Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 23 - Chương 23: Bí Mật Dưới Đất - Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Chương 23: Bí Mật Dưới Đất – Thai Mệnh Tỉnh Giấc

“Tịch Nhan, ngươi giữ nửa ấn quá lâu rồi. Đưa đứa bé qua đây, ta sẽ trả cho nó một cái tên sạch.”

Giọng nói ấy vang ra từ dưới bậc đá, không cao, không dữ, thậm chí còn có vẻ từ hòa như một trưởng bối đang khuyên đứa trẻ lạc đường quay về. Nhưng Tạ Huyền vừa nghe đã thấy thai tức quanh mình co rút. Trong giọng nói kia không có sát khí rõ ràng, cũng không có tham lam tràn ra như Huyết Bàn. Nó sạch đến mức bất thường, giống một con dao được rửa qua nước lạnh quá nhiều lần, nhìn không thấy máu nhưng vẫn còn mùi kim loại bám sâu trong lưỡi.

Mộc Tịch Nhan không đáp ngay. Bàn tay nàng vẫn đặt trên bụng, đầu ngón tay lạnh đi từng chút. Tạ Huyền cảm nhận được nhịp tim của nàng, nhanh hơn, nặng hơn, nhưng không loạn. Nàng nhận ra giọng nói ấy. Sự im lặng của nàng không phải vì sợ, mà vì trong khoảnh khắc đó, có quá nhiều ký ức cũ bị kéo lên cùng một lúc.

Người áo xám nâng Trấn Danh Bài lên nửa tấc. Vết trắng bên khóe môi hắn lại lan rộng, nhưng ánh mắt nhìn bậc thứ tư sắc hơn trước. “Đừng nhận lời. Thứ dưới đó không trả tên, chỉ đổi khóa.”

Mặt đá trước mặt họ tách ra thêm một khe. Vết lõm hình chiếc khóa cổ bị bẻ cong sáng lên, từng đường rãnh nhỏ như rễ cây bò xuống lòng đất. Bên dưới Tẩy Danh Giai không phải khoảng trống tối đen như Tạ Huyền tưởng. Trong cảm giác thai mệnh vừa bị ép tỉnh, hắn nhìn thấy một tầng đất lạnh, dày, ẩm, bên trong chôn vô số mảnh danh bài mỏng như móng tay. Mỗi mảnh đều có chữ, nhưng chữ bị đất ăn mòn, có cái chỉ còn một nét ngang, có cái chỉ còn tiếng thở rất khẽ.

Đó không phải mộ người. Đó là mộ tên.

Tạ Huyền lạnh cả ý thức. Huyết Bàn muốn kéo người vào sổ nợ; bậc thứ tư lại muốn kéo tên xuống đất. Hai thứ nhìn như khác nhau, nhưng đều nhắm vào cùng một điểm: khiến hắn mất quyền tự giữ lấy mình. Nếu hắn nhận nợ, hắn thành vật trả nợ. Nếu hắn nhận tên sạch từ dưới đất, hắn sẽ thành một cái tên không gốc, không cha, không họ, dễ được viết lại bởi kẻ cầm khóa.

Giọng già nua lại vang lên, chậm rãi hơn: “Người của Tạ gia đã chết gần hết. Tên Tạ bây giờ là vết bẩn. Đứa bé còn chưa ra đời, hà tất để nó mang một chữ bị trời đất truy sát? Tịch Nhan, ngươi biết ta không nói dối. Chỉ cần bỏ họ Tạ, bỏ mạch nợ cũ, ta có thể giấu nó dưới danh khố. Không ai tìm được nó nữa.”

Mộc Tịch Nhan khẽ cười. Tiếng cười rất nhẹ, nhưng Tạ Huyền nghe ra trong đó có mũi gai. “Giấu dưới danh khố, rồi để ai giữ chìa?”

Dưới đất im lặng một thoáng.

Chỉ một thoáng ấy đã đủ. Tạ Huyền lập tức hiểu vì sao người áo xám nói không trả tên, chỉ đổi khóa. Cái bẫy nằm ở chữ “sạch”. Tên sạch không có nghĩa là vô tội. Nó chỉ có nghĩa là bị tách khỏi vết chứng cũ, sau đó được cất vào một nơi khác, dưới tay người khác. Nếu Mộc Tịch Nhan gật đầu, Tẩy Danh Giai có thể ghi rằng nàng tự nguyện giao quyền đặt danh. Một thai mệnh chưa sinh mà mất quyền đặt danh, sau này dù có sống, cũng sẽ luôn có một chiếc khóa vô hình treo trên mệnh.

