Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 3: Lời Thề Chưa Thành - Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Chương 3: Lời Thề Chưa Thành – Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Giọng nói ấy vang lên không lớn, nhưng trong mật đạo chật hẹp, từng chữ đều giống một sợi kim mềm luồn qua đá lạnh. Mộc Tịch Nhan đứng bất động. Bàn tay nàng che trên bụng, năm ngón tay đã lạnh đến mức gần như không còn cảm giác, nhưng vẫn vô thức khép lại, như muốn dùng một lớp da thịt mỏng manh chắn giữa đứa trẻ chưa ra đời và người đang đứng phía trước. Tạ Huyền không nhìn thấy kẻ ấy. Hắn chỉ nghe được tiếng gió lùa qua khe đá, nghe được mùi dược thảo đắng ngắt theo hơi lạnh tràn vào, và nghe được nhịp tim của Mộc Tịch Nhan bỗng đổi thành một tiết tấu rất lạ. Không phải hoảng sợ thuần túy. Là đau. Là giận. Là một vết thương cũ bị người ta dùng đầu ngón tay ấn đúng vào giữa.

Người phía trước bước thêm nửa bước. Tiếng vải áo quét qua nền đá rất nhẹ, đủ cho thấy đối phương không bị thương, cũng không vội. Ông ta gọi nàng bằng giọng của người quen thân: “Tịch Nhan, đừng cố nữa. Thần Điện đã phong ba nhánh đường hầm. Người cầm mệnh bàn ở phía sau không phải kẻ con có thể lừa mãi. Theo ta về Thanh Mộc, ta có thể giữ mạng con.” Một khoảng lặng rơi xuống. Rồi ông ta nói tiếp, chậm hơn, lạnh hơn: “Còn đứa trẻ kia, giao cho ta. Mộc thị có cách tách cổ cốt ra khỏi Phàm Thai. Có lẽ nó vẫn giữ được một hơi sống bình thường.”

Một hơi sống bình thường. Tạ Huyền nghe rất rõ bốn chữ ấy, và trong bóng tối ấm lạnh giao nhau, hắn hiểu ngay đó không phải cứu mạng. Đó là một cách nói sạch sẽ hơn của việc lấy thứ người ta muốn rồi bỏ lại phần còn thừa cho số mệnh tự xử. Hắn đã từng nghe nhiều ngôn từ như vậy ở đời trước: vì đại cục, vì lợi ích chung, vì giảm tổn thất. Khi rơi vào văn bản, chúng không có máu. Khi rơi lên thân thể một đứa trẻ chưa sinh, mỗi chữ đều nặng như đá.

Mộc Tịch Nhan không đáp ngay. Nàng rút lưng khỏi vách đá, thân thể lảo đảo một thoáng vì mất máu, nhưng bàn tay trên bụng không rời ra. “Mộc Hành Chu,” nàng gọi thẳng tên ông ta, giọng khàn đến mức gần như bị đá nghiền vỡ, “khi phụ thân ta chết trước dược lô của Mộc thị, chính ngươi nói y tu cứu người trước khi cứu danh. Hôm nay ngươi chặn ta ở đây để nói với ta, con của ta chỉ cần còn một hơi là đủ sống sao?”

Mộc Hành Chu im lặng một nhịp. Sự im lặng ấy khiến Tạ Huyền nhận ra một điều: người này không phải sát thủ được phái tới giết nhanh. Ông ta có lập trường, có lý do, thậm chí có chút thương xót dành cho Mộc Tịch Nhan. Nhưng chính loại thương xót ấy càng đáng sợ. Nó cho phép ông ta đau lòng khi ép nàng, cho phép ông ta tự tin rằng mình đang chọn con đường ít tàn nhẫn nhất, cho phép ông ta xem sinh mạng trong bụng nàng như một vấn đề cần xử lý chứ không phải một con người.

“Ta cứu được con, không cứu được huyết mạch Tạ gia.” Mộc Hành Chu thở ra. “Con là người Mộc thị. Con từng là y tu sạch nhất của Thanh Mộc Vực. Vì Tạ gia, con cấy cổ cốt vào thai, dùng Tỏa Mệnh Hoa Ấn che mệnh cách, bây giờ còn dùng cả tro mệnh của họ để lừa Thần Điện. Tịch Nhan, con thật sự nghĩ đứa trẻ ấy lớn lên sẽ không hận con sao?”

