Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 213 - Chương 213: Bước Qua Lằn Ranh - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Tiếng thứ bốn mươi bốn vừa dứt, đường cửa mảnh trên vách đá đen không mở ra ngay. Nó chỉ lõm vào một đường tóc, như cả phiến đá vừa hít một hơi mà không phát thành tiếng. Bụi bám dưới chân mọi người đồng loạt trượt về phía trước, nhưng đến trước đường cửa lại dừng cứng. Vết xước dưới bóng Tạ Huyền giật thêm một lần, kéo cẳng tay phải đang sưng tím của hắn đau nhói tận vai. Hắn lập tức giơ tay trái ngăn Dương Thạch tiến lên. “Không chạm cửa. Cũng không đặt nửa vỏ nêm xuống đất.”

Dương Thạch giữ đầu nhọn cách nền nửa gang. Nửa vỏ nêm không còn quay thẳng xuống như trước, mà chậm rãi nghiêng về mép phải cánh cửa. Người thứ sáu nghe chuỗi âm vừa rồi, môi mấp máy đếm lại, rồi lắc đầu. “Không phải gọi. Nó đang kiểm.” Đứa trẻ linh nhãn co người trong tay A Mộc, giọng khàn đến gần như chỉ còn hơi. “Bốn mươi ba nhịp quét qua từng đường. Nhịp cuối tìm chỗ trống.”

Tạ Huyền cúi thấp, không dùng Quan Linh Tâm Nhãn. Huyền Cốt Quy Tức trong người vẫn rối, nếu cưỡng ép nhìn linh lực lúc này, hắn chưa chắc phân biệt được dòng thật với phản chấn từ mỏ sập. Hắn dùng mảnh đá gõ nền thay cho mắt. Bên ngoài cánh cửa, tiếng gõ lan thành bốn mươi ba tiếng vọng nhỏ, mỗi tiếng chìm vào một rãnh nông bị bùn che lấp. Tất cả các rãnh đều dừng trước một dải đá trơn rộng gần hai bàn chân. Dải đá ấy chạy ngang hành lang như một lằn ranh, không chữ, không rãnh, cũng không có dấu nêm.

Hắn gõ sang phía bên kia. Âm thanh không vọng lại, chỉ bị hút xuống sâu. Bốn chữ “thủ mạch vô danh” nằm ngay trên dải trơn, không giống lời ca tụng mà giống quy tắc. Cơ quan bên ngoài dùng tên người nhận tải trọng; công trình cổ bên trong lại cố ý để trống tên. Hai cơ chế chồng lên nhau, và họ đang đứng đúng nơi chúng cắn vào nhau.

Một tiếng nứt dài vang lên sau lưng. Lớp đá chôn khu trụ đen tiếp tục lún, ép luồng bụi nóng tràn vào hành lang. Trần phía trên A Mộc rơi xuống một mảng bằng bàn tay. Hắn nghiêng người che đứa trẻ, nhưng vết thương bên sườn lập tức thấm đỏ. Cố Dã chống lưng vào vách, đầu gối phải run thấy rõ. “Có hiểu thì nói cách qua. Không hiểu cũng phải chọn. Đường sau sắp ăn tới đây rồi.”

Tạ Huyền không đáp ngay. Hắn buộc một mảnh đá vào đầu dây còn lại của Tạ Vân Chi, rồi dùng tay trái ném nó qua dải trơn đúng lúc chuỗi nhịp mới bắt đầu. Mảnh đá vừa chạm sang nửa bên kia ở nhịp thứ mười ba, đường cửa rung mạnh. Một lực vô hình kéo nó ép xuống nền, dây trong tay Tạ Vân Chi căng như sắp đứt. Nàng không dùng ngón tay, chỉ quấn dây qua cẳng tay và khuỷu, giữ đúng lực. Đến nhịp thứ bốn mươi ba, mảnh đá bị kéo sát mép cửa. Nhịp thứ bốn mươi bốn vang lên, lực ép bỗng đổi hướng, hất mảnh đá vào trong. Đường cửa mở rộng bằng một bàn tay rồi đứng lại.