Tạ Huyền dồn ý thức về phía Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Sau lần phản kích ở bậc trước, cánh hoa có vệt đỏ vẫn đau như bị nung trong than. Hắn không còn đủ sức gõ mạnh như vừa rồi. Nhưng dưới cơn đau, một khe sáng rất mảnh mở ra trong vùng tối trước ý thức. Nó không giống đôi mắt, càng không phải linh thức hoàn chỉnh. Nó chỉ là một cảm giác nhìn xuyên qua lớp vỏ quy tắc, thấy được vật gì đang nối với vật gì, chữ nào đứng trước chữ nào, cái giá nào bị giấu sau lời hứa nào.

Quan Linh Tâm Nhãn chưa thành, nhưng mầm của nó đã bị Tẩy Danh Giai ép tỉnh.

Qua khe sáng ấy, Tạ Huyền nhìn thấy bên dưới chiếc khóa cổ có một hàng linh văn rất nhỏ. Hàng chữ ấy bị đất che gần hết, chỉ khi giọng nói già nua nhắc đến “tên sạch” mới hơi sáng lên: bỏ phụ danh, nhập địa khố, đợi người giữ khóa tái định. Tạ Huyền không biết tất cả chữ cổ, nhưng hắn hiểu cấu trúc của bẫy. Trước khi có tên sạch, phải bỏ phụ danh. Trước khi được giấu, phải nhập kho. Trước khi tái định, phải có người giữ khóa.

Hắn lập tức ép một nhịp thai tức đi lên lòng bàn tay Mộc Tịch Nhan. Không đổi danh. Không bỏ họ. Hỏi khóa.

Mộc Tịch Nhan cúi mắt. Lần này nàng không cần con nhắc nhiều. Nàng đã hiểu ngay từ khoảng lặng kia. “Ngươi muốn ta giao con, không phải để cứu nó. Ngươi muốn nó tự bỏ chữ Tạ trước khi sinh, để sau này dù chân tướng Tạ gia có được rửa sạch, nó cũng không còn tư cách đòi lại.”

Giọng dưới đất thở dài, như tiếc cho sự cố chấp của nàng. “Một chữ họ quan trọng đến vậy sao? Nó còn chưa biết cha là ai.”

Câu ấy vừa rơi xuống, thai tức trong bụng Mộc Tịch Nhan bỗng chấn mạnh. Không phải vì Tạ Huyền giận đến mất lý trí, mà vì hắn nghe thấy trong đất có một mảnh danh bài rung lên theo hai chữ “cha”. Mảnh danh bài ấy nằm sâu hơn những mảnh khác, bị ba sợi rễ xanh lạnh quấn chặt. Chữ trên đó bị bôi đen quá nửa. Hắn không nhìn rõ tên, nhưng cảm giác từ mảnh danh bài ấy khiến Tỏa Mệnh Hoa Ấn đau như có người gõ vào xương. Đó không phải nợ. Đó là liên hệ huyết mạch bị khóa lại.

Trấn Danh Bài trong tay người áo xám cũng rung lên kịch liệt. Giọng trẻ trong bài run rẩy: “Dưới đó… có danh của người sống. Không phải tất cả đều chết.”

Người áo xám biến sắc. Hắn bấm mạnh ngón cái lên mép bài, ép tàn danh ổn định lại, nhưng chính tay hắn cũng đang run. “Danh khố này không nên còn mở được. Nửa ấn Mộc thị còn lại đang ở dưới đó?”

Mộc Tịch Nhan nhìn xuống khe đá. Sắc mặt nàng trắng đến gần như trong suốt, nhưng giọng lại lạnh hơn mọi lần: “Không. Nửa ấn ấy không ở dưới đất. Nó đang mượn địa khố nói chuyện.”

Lòng đất đột nhiên phát ra tiếng cười thấp. Những rễ linh văn quanh chiếc khóa bẻ cong bò lên mặt bậc như rắn nước, không lao thẳng vào Mộc Tịch Nhan, mà men theo bóng nàng đổ xuống đá. Cái bẫy rất tinh vi. Nếu nàng lùi, bóng sẽ kéo dài; nếu nàng đứng yên, rễ sẽ chạm vào bụng qua bóng. Nó không cần làm nàng bị thương, chỉ cần lấy được một nhịp thừa nhận hoảng loạn từ thai mệnh đã tỉnh.

Tạ Huyền nén đau, ép khe sáng kia mở rộng thêm một chút. Cả vùng tối trước ý thức như bị xé ra. Hắn không thể đánh, không thể chắn, cũng không thể dùng sức kéo mẹ lùi. Nhưng hắn có thể phân chứng. Bóng không phải thân. Sợ không phải nhận. Che giấu không phải giao danh.

