Chương 24 - Chương 24: Kẻ Không Tin Thiên Mệnh - Thai Mệnh Tỉnh Giấc
“Ở đó… còn có tên cha ngươi.”
Lời của tàn danh rơi xuống rất khẽ, nhưng trong bụng Mộc Tịch Nhan, Tạ Huyền lại nghe như có một sợi xích bị kéo căng đến tận xương. Hắn chưa từng gặp người cha của thân thể này. Với hắn, cái tên ấy vốn chỉ là một khoảng trống bị máu, tuyết và những lời chưa nói phủ lên. Nhưng khi mảnh danh bài sâu trong địa khố lóe lên nét họ quen thuộc, khoảng trống ấy đột nhiên có trọng lượng. Nó không còn là một câu hỏi xa xôi. Nó đang nằm dưới chân họ, bị ba sợi rễ xanh lạnh quấn chặt, chờ một nhịp dao động của huyết mạch để trồi lên.
Mộc Tịch Nhan đặt tay lên bụng rất lâu không động. Tạ Huyền cảm nhận được đầu ngón tay nàng run, chỉ một chút, rồi bị nàng ép xuống. Nàng không cúi nhìn khe đá. Người áo xám cũng không giục. Trấn Danh Bài trong tay hắn rung liên hồi, tàn danh bên trong như muốn lao xuống, nhưng mỗi lần tiếng trẻ ấy nghẹn lại, mặt bài lại hiện thêm một vết nứt mảnh.
Giọng già nua dưới đất bỗng mềm đi. “Tịch Nhan, ngươi nghe thấy rồi chứ? Con ngươi muốn biết. Nó đã tỉnh đến mức này, làm sao còn giấu được? Một đứa trẻ mang họ Tạ, nếu đến cha mình là ai cũng không được biết, vậy cái tên ngươi giữ cho nó có khác gì vỏ rỗng?”
Đây không phải lời dụ tên sạch nữa. Đây là lời dụ bằng huyết thân. Tạ Huyền lập tức hiểu, nhưng hiểu không làm cơn lạnh trong ý thức giảm bớt. Hắn muốn biết. Mong muốn ấy rất thật, thật đến mức đáng sợ. Hắn muốn nhìn rõ chữ bị bôi đen kia, muốn biết người cha đó còn sống hay đã chết, muốn biết vì sao danh bài của một người có huyết mạch liên hệ với hắn lại nằm trong danh khố của Tẩy Danh Giai. Nhưng càng muốn, hắn càng thấy cái bẫy rõ hơn. Dưới đất không cần kéo cả người hắn xuống. Chỉ cần hắn thừa nhận “ta muốn lấy danh ấy”, danh khố sẽ có cớ ghi rằng thai mệnh tự cầu phụ danh.
Mộc Tịch Nhan cuối cùng mở miệng, giọng khàn hơn trước: “Nếu đó thật là danh của chàng, vì sao các ngươi không dám để ta nhìn bằng mắt, mà phải gọi con ta?”
Lòng đất im lặng. Rồi tiếng cười già nua vang lên, lần này không còn giấu vẻ lạnh. “Vì ngươi đã phản Mộc thị, bỏ nửa ấn, che thai mệnh, không còn tư cách nhận danh. Nhưng nó thì khác. Nó là con của người đó. Huyết của nó đủ mở khóa.”
Tạ Huyền cảm thấy ba sợi rễ xanh lạnh dưới đất hơi buông ra. Mảnh danh bài bị bôi đen nhích lên thêm nửa phân. Chỉ một nửa nét chữ lộ ra, nhưng Tỏa Mệnh Hoa Ấn lập tức nóng rực. Cơn đau này khác với phản phệ của Huyết Bàn. Nó không kéo hắn thành vật trả nợ, mà kéo hắn thành người thừa kế một sự thật chưa được kiểm chứng. Một chữ “cha” đứng trước, mọi phán quyết đứng sau; nếu hắn động, hắn sẽ mặc nhiên nhận cả chuỗi chữ phía sau mảnh danh bài ấy.
