Chương 1: Thai Mệnh Tỉnh Giấc: Mở Màn
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 1: Thai Mệnh Tỉnh Giấc: Mở Màn
Trước khi bóng tối nuốt lấy Nguyễn Minh, hắn còn nhớ mình đã nghe thấy tiếng còi xe cứu thương ở rất xa. Âm thanh ấy mỏng như một sợi chỉ bị kéo căng giữa đêm mưa, càng lúc càng đứt quãng, rồi biến thành một khoảng lặng đặc quánh. Hắn không kịp nghĩ về di chúc, không kịp oán trách trời đất, cũng không kịp sợ hãi cho trọn vẹn. Ý thức của hắn giống như bị thả xuống một lòng nước sâu, chìm mãi, chìm mãi, đến khi mọi ký ức về ánh đèn thành phố, mùi thuốc sát trùng và vị máu nơi đầu lưỡi đều bị đẩy ra xa.
Khi hắn tỉnh lại, trước mắt vẫn là bóng tối. Nhưng bóng tối lần này không lạnh. Nó ấm, chật, mềm, và có nhịp. Thình thịch. Thình thịch. Một tiếng tim đập vang lên sát bên hắn, đều đặn nhưng căng thẳng, như có người đang cố giữ hơi thở giữa một cuộc chạy trốn dài. Nguyễn Minh không mở được mắt, cũng không nhúc nhích được theo ý muốn. Hắn thử há miệng, không phát ra tiếng. Hắn thử hít thở, lại phát hiện mình không thở như một người trưởng thành. Thứ bao quanh hắn không phải không khí, mà là một vùng nước ấm có mùi máu rất nhạt và mùi thảo dược đắng.
Phản ứng đầu tiên của hắn không phải kinh hoàng, mà là im lặng. Nhiều năm sống bằng lý trí khiến hắn hiểu rằng sợ hãi không giải quyết được gì. Hắn bắt đầu kiểm tra từng điều nhỏ nhất: cảm giác nặng nhẹ, phạm vi có thể cử động, âm thanh bên ngoài, nhịp tim kia, và cả trạng thái của chính mình. Cơ thể hắn quá nhỏ. Tay chân như chưa hoàn thiện. Cột sống non yếu, lồng ngực chưa từng hít khí trời. Sau một lúc rất lâu, một kết luận vô lý nhưng không thể phủ nhận hiện lên trong ý thức hắn. Hắn không tỉnh dậy trong quan tài, cũng không tỉnh dậy trên giường bệnh. Hắn đang ở trong bụng một người phụ nữ.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, tiếng gió bên ngoài bỗng rít mạnh hơn. Qua tầng thịt, nước ối và bóng tối, âm thanh truyền vào tai hắn méo mó như vọng qua đáy giếng, nhưng vẫn đủ để phân biệt vài tiếng bước chân dồn dập. Người phụ nữ mang hắn đang chạy. Mỗi lần nàng đặt chân xuống, toàn bộ thế giới nhỏ hẹp của hắn đều rung lên. Nhịp tim của nàng nhanh đến mức gần như đập vào ý thức của hắn. Có lúc nàng cắn răng nén đau, hơi thở nghẹn lại, bụng co thắt khiến hắn bị ép đến choáng váng. Nguyễn Minh lập tức ngừng mọi thử nghiệm cử động. Nếu hắn thật sự là thai nhi trong bụng nàng, một động tác thừa của hắn cũng có thể làm nàng đau hơn.
Một tiếng nổ trầm vang lên phía sau. Mặt đất chấn động. Người phụ nữ khụy xuống một nhịp, bàn tay nàng ôm chặt bụng, năm ngón tay run rẩy ép lên nơi hắn đang cuộn mình. Qua lớp da thịt, Nguyễn Minh cảm nhận được lòng bàn tay ấy lạnh đến lạ. Giọng nữ rất thấp vang lên, mềm nhưng không yếu: “Đừng sợ.” Hai chữ ấy không biết nói với hắn hay nói với chính nàng. Nguyễn Minh không thể đáp. Hắn chỉ có thể giữ mình thật yên, dùng toàn bộ tỉnh táo còn sót lại để ghi nhớ giọng nói đầu tiên của đời này.
Bên ngoài, một giọng đàn ông truyền tới, không cao, nhưng rõ đến mức khiến vùng nước quanh hắn như lạnh đi. “Mộc Tịch Nhan, pháp chỉ đã xuống. Tạ gia cấu kết tà vật, đánh cắp Thiên Mệnh Cốt, tội không thể tha. Giao huyết mạch Tạ gia trong bụng ngươi ra, Thần Điện còn có thể giữ lại một mạng cho ngươi.”