Câu cuối cùng đâm vào nơi Mộc Tịch Nhan yếu nhất. Tạ Huyền cảm nhận được thân thể nàng run lên rất nhẹ. Không phải vì gió. Từ khi hắn tỉnh trong bóng tối này, nàng luôn che chắn, luôn tính đường, luôn bị thương nhưng không từng than nửa chữ. Chỉ khi nghe đến việc hắn có thể hận nàng, nhịp tim ấy mới lạc mất một nhịp dài đến đáng sợ. Hắn không biết toàn bộ sự thật về cổ cốt, không biết vì sao nàng phải dùng thai nhi làm vật chứa phong ấn, cũng không biết trong quá khứ nàng đã lựa chọn trong tình thế nào. Nhưng hắn biết bàn tay này đã nhiều lần đặt trên bụng không phải để khóa hắn, mà để giữ hắn khỏi bị thế giới xé ra trước khi có cơ hội lựa chọn.

Một cảm giác nóng rực lại dâng lên ở cột sống chưa thành hình. Thiên Mệnh Cốt, hoặc thứ mà người khác gọi bằng cái tên ấy, giống như nghe thấy lời của Mộc Hành Chu. Nó khẽ rung, tham lam và tỉnh táo hơn lúc Tầm Sinh Châm đi qua. Bản năng của nó rất đơn giản: trước có kẻ muốn tách nó, sau có kẻ muốn bắt nó, vậy hãy hút sinh cơ, hãy phản ứng, hãy khiến mọi thứ chạm vào đều phải trả giá. Chỉ cần Tạ Huyền thuận theo, có lẽ Mộc Hành Chu sẽ không còn đứng bình thản như vậy. Nhưng ngay khi ý nghĩ đó lóe lên, hắn liền ép nó chìm xuống. Dùng máu của mẹ để chứng minh mình có quyền sống, đó không phải là sống. Đó chỉ là đổi một chiếc lồng này lấy một chiếc lồng khác.

Mộc Tịch Nhan cúi đầu, môi gần như chạm vào mu bàn tay đang che bụng. Nàng không biết Tạ Huyền đang nghĩ gì, nhưng dường như vẫn cảm được sự im lặng cứng cỏi ấy. Khóe môi nàng động rất nhẹ. “Con ta có thể hận ta,” nàng nói. “Nhưng chuyện đó phải do nó tự chọn sau khi nó sinh ra, lớn lên, biết hết sự thật. Không đến lượt Mộc thị, càng không đến lượt Thần Điện thay nó quyết định nó có được sống như một con người hay không.”

Mộc Hành Chu thở dài. Tiếng thở dài ấy vừa buồn vừa lạnh. “Vậy lời thề năm đó của con với Mộc thị coi như bỏ?”

“Ta chưa từng thề giao sinh mạng của con ta cho các ngươi.” Mộc Tịch Nhan chậm rãi lùi một bước. Sau lưng nàng là nhánh hầm bị Thần Điện ép xuống; trước mặt là Mộc Hành Chu; bên dưới chân là lớp tro cũ vừa hiện chữ Tạ, Lạc, đồng thủ. Nàng không còn đường rộng để đi, chỉ còn những khe hở do người chết để lại. “Ta chỉ thề dùng y thuật cứu người. Nếu hôm nay ta để các ngươi mổ mệnh con ta để đổi lấy một cái danh sạch sẽ của Mộc thị, lời thề ấy mới thật sự bị ta giẫm nát.”

Ngay khoảnh khắc nàng nói xong, phía sau mật đạo vang lên tiếng nổ trầm. Không phải đá sập, mà là lửa bị ép vào nơi kín gió. Hơi nóng cuộn qua vách đá, sau đó một luồng khói nhạt, gần như không màu, bắt đầu bò sát nền hầm. Mùi khói không hắc, trái lại có vị ngọt rất mỏng, giống dược thang nấu quá lửa. Tạ Huyền lập tức cảm thấy vùng nước quanh mình co lại. Mộc Tịch Nhan cũng nhận ra. “Tam Tuyến Hỏa…” Nàng nghiến răng. Thần Điện không cần nhìn thấy họ. Chỉ cần đốt từng nhánh, ép người sống tự chạy về phía cửa đã bị chặn.

Mộc Hành Chu nâng tay. Giữa hai ngón tay ông ta kẹp một chiếc châm xanh dài bằng nửa đốt tay, đầu châm trong suốt như mầm cây non bị đóng băng. “Ta không muốn tự tay làm con đau. Nhưng con không còn thời gian để bướng.”

Khi chiếc châm xuất hiện, mật ấn hình lá dưới chân tường khẽ sáng lên. Mộc Tịch Nhan nhìn nó, ánh mắt bỗng lặng xuống. Lúc trước nàng chấn động vì biết Mộc thị đã chạm vào mật đạo. Bây giờ chính dấu ấn đó lại nói cho nàng biết Mộc Hành Chu chuẩn bị dùng thủ đoạn gì. Thanh Diệp Tỏa Huyệt không giết ngay. Nó làm người trúng châm tê liệt kinh mạch, giữ thần trí tỉnh táo, để y tu có thể mổ mệnh mà không làm hỏng phần họ cần lấy. Một thủ pháp từng được ghi trong cấm quyển của Mộc thị, vốn phải dùng để cứu người bị tà khí nhập cốt, nay lại quay về phía nàng và đứa con trong bụng.

