Chương 212 - Chương 212: Kẻ Không Tin Thiên Mệnh - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
Chương 212: Kẻ Không Tin Thiên Mệnh – Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
Nét cào trên chữ “Huyền” vừa vang lên, Tạ Huyền đã ép mảnh đá dưới mép thẻ sâu thêm một đường tóc. Chiếc thẻ không nhấc khỏi móc, nhưng lực lạnh truyền qua cẳng tay phải đổi hướng, như có hai bàn tay cùng kéo một sợi dây. Nhánh đen nối về đống sập căng theo tiếng xích của người áo xám; nhánh còn lại bám dưới bóng hắn, rung theo nhịp tim dù hắn vẫn nín thở. Tạ Vân Chi ghì dây bằng khuỷu tay, Cố Dã chống chân phải vào vách. Không ai còn sức cho một lần xoay sai.
“Hắn không cần hơi thở của huynh nữa.” Đứa trẻ linh nhãn nói rất khẽ từ trong hành lang. Hai mắt nó vẫn nhắm, máu ở khóe mắt đã khô thành vệt tối. “Hắn dùng nhịp của mình ép cái thẻ nhận thay.” Dương Thạch đặt bàn tay rách lên nền. Nửa vỏ nêm trong ngực áo giật theo tiếng xích, nhưng giữa mỗi lần giật đều có một độ trễ cực ngắn. Tạ Huyền không nhìn mặt thẻ nữa. Hắn nhìn bụi quanh chân trụ. Mỗi khi tiếng xích truyền qua, bụi phía đống sập nhảy lên trước, bụi ở vòng sắt mới rung sau. Người áo xám đã chiếm được nhịp thứ bốn mươi bốn, nhưng lực của hắn vẫn phải đi qua đá, qua xích và qua trụ. Hắn điều khiển được cơ quan, chưa thể biến mình thành một phần của nó.
Một nét mới kéo dài trên mặt thẻ. Chữ “Huyền” đã hiện hơn nửa, chậm nhưng không dừng. Tạ Huyền buông hơi thật nhẹ. Nét khắc bỗng nhanh lên, còn nhánh đen dưới bóng hắn siết mạnh hơn. Hắn lập tức hít ngược, cố ý để Huyền Cốt Quy Tức lệch khỏi chu kỳ bình thường. Cơn đau nóng xuyên qua ngực, máu ở cẳng tay chảy thành dòng, nhưng hai nhánh đen xuất hiện một nhịp giằng nhau. Chiếc thẻ run bần bật. Hắn chỉ có thể tạo nhiễu trong vài hơi, không đủ cắt liên kết. Muốn thắng, phải khiến nhịp thứ bốn mươi bốn của đối phương đi sai chỗ.
Tạ Huyền quay đầu nhìn bức vách cổ vừa lộ. Những đường chạm mạch núi không chỉ là bản đồ. Ở gần khe nứt, bốn mươi ba đường nhỏ từ phần mỏ hiện tại cùng hội vào một rãnh dọc không khắc tên. Rãnh ấy chạy xuống dưới, tách khỏi dấu “Tạ thị” đã bị đục rồi mất hút sau lớp bùn. Người đời sau dựng trụ đen và vòng răng ngay trước rãnh, như chặn một dòng nước rồi buộc nó chảy qua chiếc thẻ trống. Hắn chưa biết cơ quan gốc dùng để làm gì, nhưng đã thấy phần bị sửa đổi.
“Dương thúc, đưa nửa vỏ nêm sát rãnh trên tường. Không cắm vào.” Dương Thạch kéo nửa vỏ nêm ra khỏi áo, kẹp bằng hai ngón tay còn cảm giác rồi giữ cách rãnh một gang. Nó không bị hút như khi gần vòng sắt, chỉ rung và dần quay đầu nhọn xuống. Người thứ sáu nhìn thấy, môi trắng bệch. “Đêm đó… tiếng thứ bốn mươi bốn không vọng từ trụ. Nó vọng từ dưới đất.” Tạ Huyền gõ một mảnh đá lên đường chạm thứ nhất, rồi đường thứ sáu. Âm rung chạy qua vách, đến rãnh dọc thì chìm xuống. Đây là đường xả lực có sẵn; chiếc thẻ danh nêm là cái khóa gắn thêm để biến đường xả thành nơi nhận mạng người.
