Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 25 - Chương 25: Bước Qua Lằn Ranh - Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Chương 25: Bước Qua Lằn Ranh – Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Người giữ khóa danh khố, có phải người Mộc thị hay không?

Câu hỏi ấy không vang lên bằng âm thanh. Nó hiện trên bậc đá, từng nét chữ lạnh lẽo khắc vào màn sương xám, rồi trượt thẳng xuống bụng Mộc Tịch Nhan như một mũi kim không thấy máu. Tạ Huyền cảm nhận rõ nhịp tim của nàng khựng lại. Không phải vì nàng không biết đáp thế nào, mà vì câu hỏi này vốn không chờ một câu trả lời. Nó giống một chiếc khóa đã mở sẵn hai ngả, ngả nào bước vào cũng bị chốt sau lưng.

Nếu Mộc Tịch Nhan nói phải, vậy Mộc thị có người giữ khóa danh khố, dấu nửa ấn cạnh chân danh cha hắn sẽ lập tức biến thành chứng cứ buộc tội. Nếu nàng nói không, địa khố có thể vin vào việc nàng phủ nhận mẫu tộc, cắt đứt hiệu lực nửa ấn nàng đang dùng để che thai mệnh. Một câu hỏi, hai cái bẫy. Tạ Huyền suy kiệt đến mức ý thức như bị nhúng trong nước đá, nhưng sự lạnh ấy làm hắn tỉnh. Sau bậc thứ tư, hắn đã hiểu: thứ dưới Tẩy Danh Giai không cần giết người ngay. Nó chỉ cần khiến người ta tự nói ra một chữ có thể bị dùng về sau.

Mộc Tịch Nhan đặt tay lên bụng. Đầu ngón tay nàng rất lạnh. Nàng nhìn chữ “Mộc” mờ trên Trấn Danh Bài, lại nhìn vết rạn vừa khép dưới chân. Người áo xám cũng không còn vẻ trấn định ban đầu. Máu đen trên đầu ngón tay hắn chưa khô, mỗi lần Trấn Danh Bài run lên, sắc mặt hắn lại trắng thêm một phần. Hắn khàn giọng nhắc: “Đừng đáp vội. Bậc này không hỏi sự thật, nó hỏi người nhận trách.”

Lòng đất lập tức có tiếng cười già nua vọng lên. “Không đáp tức là mặc nhận. Mẫu huyết đã dùng Mộc ấn che thai, Mộc thị đã vào chứng. Người mẹ không thể mượn họ Mộc để giấu con, lại phủi họ Mộc khi họ Mộc bị hỏi.”

Tạ Huyền nghe ra chỗ độc nhất trong câu ấy. Nó không chỉ ép Mộc Tịch Nhan, mà còn ép hắn tiếp tục núp trong bóng của nàng. Từ lúc tỉnh dậy trong bụng mẹ, hắn sống nhờ hơi thở của nàng, linh lực của nàng, cấm thuật của nàng, nửa ấn của nàng. Điều đó không sai. Một thai nhi chưa sinh, không dựa vào mẹ thì dựa vào cái gì? Nhưng nếu mọi câu hỏi nhắm vào hắn đều bắt Mộc Tịch Nhan trả lời thay, vậy hắn sẽ mãi bị người khác viết mệnh bằng tên của người khác. Hôm nay là mẫu tộc, ngày mai là phụ danh, sau này có thể là Thiên Mệnh Cốt, Quy Khư, hoặc bất cứ thứ gì người đời muốn buộc lên người hắn.

Lằn ranh ấy không nằm trên bậc đá. Nó nằm giữa được bảo vệ và bị đại diện. Một bên là sống sót nhờ mẹ. Một bên là để mẹ bị kéo vào mọi phán văn thay hắn.

Tạ Huyền không muốn bước qua. Ít nhất không phải lúc này. Hắn còn quá yếu, yếu đến mức mỗi lần Quan Linh Tâm Nhãn lóe lên, Tỏa Mệnh Hoa Ấn lại đau như bị xé cánh. Nhưng bậc thứ năm đã đặt câu hỏi vào đúng nơi hắn không thể lùi: nếu hắn im, Mộc Tịch Nhan sẽ phải trả giá cho cả điều nàng làm lẫn điều nàng chưa kịp nói.

