Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 2: Dấu Vết Dưới Tro - Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Chương 2: Dấu Vết Dưới Tro – Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Đất đá khép lại trên đỉnh đầu, tiếng gió tuyết bị cắt đứt thành một tiếng ù nặng nề. Thế giới của Nguyễn Minh lại trở về bóng tối, nhưng bóng tối lần này không còn ấm như ban đầu. Nó rung, lạnh và đầy mùi máu. Mộc Tịch Nhan đang trượt xuống một đường mật đạo hẹp đến mức mỗi lần nàng nghiêng vai, vết thương trên người lại va vào vách đá, khiến nhịp tim sát bên hắn chao đảo như ngọn đèn sắp tắt. Hắn không nhìn thấy nàng, không thể gọi nàng dừng lại, càng không thể đưa tay đỡ. Tất cả những gì hắn làm được chỉ là giữ mình thật yên trong vùng nước ấm đang dần trở nên bất ổn, lắng nghe từng hơi thở bị nàng nuốt ngược vào trong.

Mật đạo không phải một lối thoát rộng rãi. Nó giống một vết nứt bị người ta cố tình giấu dưới nền miếu, quanh năm không thấy ánh sáng, vách đá lạnh và thấm nước. Mộc Tịch Nhan đã chuẩn bị đường này, nhưng chuẩn bị không đồng nghĩa an toàn. Đá vụn phía sau vẫn lăn xuống từng đợt. Trên đầu thỉnh thoảng vang lên tiếng pháp lực nện vào mặt đất, trầm và đều, như có kẻ đang dùng búa gõ từng tấc đất để tìm người. Mỗi lần chấn động truyền xuống, những cánh hoa phong ấn quanh Nguyễn Minh lại khẽ run. Điểm cổ xưa trong cột sống chưa thành hình của hắn cũng run theo, không đau dữ dội, nhưng dai dẳng như có một cái móc nhỏ đang kéo ý thức hắn về phía nó.

Nguyễn Minh không thuận theo. Sau chương trước, hắn đã hiểu một điều rất đơn giản: thứ trong người hắn càng tỉnh, Mộc Tịch Nhan càng nguy hiểm. Hắn không có linh lực, không có thân thể trưởng thành, không có bất kỳ khả năng phản kháng nào mà thế giới này công nhận. Nhưng hắn có thể phân biệt giữa bản năng muốn sống và cái giá của việc sống nhờ máu người khác. Vì vậy hắn ép ý thức mình co lại, giống như một người giữa đêm mưa thu hết hơi thở để không bị kẻ săn nghe thấy. Cảm giác đó không dễ chịu. Khi hắn không đáp lại dao động cổ cốt, nơi sâu trong thân thể non nớt bỗng lạnh buốt, rồi lại nóng rát. Hắn suýt nghĩ mình sẽ tan ra trong chính bóng tối này, nhưng nhịp tim của Mộc Tịch Nhan nhờ đó không còn loạn đến mức đáng sợ.

Nàng dừng lại trước một khúc quanh. Lòng bàn tay lạnh buốt đặt lên bụng, nhẹ hơn lúc ở phá miếu rất nhiều, như sợ chỉ cần chạm mạnh một chút cũng làm hắn đau. “Ngoan lắm.” Giọng nàng thấp, khàn, gần như chỉ còn hơi. “Con nghe được, nhưng không đáp. Như vậy là đúng.” Sau một nhịp rất ngắn, nàng lại nói, lần này mỗi chữ đều chậm hơn, như tự khắc vào máu mình: “Tên của con là Huyền. Tạ Huyền. Không phải vì Tạ gia muốn con gánh gì cả. Là vì mẹ mong con có thể đi qua nơi tối nhất mà vẫn biết mình là ai.”

Nguyễn Minh im lặng. Cái tên ấy rơi vào bóng tối trong hắn, không tạo ra ánh sáng, nhưng tạo ra một điểm neo. Nguyễn Minh là ký ức cũ, là tiếng còi xe cứu thương, là thành phố mưa và một đời đã khép lại. Tạ Huyền là thân thể chưa sinh, là tội danh chưa từng phạm, là một sinh mạng bị truy trước khi biết khóc. Hai cái tên chồng lên nhau, không hòa làm một ngay lập tức. Hắn chưa thể nhận hết thế giới này, nhưng hắn cũng không phủ nhận bàn tay đang run rẩy che trên bụng mình. Nếu cái tên ấy là điều đầu tiên Mộc Tịch Nhan có thể cho hắn giữa truy sát, hắn sẽ ghi nhớ.