Tiếng xích sau đống sập tăng nhanh. Người áo xám đã nhận ra họ đang thử vách. Bốn mươi ba sợi linh quang đồng loạt sáng, vòng sắt nhích ngược thêm một phần. Cố Dã bị lực phản chấn ép đầu gối xuống nền, nhưng vẫn không dùng vai trái. Tạ Vân Chi nghiến răng, quấn thêm một vòng dây quanh cẳng tay. “Nói cách làm.” Tạ Huyền chỉ vào sáu rãnh lệch. “Mỗi sáu nhịp, sáu răng này chùng trước. Tỷ giữ dây, chỉ trả lại lực ở đúng sáu chỗ ấy. Cố Dã giữ vòng không xoay ngược. Dương thúc dùng nửa vỏ nêm nghe rãnh dọc. Khi tiếng thứ bốn mươi bốn đi xuống tường, báo ta.” Hắn quay sang người thứ sáu. “Ông còn đếm được không?” Ông lão nuốt máu trong miệng, gật đầu. “Đếm đến khi mỏ chôn ta vẫn được.”
“Không ai ở lại cho mỏ chôn.” Tạ Huyền nói. A Mộc nghe thấy từ hành lang, lập tức quay lại sát khe nứt, nhưng Tạ Huyền ngăn hắn bước ra. “Đưa người bảo vệ sâu thêm năm bước. Dọn chỗ trống bên phải. Khi ta gọi, kéo người thứ sáu vào trước.” A Mộc siết quai hàm rồi làm theo. Tạ Huyền không hứa tất cả sẽ sống. Hắn chỉ không chấp nhận biến một người thành nêm vì cơ quan đã quen làm như vậy.
Chuỗi nhịp mới bắt đầu. Người thứ sáu gõ ngón tay xuống nền ở từng mốc. Sáu nhịp đầu, Tạ Vân Chi thả dây đúng một phần rồi siết lại, khiến sáu răng lệch không bị ép về trục cũ. Mười hai nhịp, trần khoang rơi thêm đá vụn. Mười tám nhịp, chữ “Huyền” hiện nét cuối bên trái. Hai mươi bốn nhịp, Huyền Cốt Quy Tức của Tạ Huyền lệch đến mức hơi thở mang vị máu. Hắn chủ động thở theo chu kỳ sai: hai hơi ngắn, một hơi dài, rồi bỏ trống. Mặt thẻ vừa muốn theo hắn vừa bị tiếng xích kéo đi, nét khắc lúc sâu lúc cạn. Người áo xám lập tức đổi nhịp để bám theo, chứng tỏ đối phương cũng chưa nắm toàn bộ cơ quan.
Ba mươi nhịp. Đường dốc phía sau rền lên như có cả tầng đá đang trượt xuống. Cố Dã khom thấp, dùng hông phải thay vai chống vòng. “Nhanh lên, ta sắp hết chân rồi.” Ba mươi sáu nhịp. Dương Thạch áp nửa vỏ nêm gần rãnh dọc hơn. Làn lạnh từ nó bò lên cổ tay, nhưng ông vẫn giữ khoảng cách, không để đầu nhọn chạm vào đá. Bốn mươi hai nhịp. Người thứ sáu ngừng gõ, toàn thân run lên. Nhịp thứ bốn mươi ba truyền qua trụ, bốn mươi ba mảnh góc đồng loạt siết vào rãnh. Sáu sợi lệch chùng xuống trước. Tạ Vân Chi buông dây đúng một tấc. Vòng sắt nghiêng, không xoay.
Tiếng xích thứ bốn mươi bốn giáng tới như một nhát búa. Cùng lúc đó, Dương Thạch quát: “Nó đi xuống!” Tạ Huyền không đẩy chiếc thẻ ra ngoài. Hắn xoay mảnh đá dưới thẻ, ép cạnh dưới của nó lệch khỏi trụ và chạm vào đường nứt dẫn sang rãnh dọc. Máu trên tay hắn thấm qua khe, không bùng linh lực, chỉ làm rõ đường truyền. Nhánh đen nối về người áo xám lập tức lao theo lối ngắn nhất, từ thẻ sang vết nứt rồi chui vào rãnh cổ. Cả bức tường phát ra một tiếng trầm sâu hơn mọi tiếng sập trước đó.
Người áo xám giật xích từ phía bên kia. Lực kéo làm nhánh đen bật ngược, cố trở lại mặt thẻ. Tạ Huyền giữ mảnh đá bằng bốn ngón tay đã tê, cẳng tay phải gần như mất cảm giác. Trên thẻ, nét cuối chữ “Huyền” chỉ còn thiếu một móc nhỏ. Một ý niệm lạnh lẽo theo sợi đen chạm vào hắn, không thành lời nhưng rõ ràng như mệnh lệnh: nhận tên, nhận vị trí, nhận phần tải trọng vốn dành cho huyết mạch Tạ thị. Tạ Huyền nhìn nét chữ đang bò tới. “Thiên mệnh của các ngươi cần ta gật đầu mới thành mệnh.” Hắn ép mảnh đá thêm nửa phân. “Ta không tin.”