Hắn gom một nhịp thai tức rất nhỏ. Không phải để công kích, cũng không để mở mắt nhìn sâu hơn. Hắn chỉ ép nhịp ấy tách khỏi vòng linh lực của Mộc Tịch Nhan trong một hơi thở. Ngay khoảnh khắc đó, bóng tối ấm áp quanh hắn bỗng mỏng đi. Cơn lạnh từ Tẩy Danh Giai tràn vào như nước lũ. Hắn cảm giác mình bị ném ra khỏi một căn phòng duy nhất còn có ánh lửa, bên ngoài là trời tuyết không bờ. Không có thân thể để run, nhưng ý thức hắn vẫn run. Không có phổi để nghẹt, nhưng hắn vẫn thấy mình không thở nổi.

Mộc Tịch Nhan cúi phắt đầu. “Không được.” Giọng nàng rất thấp, thấp đến mức gần như chỉ nói với hắn. “Con chưa đủ sức.”

Tạ Huyền biết. Chính vì biết, hắn càng không thể để nàng một mình đứng trước câu hỏi ấy. Hắn không thể nói thành lời, nên chỉ đẩy nhịp thai tức ấy chạm vào lòng bàn tay nàng. Một nhịp rất nhẹ: không nhận thay. Lại một nhịp: không để người khác nhận thay. Nhịp thứ ba, hắn đưa vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn, để cánh hoa có vệt đỏ mở ra một đường mảnh như sợi tóc.

Quan Linh Tâm Nhãn không mở rộng. Nó chỉ rạch qua câu hỏi trên bậc đá. Sau lớp chữ “người Mộc thị”, Tạ Huyền thấy một khoảng trống bị giấu rất khéo, giống như một ô chờ tên người. Địa khố không có tên. Nó chỉ có họ. Không có tên, không có hành vi, không có thời điểm, không có chứng cứ. Nó muốn dùng cả Mộc thị làm chiếc bóng che cho một người giữ khóa thật sự.

Hắn lập tức truyền cảm giác ấy lên. Mộc Tịch Nhan nhắm mắt trong chớp mắt. Khi mở ra, đáy mắt nàng vẫn còn đỏ, nhưng nỗi sợ ban đầu đã bị nàng ép xuống. Nàng bước nửa bước lên bậc thứ năm, máu nơi khóe môi chưa lau, giọng khàn nhưng rõ từng chữ: “Mộc thị có thể có người giữ khóa. Mộc thị cũng có thể có kẻ phản tộc, có người bị ép, có người đã chết mà vẫn bị mượn danh. Nhưng một họ không phải một tội. Nếu hỏi người, đưa tên. Nếu hỏi tội, đưa chứng. Ta là Mộc Tịch Nhan, ta không nhận thay toàn tộc vô tội, cũng không nhận thay toàn tộc có tội.”

Bậc đá im lặng. Sự im lặng ấy nặng hơn mọi tiếng gầm trước đó. Người áo xám nhìn Mộc Tịch Nhan, rồi nhìn bụng nàng. Hắn dường như hiểu ra điều gì, lập tức ép Trấn Danh Bài xuống mép bậc, giọng khàn đến gần như vỡ: “Ghi chứng. Địa khố lấy họ thay tên, lấy mẫu huyết ép liên tọa. Mộc Tịch Nhan không phủ Mộc thị, không nhận thay Mộc thị. Thai mệnh truyền ý: không nhận thay, không để nhận thay.”

Lần này lòng đất không cười nữa. Rễ xanh từ khe đá bỗng chui lên, không đánh vào Mộc Tịch Nhan mà quấn thẳng lấy bóng thai tức vừa tách ra của Tạ Huyền. Hắn lập tức hiểu tại sao Mộc Tịch Nhan nói hắn chưa đủ sức. Chỉ một nhịp rời khỏi vòng che chở của nàng, hắn đã bị danh khố ngửi thấy. Những rễ linh văn kia không cần biết hắn là ai, chỉ cần biết hắn đã tự lập một hơi. Một thai mệnh tự lập, dù chỉ trong chớp mắt, cũng có thể bị buộc khai danh.

Mộc Tịch Nhan gần như muốn kéo hắn về. Linh lực của nàng cuộn xuống, ấm và gấp, như bàn tay muốn ôm lại đứa trẻ đã bước quá xa. Nhưng Tạ Huyền cắn chặt ý thức vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Hắn không có miệng để nói, không có tay để giữ, chỉ có một ý niệm cứng đến đau: thêm một hơi nữa thôi.