Nguyễn Minh nghe không hiểu toàn bộ, nhưng từng chữ quan trọng lại như lưỡi dao khắc vào đầu hắn. Mộc Tịch Nhan. Tạ gia. Thiên Mệnh Cốt. Thần Điện. Đây không phải bệnh viện, không phải bất kỳ thế giới nào hắn từng biết. Không có bác sĩ, không có máy móc, không có cảnh sát. Chỉ có truy sát, pháp chỉ và một thứ được gọi là Thiên Mệnh Cốt đang khiến người ta đuổi theo một phụ nữ mang thai giữa đêm.
Mộc Tịch Nhan không trả lời ngay. Nàng tựa vào vách đá hoặc thân cây nào đó, hơi thở mỏng như sương. Nguyễn Minh cảm nhận được một dòng ấm nóng trượt từ ngực nàng xuống bụng, nhưng dòng ấm ấy không dịu dàng như máu mẹ truyền cho con. Nó sắc, sáng, lạnh ở rìa và nóng ở lõi, giống một sợi chỉ lửa chui qua bóng tối. Khi nó chạm đến hắn, nơi sâu nhất trong thân thể non nớt của hắn bỗng nhói lên. Không phải xương, bởi hắn còn quá nhỏ để hiểu xương là gì. Nhưng ở giữa cột sống, một điểm rất sâu như bị ai đánh thức, khẽ rung một cái.
Nguyễn Minh lập tức thấy nguy hiểm. Sự rung động đó không thuộc về hắn của Trái Đất. Nó cổ xưa hơn, xa lạ hơn, và cũng tham lam hơn. Trong một khoảnh khắc, hắn có cảm giác chỉ cần mình thuận theo, dòng ấm kia sẽ ùa vào thân thể hắn, lấp đầy sự yếu ớt hiện tại bằng một thứ sức mạnh không nên thuộc về thai nhi. Nhưng cùng lúc đó, nhịp tim của Mộc Tịch Nhan hỗn loạn hẳn. Nàng đau. Dòng lực này không miễn phí. Nó đang lấy từ nàng.
Hắn không biết tu luyện, không biết pháp thuật, càng không biết Thiên Mệnh Cốt là gì. Nhưng hắn biết một nguyên tắc đơn giản: nếu thứ gì đó có giá, trước hết phải xem ai đang trả giá. Nguyễn Minh ép ý thức mình lùi lại khỏi điểm rung động kia. Hắn không có thân thể đủ mạnh để chống cự, chỉ có thể dùng cách vụng về nhất là giữ yên, không đòi hỏi, không nuốt lấy dòng lực đang đưa tới. Cơn đau âm ỉ dâng lên trong vùng xương sống chưa thành hình, khiến ý thức hắn suýt tan đi, nhưng nhịp tim của Mộc Tịch Nhan dần ổn định hơn một chút.
Bên ngoài có người cười lạnh. “Nàng còn muốn dùng Tỏa Mệnh Hoa Ấn? Cấm thuật của Mộc thị che được người thường, che không được mệnh bàn của Thần Điện.”
Mộc Tịch Nhan cuối cùng lên tiếng. Giọng nàng khàn vì mất máu, nhưng từng chữ rơi xuống rất chậm: “Tạ gia có tội hay không, không đến lượt các ngươi định. Đứa trẻ này còn chưa sinh ra. Nó không nợ Thần Điện một mạng nào.”
“Nó mang cốt ấy, chính là nợ.”
Câu nói kia khiến Nguyễn Minh lạnh cả người, dù hắn chưa thật sự có da thịt để nổi gai ốc. Một thai nhi bị xem là món nợ. Một sinh mạng chưa kịp mở mắt đã bị đặt vào tội danh. Hắn từng nghĩ cái chết là kết thúc bất công nhất, nhưng bây giờ hắn phát hiện có những người thậm chí không đợi một đứa trẻ chào đời đã muốn viết xong số phận của nó. Trong bóng tối ấm nóng, ý thức của hắn bỗng trở nên sắc hơn. Hắn không biết mình sẽ sống được bao lâu, không biết người phụ nữ này là ai, nhưng nếu nàng đang vì hắn mà chạy, ít nhất hắn không thể trở thành gánh nặng khiến nàng chết nhanh hơn.
Mộc Tịch Nhan bất ngờ ấn mạnh tay lên bụng. Một luồng hương hoa rất nhạt lan vào vùng nước tối. Không phải mùi hoa tươi, mà giống mùi cánh hoa bị nghiền nát cùng máu. Nguyễn Minh cảm thấy xung quanh mình xuất hiện từng sợi ánh sáng mơ hồ. Hắn không nhìn thấy bằng mắt, nhưng ý thức lại bắt được hình dáng của chúng: những đường cong mảnh quấn quanh hắn như cánh hoa khép lại, từng lớp, từng lớp, khóa kín điểm rung động giữa cột sống kia. Nỗi đau giảm xuống, nhưng cảm giác bị trói buộc cũng rõ hơn. Mộc Tịch Nhan đang phong ấn thứ trong người hắn.