Tạ Huyền không thể nhắc nàng. Hắn chỉ có thể nghe khói tiến tới từng tấc, nghe chiếc châm rời khỏi tay áo, nghe đá phía sau bắt đầu nứt vì lửa ép. Trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ rất rõ ràng hình thành trong hắn, rõ hơn cả sợ hãi: nếu hắn còn sống, hắn nhất định phải có một ngày tự nói với Mộc Tịch Nhan rằng hắn không hận nàng chỉ vì người khác bảo hắn nên hận. Lời ấy chưa thể thành tiếng. Cổ họng hắn chưa có. Môi hắn chưa mở. Thế giới thậm chí còn chưa cho hắn một hơi thở riêng. Nhưng lời thề không thành ấy vẫn nặng nề rơi xuống trong bóng tối, ép hắn giữ im lặng đến tận cùng, không để cổ cốt mượn cớ bùng lên.

Mộc Tịch Nhan hành động trong đúng nửa hơi thở chiếc châm xanh lao tới. Nàng không tránh về sau, vì sau lưng là khói lửa của Thần Điện. Nàng cũng không xông thẳng lên, vì nàng biết mình không còn sức thắng Mộc Hành Chu. Nàng cúi xuống, năm ngón tay nhuốm máu ấn mạnh lên mật ấn hình lá dưới tro, đồng thời dùng tay còn lại vẽ ngược nét cuối của Hôi Mệnh Trận trên nền đá. Máu của Tạ gia, tro của Tạ gia, cấm ấn của Mộc thị, ba thứ vốn không nên đứng cùng nhau bỗng va vào nhau trong một tiếng rít rất nhỏ.

Mộc Hành Chu biến sắc. “Con dám đảo ấn?”

“Là ngươi dạy ta,” Mộc Tịch Nhan nói, giọng bình tĩnh đến lạ, “trận dùng để khóa huyệt, nếu gặp mệnh tro che sinh cơ, trước hết sẽ khóa chính đường dẫn của nó.”

Chiếc châm xanh lệch khỏi hướng ban đầu, không đâm trúng bụng nàng mà cắm phập vào vách đá bên trái. Mật ấn hình lá lập tức nứt ra như một chiếc lá bị lửa liếm. Nhưng Mộc Tịch Nhan cũng phải trả giá. Vết thương trên vai nàng bật máu, hơi thở đứt đoạn, toàn bộ Tỏa Mệnh Hoa Ấn quanh Tạ Huyền co rút dữ dội như bị người ta siết bằng dây thép. Hắn đau đến mức ý thức suýt vỡ vụn, nhưng vẫn không gọi cổ cốt. Hắn chỉ bám lấy nhịp tim của nàng, bám lấy bàn tay vẫn chưa rời khỏi bụng, bám lấy lời thề chưa thể nói.

Nền đá dưới chân bọn họ lún xuống. Không phải sập ngẫu nhiên. Đó là một khe thoát rất hẹp bị Hôi Mệnh Trận che kín, có lẽ vốn chỉ dành cho người Tạ gia cuối cùng khi mọi nhánh đường đều bị khóa. Mộc Tịch Nhan ôm bụng, nghiêng người rơi xuống khe tối. Trước khi bóng đá khép lại, Tạ Huyền nghe thấy Mộc Hành Chu quát gọi tên nàng, lần đầu tiên giọng ông ta mất đi vẻ ôn hòa. Phía xa hơn, tiếng người cầm mệnh bàn của Thần Điện cũng truyền tới, vẫn bình ổn, vẫn lạnh như mặt tuyết: “Đừng đuổi vào khe chết. Thanh Diệp Châm đã chạm phong ấn. Thai mệnh kia sẽ tự để lại dấu.”

Đá khép lại trên đầu lần thứ hai. Khói, lửa, tiếng người, tất cả bị cắt thành một vệt ù đặc. Mộc Tịch Nhan rơi trong bóng tối sâu hơn, máu của nàng thấm qua lớp áo, nóng rồi nhanh chóng lạnh đi. Tạ Huyền không biết khe chết dẫn tới đâu, không biết Mộc Tịch Nhan còn chịu được bao lâu, càng không biết dấu mà người cầm mệnh bàn nói đã chạm đến hắn là gì. Hắn chỉ cảm thấy, bên ngoài những cánh hoa phong ấn đang run rẩy, có một sợi xanh cực mảnh lặng lẽ quấn vào, không kéo, không siết, nhưng tồn tại rõ ràng như một lời nhắc. Lời thề đầu tiên của hắn chưa kịp thành tiếng, số mệnh đã buộc thêm một sợi dây mới lên người hắn.