Khe sáng của Quan Linh Tâm Nhãn vừa tắt lại bị ép mở. Trong bóng tối thai mệnh, Tạ Huyền như nhìn thấy ba lớp chồng lên nhau. Lớp đầu là mảnh danh bài thật, rất sâu, bị khóa bằng rễ xanh. Lớp thứ hai là bóng của nó, được đẩy lên mặt đất để dẫn huyết. Lớp thứ ba mới là thứ nguy hiểm nhất: một hàng chữ nhỏ treo dưới đá, lạnh và thẳng như pháp chỉ. Phụ danh tự cầu, thiên mệnh tự chứng; đã nhận phụ danh, phải nhận phụ tội.
Không phải cho hắn biết cha là ai. Là buộc hắn nhận tội của cha trước khi biết chứng cứ.
Tạ Huyền suýt bật cười trong ý thức, dù hắn không có miệng để cười. Thiên Mệnh ở thế giới này quả nhiên rộng lượng đến buồn cười: chưa sinh ra đã có thể gánh nợ, chưa biết cha đã có thể nhận tội, chưa mở mắt đã được dạy phải cúi đầu trước một dòng chữ khắc sẵn. Nếu đây là số mệnh, vậy thứ số mệnh này chẳng khác gì một bản án viết trước, chỉ chờ người bị án tự đặt tay lên.
Hắn không tin.
Ý nghĩ ấy vừa thành hình, thai tức quanh hắn bỗng co lại thành một điểm rất nhỏ. Không phải sức mạnh tăng lên. Ngược lại, hắn yếu đến mức mỗi nhịp động đều như bị rút cạn. Nhưng sự yếu ớt ấy làm ý thức hắn tỉnh lạ thường. Hắn không cần đánh vỡ danh bài, không cần giành tên cha, càng không cần chứng minh Tạ gia vô tội ngay tại đây. Hắn chỉ cần không nhận một phán quyết chưa có chứng cứ.
Hắn dồn toàn bộ nhịp thai tức còn lại vào lòng bàn tay Mộc Tịch Nhan. Một nhịp. Không nhìn bóng. Hai nhịp. Không nhận phán. Ba nhịp. Xét chứng.
Mộc Tịch Nhan nhắm mắt. Khi mở ra, đáy mắt nàng đã đỏ, nhưng không yếu. “Con ta không cầu phụ danh ở đây.” Nàng nói rất chậm, từng chữ đè lên tiếng rễ cọ dưới đất. “Nó có cha. Điều đó không cần danh khố chứng minh. Nhưng tội của cha nó, oan của cha nó, sống chết của cha nó, đều không đến lượt một cái kho dưới Tẩy Danh Giai viết thay.”
Người áo xám hiểu ngay. Hắn cắn đầu ngón tay, ép một giọt máu đen rơi lên Trấn Danh Bài. Tấm bài vốn nứt lập tức sáng lên, không sáng mạnh, nhưng đủ để giọng trẻ bên trong bớt run. Hắn nâng bài lên ngang mắt, khàn giọng nói: “Tẩy Danh Giai, ghi chứng. Thai mệnh không cầu phụ danh, không nhận phụ tội. Địa khố dùng ảnh danh dẫn huyết, không phải chân danh hiển chứng. Thiên mệnh phán văn không đủ thay chứng cứ.”
Bậc đá thứ tư run mạnh. Những vết rãnh hình khóa cổ bỗng xoắn lại, như có người bên dưới tức giận kéo ngược toàn bộ rễ linh văn. Giọng già nua lạnh xuống: “Một thai mệnh chưa sinh, biết gì là chứng cứ? Thiên Mệnh đã viết, người đời chỉ cần đọc.”
Lần này Tạ Huyền không cần Mộc Tịch Nhan truyền lời. Ý thức hắn chạm vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn, cánh hoa có vệt đỏ hơi mở ra, không phát lực, chỉ như một dấu chấm son đặt lên dòng chữ lạnh. Khe sáng của Quan Linh Tâm Nhãn chiếu qua phán văn. Những chữ “thiên mệnh tự chứng” tưởng như liền mạch bỗng hiện ra chỗ đứt. Giữa “thiên mệnh” và “tự chứng” có một khoảng rỗng bị lấp bằng bụi đất. Không phải Thiên Mệnh viết. Là có kẻ mượn danh Thiên Mệnh để viết.