Phía trên bỗng vang lên một tiếng ngân mảnh. Không phải tiếng kiếm chém đá, mà giống kim loại nhỏ xoay trong không khí. Mộc Tịch Nhan lập tức nín thở. Trong vùng nước tối, Nguyễn Minh cảm nhận được bụng nàng căng cứng, dòng máu đang truyền cho hắn cũng chậm lại. Rất xa bên trên, giọng người cầm mệnh bàn truyền xuống qua đất đá, méo mó nhưng đủ rõ: “Máu của nàng còn mới. Mật đạo chỉ có ba nhánh. Dùng Tầm Sinh Châm.”

Một vật gì đó xuyên qua tầng đất. Nó không gây tiếng nổ lớn, cũng không phá vỡ mật đạo, nhưng sự xuất hiện của nó khiến từng sợi phong ấn quanh Nguyễn Minh đột nhiên dựng lên. Hắn không nhìn được, song ý thức lại bắt được một đường lạnh mảnh như kim băng đang dò xuống, đi rất chậm, rất kiên nhẫn. Nó không tìm Mộc Tịch Nhan bằng mắt. Nó tìm sinh cơ, tìm dao động, tìm một tiếng “đáp” dù nhỏ nhất từ đứa trẻ trong bụng nàng. Đây không phải truy sát thô bạo. Đây là săn mồi bằng luật của thế giới này.

Mộc Tịch Nhan đưa tay lần theo vách đá. Đầu ngón tay nàng dừng ở một khe lõm rất nhỏ, sau đó dùng móng tay cạy ra một mảnh đá mỏng. Bên trong không có linh đan, không có bảo vật, chỉ có một túi tro xám được bọc bằng vải cũ và một cánh hoa khô đã đen gần hết. Nàng nhìn thứ đó rất lâu, lâu đến mức Nguyễn Minh cảm thấy một nỗi do dự không nên xuất hiện ở người đang bị dồn vào đường cùng. Cuối cùng nàng bật cười rất khẽ, tiếng cười vỡ trong cổ họng. “Hôi Mệnh Trận của Tạ gia… dùng đến lần này là hết.”

Nàng nghiền cánh hoa khô vào tro, rồi lấy máu trên vai mình nhỏ xuống. Tro xám gặp máu không vón lại, trái lại tỏa ra một mùi hương rất lạ, vừa giống hương giấy cháy, vừa giống rễ cây bị chôn sâu lâu năm. Mộc Tịch Nhan dùng hai ngón tay chấm thứ tro ấy, vẽ từng nét lên vách đá, lên nền ẩm, cuối cùng đặt bàn tay nhuốm tro lên bụng mình. Khi vệt tro chạm qua lớp áo rách, Nguyễn Minh cảm thấy những cánh hoa phong ấn quanh hắn lập tức khép thêm một tầng. Không phải mạnh hơn, mà là câm hơn. Dao động của hắn bị ép chìm xuống dưới nhịp tim của Mộc Tịch Nhan, giống một hòn đá bị phủ dưới bùn.

Cái giá đến ngay sau đó. Hơi thở của Mộc Tịch Nhan đứt một đoạn. Cơ thể nàng trượt xuống vách đá, đầu gối nện xuống nền mật đạo. Máu trong người nàng như bị kéo đi một phần để nuôi trận. Nguyễn Minh cảm nhận rõ sự thiếu hụt ấy hơn bất kỳ ai. Vùng nước quanh hắn chợt lạnh, rồi co thắt. Bản năng sinh tồn gào lên trong bóng tối, thúc hắn cựa quậy, thúc hắn mở cái điểm nóng rực trong cột sống để đoạt lại sinh cơ. Chỉ cần hắn thuận theo, có lẽ cơn lạnh sẽ qua. Có lẽ chiếc kim đang dò xuống cũng sẽ bị thứ trong người hắn đánh bật. Nhưng như vậy, Mộc Tịch Nhan sẽ phải trả giá thay hắn, và kẻ phía trên sẽ biết hắn thật sự có thể phản ứng.

Tạ Huyền lần đầu tiên tự gọi mình bằng cái tên mới ấy trong ý thức. Không phải để trở nên mạnh hơn. Chỉ để nhắc mình đừng tham. Hắn thả lỏng phần cơ thể nhỏ bé không thuộc quyền điều khiển của mình, giữ ý thức áp sát nhịp tim của Mộc Tịch Nhan. Tim nàng đập một lần, hắn im một lần. Tim nàng dừng hụt, hắn cũng không hoảng. Trong một khoảng rất ngắn, hắn không chống lại bóng tối, cũng không gọi cổ cốt. Hắn chỉ làm điều duy nhất hắn có thể làm: biến mình thành một sinh mạng chưa tỉnh như kẻ thù mong đợi.

