên,” hắn nghiến răng. “Thì thành vết xóa.”
Mảnh vụn xám tan ra. Trên nền đá hiện lên một khoảng trống hình chữ, giống như trong gia phả có người từng bị bôi đi đến mức không còn nét nào đầy đủ. Pháp chỉ giáng xuống đúng lúc ấy. Một tiếng nổ trầm vang từ ngoài Cấm Cốt Môn truyền vào. Người đàn ông bên ngoài hự một tiếng, máu nóng lại bắn lên trang gia phả, nhưng lần này máu không chảy thẳng vào dòng Thai Mệnh. Nó bị khoảng trống xám kéo lệch sang phần tên đã xóa của chính ông. Bóng người sau màn khựng lại lần thứ hai. Tạ Huyền biết bọn họ không cứu được ông. Họ chỉ khiến nhát chặt đáng lẽ đóng vào mình quay về người vốn bị pháp chỉ đòi nợ.
Ngoài cửa, Tạ Trường Nghi gằn giọng: “Ngươi còn muốn che cho nàng? Vì một đứa trẻ mang cổ cốt, ngươi để bao nhiêu người Tạ gia chết không nhắm mắt?” Người đàn ông không trả lời ngay. Một lát sau, ông cười khẽ, tiếng cười vỡ vụn vì máu nhưng lạ lùng bình tĩnh. “Người chết không cần ngươi thay họ nhắm mắt.” Ông ngừng lại, hơi thở nặng hơn. “Người sống mới cần được chọn xem mình có quỳ hay không.” Câu ấy truyền qua cửa đá, rơi vào Thai Mệnh như một mảnh lửa nhỏ. Tạ Huyền không biết người ấy là ai, nhưng trong một đêm mọi người đều muốn dùng hắn làm chìa khóa, lời nói đó giống một bàn tay không chạm được nhưng vẫn chắn trước mặt hắn.
Cấm Cốt Môn bỗng rền lên. Không phải mở, cũng không phải đóng, mà là bị hai mệnh lệnh trái nhau kéo đến sắp nứt. Pháp chỉ muốn chặt nghịch danh. Lời thề cũ của Tạ gia lại nhận ra người ngoài cửa từng rút tên để giữ một khe sống, không thể lập tức xem ông như kẻ phản thệ. Chính khoảng do dự ấy khiến nôi đá sau lưng Mộc Tịch Nhan tối đi một nhịp. Tạ Huyền lập tức truyền ý niệm cho nàng: cửa không mở, nhưng nhịp cửa đang rỗng. Mộc Tịch Nhan hiểu. Nàng chống tay đứng dậy, cơ thể lảo đảo đến mức người áo xám phải đưa tay đỡ, nhưng mắt nàng nhìn thẳng vào Cấm Cốt Môn. Nàng vẫn không gọi tên người ngoài cửa. Nàng chỉ thấp giọng nói với đứa trẻ trong bụng: “Nhớ lấy. Đừng để ai đặt tên con bằng máu người khác.”
Trang gia phả đá đột nhiên xoay mạnh. Lớp mực đen che tên chủ mạch bị kéo thành một vệt dài, nửa giống chữ, nửa giống vết thương. Bóng người sau màn cuối cùng không còn kiên nhẫn. Nó dùng ngón tay ấn xuống mép trang, và toàn bộ thạch thất lập tức chìm vào một thứ uy áp lạnh đến mức Tỏa Mệnh Hoa Ấn suýt tắt. Một dòng chữ mới hiện ra, từng nét nặng như đinh đóng vào xương: Thai Mệnh vô danh, mẫu thể không nhận, nghịch chủ không phục. Đổi pháp. Không viết tên con. Viết tên mẹ trước.
Tạ Huyền chưa kịp phản ứng, bóng của Mộc Tịch Nhan trên nền đã bị giật mạnh về phía gia phả. Không còn là kéo nàng vào nôi đá, cũng không còn là chặt huyết căn ngoài cửa. Pháp chỉ đổi sang một đường tàn nhẫn hơn: nếu đứa trẻ không chịu có tên, nếu chủ mạch không chịu nhận, vậy nó sẽ lấy tên Mộc Tịch Nhan làm nét đầu tiên, ghi nàng thành mẫu thể phạm thệ trước, rồi từ tội danh của nàng ép ra danh phận của con. Bên ngoài Cấm Cốt Môn, người đàn ông đập mạnh bàn tay đầy máu lên cửa đá. Lần này ông không còn giữ được bình tĩnh. “Tịch Nhan, lui khỏi gia phả!”
Nhưng đã muộn nửa nhịp. Trên trang đá, dưới pháp chỉ Thần Điện, chữ Mộc đầu tiên bắt đầu hiện ra bằng máu đen.