Rãnh dọc nuốt trọn nhịp thứ bốn mươi bốn. Vòng sắt bật ngược rồi dừng cứng. Bốn mươi ba mảnh góc rung loạn, nhưng không mảnh nào rời khỏi rãnh. Nét cuối trên thẻ lệch khỏi chữ, kéo thành một vết xước ngang qua chữ “Huyền” chưa hoàn chỉnh. Sau đó toàn bộ lực bị dẫn xuống dưới. Không có ánh sáng hay linh khí bùng nổ. Chỉ có âm thanh của đá chịu tải quá lâu cuối cùng mất điểm tựa.
Mỏ linh thạch sụp xuống. Trần đường bảo trì phía sau trụ gãy thành từng lớp. Đống đá ngăn người áo xám bị ép lún, sợi xích vang lên một tiếng chát rồi im bặt. Bên trái, hành lang cổ cũng nứt dài; các khối đá đen trượt sát nhau, khiến khe mở hẹp đi từng nhịp. “Rút!” Tạ Huyền quát. A Mộc lao ra đúng lúc, ôm ngang người thứ sáu kéo vào. Tạ Vân Chi tháo dây bằng khuỷu tay, lăn qua khe trước khi phiến đá rơi xuống. Cố Dã lùi cuối cùng, chân phải quỵ một lần; Tạ Huyền túm áo hắn bằng tay trái, cả hai ngã vào hành lang khi trụ đen nghiêng sang bên.
Một khối đá lớn đập xuống nơi họ vừa đứng. Chiếc thẻ danh nêm vẫn treo trên trụ, chữ “Tạ” rõ ràng, chữ “Huyền” bị vết xước cắt ngang. Trong khoảnh khắc khe khép lại, Tạ Huyền thấy nhánh đen nối về phía đống sập bị đá nghiền mỏng đến gần đứt, nhưng nhánh dưới bóng hắn vẫn còn. Họ chỉ làm người áo xám mất đường truyền, chưa khiến cơ quan quên tên. Cái giá của việc đổi đường lực là toàn bộ đường quay lại đã bị chôn, còn sức sập tiếp tục chạy xuống tầng sâu.
Bụi đá phủ kín hành lang. A Mộc đặt người thứ sáu cạnh người bảo vệ rồi dùng thân che đứa trẻ. Dương Thạch ngồi sụp xuống, chân trái lạnh cứng hoàn toàn trong vài nhịp. Tạ Vân Chi dựa tường, hai cánh tay run không kiểm soát. Cố Dã thử đứng nhưng đầu gối phải chỉ chịu được nửa trọng lượng. Tạ Huyền kiểm tra từng người trước khi nhìn vết thương mình. Cẳng tay phải sưng tím, bốn vết rách vẫn chảy máu; Huyền Cốt Quy Tức rối đến mức hắn không thể che khí tức như trước. Họ thắng được một nhịp, đổi lại bị đẩy sâu hơn vào nơi chưa biết.
Từ phía sau lớp đá mới sập, không còn tiếng xích. Nhưng dưới nền hành lang, một tiếng gõ rất khẽ vang lên. Rồi tiếng thứ hai. Nhịp chậm, đều, không mang độ trễ của lực truyền từ xa. Dương Thạch đặt nửa vỏ nêm lên lòng bàn tay. Đầu nhọn của nó quay thẳng xuống đất. Người thứ sáu ngẩng đầu, vẻ sợ hãi lần đầu vượt qua đau đớn. “Đó không phải nhịp của kẻ áo xám.”
Đứa trẻ linh nhãn co người trong tay A Mộc. Nó không mở mắt, nhưng môi trắng bệch đếm theo âm rung. Chuỗi gõ đi đủ bốn mươi ba tiếng rồi dừng. Khoảng lặng kéo dài hơn một hơi. Ở cuối hành lang, lớp bùn trên bức tường đá đen tự rơi xuống, lộ ra một hàng cổ văn bị đục mất nửa đầu. Tạ Huyền chỉ đọc được bốn chữ còn lại: “thủ mạch vô danh”. Ngay dưới hàng chữ, một đường cửa mảnh hiện ra.
Tiếng thứ bốn mươi bốn vang lên từ bên kia cánh cửa. Vết xước trên bóng Tạ Huyền giật mạnh, như có thứ gì ở sâu dưới mỏ vừa nắm lấy đầu còn lại. Đứa trẻ khàn giọng: “Không phải người áo xám đứng vào nhịp trống nữa.” Nó quay khuôn mặt nhắm mắt về phía cánh cửa. “Người thứ bốn mươi bốn ở dưới chân chúng ta… vừa tỉnh.”