“Khoảng trống chỉ xuất hiện ở nhịp cuối.” Tạ Huyền kéo dây về, nhìn vết cào mới trên mảnh đá. “Qua sớm sẽ bị ép xuống rãnh. Qua muộn sẽ bị cửa giữ lại. Khi nhịp bốn mươi bốn tới, người đầu tiên bước lên dải trơn. Cửa sẽ nhận một tải trọng không có tên và mở trong bốn mươi ba nhịp kế tiếp.” Dương Thạch nhìn cẳng tay phải của hắn. “Ngươi không nên là người thử.” “Ta có liên kết với chiếc thẻ. Nếu cơ quan nhận tên, ta sẽ biết trước khi nó kéo người khác.”

Cố Dã định nói, nhưng Tạ Huyền đã cắt ngang. “Không tranh. A Mộc chuẩn bị người bảo vệ. Vân Chi buộc dây quanh ngực Cố Dã, đừng dùng bàn tay. Dương thúc giữ nửa vỏ nêm cách nền. Người thứ sáu chỉ đếm. Khi cửa mở, ưu tiên hai người yếu vào trước.” Hắn phân việc ngắn gọn, không cho ai cơ hội biến quyết định thành tranh cãi. Lằn ranh trước mặt có thể là bẫy, nhưng ở lại chắc chắn bị chôn. Đây không phải lựa chọn giữa an toàn và nguy hiểm, mà giữa một nguy hiểm còn có thể đo được với cái chết đang tiến đến sau lưng.

Chuỗi nhịp thứ ba bắt đầu. Tạ Huyền đứng sát dải đá trơn, chân trái đặt trước, chân phải giữ trọng tâm. Hắn không thể dùng Toái Mạch Bộ; bắp chân cũ đau rát, còn tay phải gần mất cảm giác. Mỗi tiếng gõ từ dưới sâu truyền lên đều làm nhánh đen dưới bóng hắn căng thêm một phần. Đến nhịp bốn mươi ba, nét xước vô hình bò từ gót chân lên tận sống lưng. Hắn không thở theo Huyền Cốt Quy Tức, chỉ giữ một nhịp tự nhiên, để cơ quan không có thêm chu kỳ nào mà bám.

Nhịp thứ bốn mươi bốn vang lên. Tạ Huyền bước qua.

Khoảnh khắc bàn chân chạm dải trơn, liên kết từ chiếc thẻ danh nêm phía sau lớp sập siết mạnh. Trong bóng hắn, chữ “Tạ” như bị kéo dài, còn nét “Huyền” chưa hoàn chỉnh cào về phía cánh cửa. Tạ Huyền không giằng lại. Hắn hạ thấp trọng tâm, để lực kéo đi thẳng qua chân xuống dải đá không tên. Cả lằn ranh lạnh buốt, nhưng không nhận chữ. Một tiếng ma sát trầm vang lên từ sâu trong vách. Nhánh đen bị ép mỏng như sợi tóc, trượt qua mép cửa mà không đứt. Tạ Huyền bước thêm nửa bước, sang hẳn phía bên kia.

Cánh cửa mở rộng đủ một người nghiêng vai. “Qua!” hắn quát. A Mộc bế người bảo vệ trước, đứa trẻ linh nhãn bám sau lưng hắn bằng phần sức cuối cùng. Dương Thạch khập khiễng theo sát, nửa vỏ nêm vẫn treo trong tay, tuyệt đối không để đầu nhọn chạm đá. Người thứ sáu được kéo trên tấm áo khoác trải thành đai, mỗi lần ho đều để lại một vệt máu tối trên môi. Tạ Vân Chi dùng cả thân người giữ dây, kéo ông vượt qua dải trơn trong khi hai cánh tay run dữ dội.