Một hơi đó đủ để hắn nhìn thấy lằn ranh dưới chân bậc thứ năm. Nó là một đường linh văn rất mảnh, một nửa xanh như Mộc ấn, một nửa đen như ảnh danh. Phía bên này là mẫu huyết che mệnh. Phía bên kia là thai mệnh tự chứng. Địa khố muốn hắn bước hẳn sang, rồi bắt hắn tự khai tên. Tạ Huyền không bước hẳn. Hắn chỉ đặt một nhịp thai tức lên đúng giữa đường ấy, giống như đặt một viên đá nhỏ chặn bánh xe đang lăn xuống vực.

“Mẫu là mẫu.” Ý niệm của hắn đập vào đường linh văn. “Tộc là tộc.” Nhịp thứ hai ép rễ xanh khựng lại. “Chứng là chứng.” Nhịp thứ ba rơi xuống, Tỏa Mệnh Hoa Ấn nóng rực, cánh hoa có vệt đỏ khép mạnh đến mức ý thức hắn tối sầm.

Trên bậc đá, những chữ cũ nứt ra. Câu hỏi “có phải người Mộc thị hay không” bị một vệt sáng mỏng cắt làm đôi. Không xóa, không phá, chỉ buộc nó hiện nguyên hình: Người giữ khóa nghi liên Mộc ấn. Chưa đủ tên. Chưa đủ chứng. Không lập mẫu tộc liên tọa.

Người áo xám phun ra một ngụm máu đen. Trấn Danh Bài trong tay hắn nứt thêm một đường, nhưng hắn vẫn cười khàn, nửa như đau, nửa như nhẹ nhõm. “Ghi được rồi…”

Tẩy Danh Giai run lên. Tấm bia vô hình phía trên bậc đá hiện chữ rất chậm, như có ai đó không cam lòng mà vẫn bị quy tắc ép phải viết: Mộc họ không thay tên. Mẫu huyết không thay tội. Thai mệnh tự lập nhất tức, không nhận thay, không để nhận thay. Bậc thứ năm, thông.

Chữ “thông” vừa hiện, Tạ Huyền bị kéo mạnh trở về vòng linh lực của Mộc Tịch Nhan. Hắn không biết đó là nàng kéo, hay Tỏa Mệnh Hoa Ấn tự khóa hắn lại. Chỉ biết khi hơi ấm bao phủ lần nữa, hắn không thấy nhẹ nhõm. Hắn thấy đau. Cơn đau lần này không giống ảnh danh đâm vào thai tức. Nó giống một thứ gì trong hắn vừa tỉnh dậy quá sớm, mở mắt nhìn thế giới một cái, rồi bị buộc ngủ lại trước khi kịp hiểu mình đã nhìn thấy gì.

Mộc Tịch Nhan ôm bụng, vai run rất khẽ. Nàng không khóc, nhưng Tạ Huyền cảm nhận được nỗi sợ của nàng còn sâu hơn lúc bậc thứ năm vừa hỏi. Vì nàng biết, từ giây phút hắn tự lập một nhịp, Tẩy Danh Giai sẽ không còn xem hắn hoàn toàn là một thai nhi bị che giấu nữa. Nó đã ghi hắn như một ý chí riêng.

Tàn danh trong Trấn Danh Bài bỗng lên tiếng, rất nhỏ: “Nó tỉnh rồi.”

Không ai hỏi “nó” là ai. Cũng không ai cần hỏi. Bậc thứ sáu phía trước sáng lên, ánh sáng lần này không xám mà trắng nhợt như xương ngâm dưới nước lạnh. Trên mặt đá không hiện danh bài, không hiện ấn, cũng không hiện câu hỏi về Mộc thị. Chỉ có một dòng chữ mảnh đến đáng sợ chậm rãi hiện ra.

Thai mệnh đã tự lập, xin khai một chữ chân danh.

Mộc Tịch Nhan lập tức siết chặt tay. Người áo xám biến sắc, Trấn Danh Bài trong tay hắn rung bần bật. Tàn danh bên trong gần như thét lên, giọng vỡ vụn trong khe nứt: “Đừng để nó nghe tên hắn.”

Tạ Huyền chìm trong đau đớn, nhưng giữa bóng tối, hắn vẫn nghe thấy chữ đầu tiên của chính mình như bị ai đó đặt lên lưỡi dao. Một chữ rất nhẹ, rất xa, chưa thành hình, nhưng đã đủ khiến Tỏa Mệnh Hoa Ấn trong hắn run lên.

Tạ.