Tầm Sinh Châm đi qua ngay phía trên. Lạnh. Sắc. Kiên nhẫn. Nó dừng lại một hơi thở rất dài trước bụng Mộc Tịch Nhan, dài đến mức Nguyễn Minh tưởng rằng mọi cố gắng đã vô ích. Rồi nó lệch đi nửa tấc, đâm vào vách đá bên cạnh. Một tiếng “đinh” nhỏ vang lên. Trên vách, vết tro máu bùng thành ánh xám nhạt, nuốt lấy dao động của chiếc kim. Phía trên có người quát khẽ. Người cầm mệnh bàn không giận dữ, chỉ trầm giọng: “Nàng dùng tro mệnh. Đốt nhánh thứ hai. Ép nàng ra khỏi đường hầm.”

Không ai thắng. Nguyễn Minh hiểu rất rõ. Họ chỉ tránh được một mũi kim, đổi lại Mộc Tịch Nhan mất thêm máu, Hôi Mệnh Trận bị lộ, và đối phương vẫn đang thu hẹp vòng vây. Nhưng trong sinh tử, không thua ngay đã là cơ hội. Mộc Tịch Nhan cũng hiểu điều đó. Nàng cắn răng đứng dậy, định rời khỏi khúc quanh, nhưng khi bàn tay chống xuống nền đá phủ tro, động tác của nàng bỗng khựng lại.

Dưới lớp tro xám vừa bị máu làm ướt, có một hàng chữ khắc rất nông hiện ra. Nét chữ đã cũ, nhiều chỗ bị lửa liếm mất, nhưng vẫn còn đủ để đọc vài chữ rời rạc. Tạ. Lạc. Đồng thủ. Quy Khư bất khai. Nguyễn Minh không hiểu hết ý nghĩa, nhưng hắn cảm nhận được nhịp tim của Mộc Tịch Nhan thay đổi. Không phải sợ hãi đơn thuần. Đó là chấn động của một người nhìn thấy chứng cứ mình từng biết, nhưng đã lâu không dám chắc còn tồn tại. Tạ gia và một chữ Lạc nào đó từng cùng giữ một thứ gọi là Quy Khư. Vậy tội danh “đánh cắp Thiên Mệnh Cốt” mà Thần Điện tuyên đọc phía trên còn thiếu bao nhiêu phần sự thật?

Mộc Tịch Nhan không có thời gian lau sạch hàng chữ. Nàng chỉ dùng tay áo phủ lại một nửa, rồi bỗng nhìn sang bên cạnh. Trong lớp tro sát chân tường, ngoài hàng chữ cũ còn có một dấu ấn mới hơn rất nhiều. Nó nhỏ bằng móng tay, hình một chiếc lá xanh bị đốt thành màu đen, mép lá có ba đường gân cong. Dấu ấy không thuộc Tạ gia. Cũng không phải pháp ấn bạc lạnh của Thần Điện. Khi Mộc Tịch Nhan nhìn thấy nó, toàn bộ cơ thể nàng cứng lại.

Một tiếng đá dịch chuyển vang lên từ đầu mật đạo phía trước. Không phải phía sau nơi truy binh đang ép xuống, mà là nơi lẽ ra phải dẫn ra ngoài núi. Gió lạnh lùa ngược vào, mang theo mùi dược thảo rất nhạt, giống mùi trên người Mộc Tịch Nhan nhưng già hơn, đắng hơn. Một giọng nói vang lên trong bóng tối, ôn hòa đến mức khiến người ta lạnh sống lưng: “Tịch Nhan, con vẫn muốn mang huyết mạch Tạ gia chạy tiếp sao?”

Bàn tay Mộc Tịch Nhan lập tức che lên bụng. Nguyễn Minh cảm thấy nàng run, nhưng lần này không phải vì mất máu. Trước có người chặn đường, sau có Thần Điện truy tới. Dưới lớp tro vừa hiện dấu Tạ – Lạc, lại thêm một mật ấn của Mộc thị. Trong bóng tối chật hẹp, Tạ Huyền chưa chào đời đã hiểu thêm một điều về thế giới mới: kẻ muốn quyết định số phận hắn, không chỉ đến từ Thần Điện.