Tạ Huyền lập tức đẩy cảm giác ấy lên. Mộc Tịch Nhan giơ nửa mảnh quang xanh nhạt trong tay, áp thẳng xuống mép bậc. Ánh xanh lần này không cắt rễ, mà soi vào khoảng rỗng giữa dòng chữ. Người áo xám theo sát, dùng Trấn Danh Bài chặn phía trên. Ba thứ chạm nhau trong một hơi: mẫu ấn, trấn danh, thai tức. Không thứ nào đủ mạnh để phá địa khố, nhưng đủ để buộc bậc đá hiện nguyên vết sửa.
Dưới chữ “Thiên Mệnh”, một nét bút khác màu lộ ra. Nó cũ hơn linh văn trên bậc, lạnh hơn rễ xanh, và mang mùi hương nhàn nhạt của gỗ mục. Tàn danh trong Trấn Danh Bài thét khẽ: “Không phải thiên mệnh… là người giữ khóa sửa phán văn!”
Lòng đất gầm lên. Khe đá mở toang trong chớp mắt, mảnh ảnh danh phóng về phía bụng Mộc Tịch Nhan như một chiếc gai đen. Mộc Tịch Nhan không tránh, vì tránh sẽ kéo bóng dài. Người áo xám cũng không kịp chắn hết. Tạ Huyền trong bóng tối chỉ còn một lựa chọn: nhận đau để không nhận danh. Hắn co toàn bộ ý thức quanh Tỏa Mệnh Hoa Ấn, không đẩy ra ngoài, chỉ khóa vào trong. Chiếc gai ảnh danh chạm vào thai tức, lập tức tìm đường khắc chữ, nhưng nó không tìm được một chữ “cầu”. Không cầu, không nhận, không khai khẩu. Nó chỉ đâm vào một sự im lặng cứng như đá.
Cơn đau bùng lên. Mộc Tịch Nhan lảo đảo nửa bước, khóe môi rỉ máu. Người áo xám đập Trấn Danh Bài xuống bậc đá đến bật tiếng vang khô khốc. “Ghi! Thai mệnh bị dẫn dụ, nhưng không nhận. Ảnh danh công kích trước, địa khố phạm quy!”
Tấm bia của Tẩy Danh Giai im lặng lâu đến mức tưởng như cả bậc đá đã chết. Sau đó, từng chữ hiện ra, chậm và nặng: Ảnh danh dẫn huyết, phạm quy trước. Phụ danh chưa minh, phụ tội không lập. Thai mệnh bất tín phán văn, chỉ nhận chứng cứ. Bậc thứ tư, thông.
Ngay khi chữ “thông” hiện lên, rễ xanh dưới đất rút phắt lại. Khe đá khép xuống, nhưng trước khi biến mất, Tạ Huyền vẫn kịp thấy mảnh danh bài thật ở tầng sâu không bị kéo lên. Nó vẫn bị khóa, vẫn bị bôi đen, nhưng một góc đất quanh nó đã rạn ra. Trên vết rạn ấy, có một dấu ấn nhỏ như lá khô cháy xém. Không phải ấn Mộc thị của mẹ hắn. Là nửa ấn còn lại.
Mộc Tịch Nhan cũng thấy. Sắc mặt nàng đổi hẳn. Nàng đưa tay che bụng, hơi thở dồn dập, lần đầu tiên lộ ra một chút sợ hãi không kịp giấu. Người áo xám nhìn theo ánh mắt nàng, rồi nhìn Trấn Danh Bài. Tàn danh bên trong đã yên lặng, nhưng trên mặt bài vừa hiện thêm một chữ mờ: Mộc.
Bậc thứ năm của Tẩy Danh Giai sáng lên trong màn sương xám. Lần này không có tiếng dụ dỗ, không có danh bài trồi lên. Chỉ có một câu hỏi hiện trên đá, lạnh đến mức Tạ Huyền cảm thấy nhịp tim của Mộc Tịch Nhan khựng lại.
Người giữ khóa danh khố, có phải người Mộc thị hay không?