Hắn gõ xuống ba nhịp, mỗi nhịp nhỏ đến gần như tan trong máu mẹ, nhưng đủ rõ để Mộc Tịch Nhan bắt lấy. Nàng không lùi. Nàng xoay cổ tay, để nửa mảnh quang xanh nhạt vừa rơi ra từ khế máu áp xuống bóng mình. Ánh xanh không mạnh, chỉ như lá khô gặp sương, nhưng khi chạm vào rễ linh văn, nó lập tức hiện ra đường cắt trước sau. Rễ kia mượn bóng đến sau, không có quyền ghi thành chạm thân từ trước.

Người áo xám nhân khoảnh khắc đó đưa Trấn Danh Bài đập lên mép bậc thứ tư. “Tẩy Danh Giai, ghi rõ: bóng chứng không đủ thay thân chứng. Thai mệnh chưa khai khẩu, không nhận địa khố.”

Tấm bia đá im lìm một hơi dài. Huyết Bàn không xuất hiện, nhưng Tạ Huyền cảm thấy có thứ gì trong bóng tối đang chờ hắn mắc sai. Bậc thứ tư muốn hắn vì phẫn nộ mà tự xông ra giữ tên cha. Hắn càng muốn biết mảnh danh bài sâu dưới đất là của ai, càng phải giữ mình không đụng vào nó. Có những bí mật không phải không được mở, mà là chưa thể mở bằng tay trần.

Mộc Tịch Nhan bỗng cúi xuống, từng chữ đặt lên bụng như đặt đá chặn cửa gió: “Con ta tên Tạ Huyền. Tên ấy chưa cần người dưới đất rửa. Nếu có nợ, nó sẽ tự xem chứng. Nếu có oan, nó sẽ tự đòi lại. Ta là mẹ nó, không có quyền bán tên nó để đổi bình an giả.”

Lời ấy làm Tạ Huyền im lặng rất lâu trong bóng tối ấm nóng. Hắn từng nghĩ mình chỉ cần sống sót. Nhưng ở nơi này, sống sót mà bị người khác giữ tên thì cũng chỉ là một kiểu chưa chết hẳn. Hắn không thể nói với nàng rằng hắn nghe thấy, càng không thể gọi nàng một tiếng mẹ. Hắn chỉ có thể dùng chút sức còn lại, rất nhẹ, chạm vào lòng bàn tay nàng từ bên trong.

Một cú động nhỏ. Không phải phản kích. Là trả lời.

Mộc Tịch Nhan khựng lại. Mắt nàng đỏ lên trong chớp mắt, nhưng nàng không khóc. Trên Tẩy Danh Giai, nước mắt cũng có thể bị viết thành yếu điểm. Nàng chỉ siết tay lại, như giấu câu trả lời ấy vào trong xương thịt mình.

Tấm bia cuối cùng hiện chữ: Địa khố dụ danh, chưa thành giao danh. Thai mệnh tự thủ danh, tỉnh lần thứ hai. Bóng chứng bác bỏ. Bậc thứ tư chưa thông.

Ngay khi hàng chữ cuối hiện ra, khe đất dưới chiếc khóa cổ khép lại một nửa. Giọng già nua không còn giữ vẻ ôn hòa hoàn hảo nữa. Trong tiếng cười của nó có một vết nứt rất mỏng: “Tự thủ danh? Một thai mệnh chưa sinh mà cũng dám thủ danh. Tịch Nhan, ngươi dạy nó quá sớm rồi.”

Mộc Tịch Nhan đáp: “Không phải ta dạy. Là các ngươi ép nó học.”

Lòng đất lặng xuống. Sau đó, từ khe đá chưa khép hết, một mảnh danh bài đen sạm bị đẩy lên chỉ bằng nửa móng tay. Trên mảnh ấy không có tên đầy đủ, chỉ còn một nét chữ bị đất mài nhòe. Nhưng tàn danh trong Trấn Danh Bài đột nhiên kêu lên đau đớn, như nhớ ra điều gì không nên nhớ.

“Ta thấy rồi…” giọng trẻ run đến vỡ vụn, “dưới đất không chỉ chôn tên ta.”

Tạ Huyền nhìn qua khe sáng sắp tắt trong ý thức. Ở tầng sâu hơn của danh khố, phía sau ba sợi rễ xanh lạnh, mảnh danh bài bị bôi đen kia chợt lóe lên một nét họ quen thuộc. Chỉ một nét thôi, nhưng đủ khiến toàn bộ thai tức của hắn lạnh xuống.

Giọng trẻ trong Trấn Danh Bài nói tiếp, nhỏ đến gần như một lời nguyền bị đất nuốt: “Ở đó… còn có tên cha ngươi.”