Nhịp thứ mười chín sau khi cửa mở, hành lang phía ngoài chấn động. Một vết nứt chạy dọc trần, nhanh đến mức không ai kịp nhìn hết. Đá đen rơi xuống ngay giữa Cố Dã và cánh cửa. Hắn dùng vai phải húc lệch khối đầu tiên, nhưng đầu gối phải lập tức quỵ. Dây quanh ngực siết căng. Tạ Vân Chi đã ở phía trong, nàng xoay người quấn dây qua lưng, không cần bàn tay vẫn ghì được một đầu. Tạ Huyền nắm đầu còn lại bằng tay trái. “Đừng chống chân phải!”

“Không chống thì bò à?” Cố Dã nghiến răng, nhưng vẫn thả đầu gối xuống, dùng khuỷu tay phải kéo thân qua. Một phiến đá lớn trượt khỏi trần, chặn nửa lối. A Mộc đặt người bảo vệ xuống, quay lại giữ mép cửa bằng lưng. Vết thương bên sườn hắn bật máu, song lực giữ giúp khe không hẹp thêm ngay lập tức. Dương Thạch không lao tới bằng chân trái đã cứng, chỉ ngồi thấp, vòng cánh tay qua dây cùng Tạ Vân Chi. Ba người kéo, Cố Dã tự đẩy bằng hông và khuỷu. Hắn lết qua lằn ranh đúng lúc nhịp thứ ba mươi tám vang lên.

Nhịp bốn mươi mốt, trần ngoài cửa sập thành một lớp. Nhịp bốn mươi hai, A Mộc bị ép bật vào trong. Nhịp bốn mươi ba, Tạ Huyền kéo Cố Dã khỏi khe, cả hai ngã xuống nền. Cánh cửa bắt đầu khép. Từ phía ngoài, bụi đá và tiếng gãy của đường hầm đuổi tới như sóng. Khi nhịp thứ bốn mươi bốn tiếp theo vang lên, phiến đá đen đóng kín, chặn luồng sập ngay sau lưng họ. Không ai reo mừng. Trong khoảng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng thở đứt quãng và tiếng đá nghiến nhau bên kia cửa.

Tạ Huyền nằm yên hai hơi rồi chống tay trái ngồi dậy. Cẳng tay phải đã tím gần đến khuỷu, nhánh đen dưới bóng vẫn còn, nhưng bị lằn ranh cắt thành một đoạn mờ như sẹo. Nó không còn kéo thẳng về phía chiếc thẻ; đầu bên trong đang chậm rãi hướng sâu vào hành lang mới. Việc bước qua không cắt liên kết. Nó chỉ khiến một thứ khác tiếp nhận đầu dây.

Phía trong không có linh quang hay mùi linh thạch. Hai bên vách là bốn mươi ba hốc đá cao ngang người, mỗi hốc đều có một tấm bia bị mài nhẵn phần tên. Dưới chân các bia, những đường rãnh cổ hội vào giữa hành lang rồi chạy về bóng tối. Dương Thạch nâng nửa vỏ nêm lên. Đầu nhọn của nó không chỉ về các hốc, mà chỉ thẳng tới một ghế đá ở cuối đường.

Trên ghế có một hình người ngồi bất động. Áo thợ mỏ đã hóa thành từng lớp bụi bám trên thân, hai cổ tay đặt trên đầu gối, da và đá gần như không còn phân biệt. Khuôn mặt bị một mảnh vải đen mục che kín, không có tên, không có phù hiệu. Mỗi nhịp từ dưới sâu truyền lên đều bắt đầu từ lồng ngực của hình người ấy. Đứa trẻ linh nhãn run lên. “Nó không ở dưới chân nữa.”

Hình người vẫn không động, nhưng cả bốn mươi ba tấm bia đồng thời phát ra tiếng rung. Một giọng nói khô như đá mài xuyên qua hành lang, không rõ đến từ chiếc ghế hay từ chính lòng mỏ. “Bên ngoài dùng tên thay người. Bên trong dùng người xóa tên.” Nhánh đen dưới bóng Tạ Huyền lập tức trườn thêm một tấc về phía ghế đá. Giọng nói dừng một nhịp, rồi cất lên lần nữa. “Người thứ bốn mươi bốn đã bước qua lằn ranh. Muốn giữ mạng những kẻ phía sau, hãy để tên ngươi lại ngoài cửa.”