Tiếng bước chân bên ngoài áp sát. Một vật bằng kim loại va vào đá, phát ra tiếng ngân dài. “Phá miếu Sơn Thần đã bị vây. Nàng không còn đường lui.”
Không còn đường lui. Nguyễn Minh ghi nhớ bốn chữ ấy, rồi tự phủ định ngay. Nếu thật sự không còn đường, Mộc Tịch Nhan sẽ không dừng ở đây để thi triển phong ấn. Nàng đang kéo dài thời gian, hoặc đang chờ một điều kiện nào đó hoàn tất. Hắn cố lắng nghe trong tiếng gió và tiếng máu chảy của nàng. Bên dưới nhịp tim rối loạn, hắn bắt được một âm thanh rất nhỏ: tiếng nước chảy ngược, hoặc tiếng đá dịch chuyển dưới lòng đất. Nàng có chuẩn bị. Không nhiều, không chắc thắng, nhưng không phải tuyệt vọng mù quáng.
Mộc Tịch Nhan cúi đầu, môi gần như chạm lên bụng. Giọng nàng nhỏ đến mức chỉ hắn có thể cảm nhận qua rung động: “Con nghe được, phải không?”
Ý thức Nguyễn Minh khựng lại. Trong khoảnh khắc ấy, hắn suýt cử động theo bản năng. Nhưng hắn lập tức ghìm mình xuống. Nếu kẻ bên ngoài có mệnh bàn thật sự có thể bắt được dao động của hắn, một phản ứng lúc này sẽ giết cả hai mẹ con. Mộc Tịch Nhan dường như hiểu. Nàng không cần hắn đáp. Bàn tay lạnh buốt của nàng vuốt qua bụng một lần, dịu dàng đến mức không giống người đang bị truy sát.
“Tốt.” Nàng nói khẽ. “Nhớ lấy. Con không phải đồ vật của Tạ gia, cũng không phải chìa khóa của Thần Điện. Nếu con sống, con là chính con.”
Mấy chữ cuối cùng chìm trong tiếng đá mở ra. Nền miếu dưới chân nàng nứt một đường rất hẹp, vừa đủ cho một người nghiêng mình lách xuống. Gió tuyết bên ngoài tràn vào, mang theo mùi tro, mùi máu và mùi phù văn cháy khét. Mộc Tịch Nhan không do dự nữa. Nàng nuốt xuống tiếng rên, ôm bụng lao vào khe tối dưới nền miếu. Ngay khi nàng rơi xuống mật đạo, phía sau vang lên một tiếng quát. Ánh sáng lạnh bổ xuống, chém vỡ nửa tượng Sơn Thần cũ. Đá vụn lăn qua miệng đường hầm, có mảnh sượt qua vai nàng, máu nóng bắn xuống bụng áo.
Nguyễn Minh cảm thấy thế giới đảo lộn. Đau đớn, chấn động, thiếu dưỡng khí, tất cả cùng ập tới. Nhưng hắn vẫn giữ yên. Không phải vì không sợ, mà vì lần đầu tiên sau khi chết đi, hắn có một mục tiêu rõ ràng đến vậy: sống, và để người đang mang hắn cũng sống. Trong bóng tối, những cánh hoa phong ấn quanh hắn khẽ co lại. Điểm sâu trong cột sống lại rung lên một lần, rất nhẹ, như có thứ gì đó không cam lòng bị khóa.
Trên miệng mật đạo, giọng đàn ông kia không còn cười nữa. Một chiếc mệnh bàn màu bạc lơ lửng giữa gió tuyết, kim chỉ trên đó quay điên cuồng rồi dừng phắt về phía lòng đất. Hắn nhìn vệt máu của Mộc Tịch Nhan, sau đó nhìn xuống khe tối vừa khép lại, giọng trầm xuống: “Thai mệnh đã tỉnh.”
Một giọng khác hoảng hốt hỏi: “Thai nhi chưa sinh sao có thể có ý thức?”
Người cầm mệnh bàn im lặng một lát. Khi hắn lên tiếng lần nữa, từng chữ lạnh như tuyết rơi lên xương: “Không cần biết. Truyền tin về Thần Điện. Trước khi đứa trẻ ấy chào đời, phải đem cả mẹ lẫn con về Trung Thiên. Và từ giờ trở đi, đừng gọi nó là thai nhi bình thường nữa.”
Dưới mật đạo tối đen, Nguyễn Minh nghe thấy câu nói ấy qua tầng đất đá đang khép lại. Hắn chưa có tên ở thế giới này, chưa có tiếng khóc chào đời, nhưng số phận mà người khác viết cho hắn đã bắt đầu mở trang đầu tiên.
