Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 211 - Chương 211: Bí Mật Dưới Đất - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Chương 211: Bí Mật Dưới Đất – Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Nét khắc đầu tiên vừa hoàn thành, nét thứ hai đã cào xuống mặt thẻ. Âm thanh mảnh gần như bị tiếng đá rền nuốt mất, nhưng Tạ Huyền vẫn thấy lớp gỉ đen cuộn thành một đường nhỏ. Đứa trẻ linh nhãn co chặt trong tay A Mộc. “Nó viết theo hơi thở của huynh.” Tạ Huyền lập tức giữ hơi. Nét khắc dừng lại. Bốn mươi ba sợi linh quang vẫn rung, trụ đen vẫn nhận lực từ vách đá, nhưng mặt thẻ im trong đúng một nhịp.

Đến nhịp thứ hai, Huyền Cốt Quy Tức trong người hắn tự lệch. Thương tích khiến khí huyết va vào lồng ngực, kéo cơn đau nóng xuyên qua cẳng tay phải. Tạ Huyền buộc phải thở ra một phần. Sợi đen nối với bóng hắn lập tức căng lên, nét khắc tiếp tục chạy. Mỗi lần hắn thở, bụi huyền thiết quanh trụ bị hút vào rãnh và tự mài sâu thêm. Giữ hơi chỉ kéo dài thời gian, không thể cắt liên kết.

Một tiếng nổ trầm vọng xuống từ phía sau. Đường bảo trì hạ thêm nửa gang, đá vụn trượt qua vai Cố Dã. Dương Thạch áp bàn tay rách vào nền, nửa vỏ nêm trong áo rung lạnh. “Đợt sập đang đè lên trụ này. Đập thẻ hoặc bẻ trụ, cả đường sẽ gãy.” Cố Dã chống đầu gối phải, dùng vai phải giữ phiến đá đang trượt; vai trái vẫn buông thõng. Tạ Vân Chi bò tới, nhưng những ngón tay sưng cứng vừa chạm nền đã run lên.

Tạ Huyền cúi sát chân trụ, dùng cạnh đá cạo lớp bùn đen. Dưới bùn là một vòng huyền thiết gồm bốn mươi ba rãnh nhỏ. Mỗi rãnh cắm một mảnh góc thẻ bị chẻ, giống hệt phần khuyết trên bốn mươi ba thẻ phía trên. Các mảnh xếp thành vòng, đầu nhọn hướng vào trụ; chỉ một khoảng trống nằm dưới chiếc thẻ đang viết tên hắn. “Các góc thẻ không bị phá để che dấu vết.” Tạ Huyền nói. “Chúng được mang xuống làm răng khóa.”

Người thứ sáu được Dương Thạch dìu ngồi tựa vách. Nghe câu ấy, ông lão mở mắt, hơi thở ngắt quãng. “Đêm sập mỏ… quản sự bắt chúng ta gõ đủ bốn mươi ba tiếng rồi chừa một nhịp. Hắn nói nhịp trống để đội cứu hộ biết còn người chỉ huy sống.” Ông ho sặc, một vệt máu tràn khỏi khóe miệng. “Nhưng khi ta rút qua đường khí phụ, ta nghe phía dưới có người gõ lại nhịp thứ bốn mươi bốn.” Tạ Huyền đặt hai ngón tay lên vòng sắt. Bốn mươi ba mảnh góc rung tuần tự; sau mảnh cuối quả nhiên có một khoảng lặng ngắn, rồi chiếc thẻ trống mới nhận lực.

Bí mật của mỏ nằm ở cách toàn bộ tầng đá bị buộc phải sập. Bốn mươi ba thợ mỏ đã trở thành những nêm sống phân tán tải trọng. Chiếc thẻ trống là danh nêm trung tâm, dùng một người còn sống nhận nhịp thứ bốn mươi bốn để quyết định lực sập dồn về đâu. Thần Điện và quản sự không chỉ phong kín tai nạn; chúng biến tai nạn thành cơ quan, dùng mạng người chống mỏ và chờ kẻ có khí tức thích hợp thế vào vị trí cuối cùng. Sợi đen nhận ra họ Tạ trong hắn nên mặt thẻ bắt đầu ghi tên.

Tạ Huyền không biết sau khi tên hoàn chỉnh, hắn sẽ chết ngay hay bị giữ lại như người thứ sáu. Nhưng hắn biết một điều: không thể để cơ quan chọn thay mình. Hắn nhìn sáu sợi linh quang hơi lệch nhịp trong số bốn mươi ba sợi. Đó là hậu quả của sáu thẻ đã bị Tạ Vân Chi kéo khỏi trục trước khi bức tường sập. Sai lệch rất nhỏ, nhưng khiến vòng răng dưới trụ có một khoảnh khắc mất khóa đúng vào nhịp trống. “Chúng ta xoay vòng sắt nửa răng trong nhịp thứ bốn mươi bốn.” Hắn nói. “Không rút mảnh góc, không bẻ trụ. Chỉ đổi hướng lực trước khi nó ghi tiếp tên.”

Dương Thạch nhìn vòng sắt rồi nhìn chân trái lạnh cứng. “Nửa nhịp thôi.” “Đủ.” Tạ Huyền phân việc. Tạ Vân Chi luồn dây qua móc bên hông trụ, quấn quanh cẳng tay thay cho những ngón không khép được. Cố Dã kê đá dưới mép vòng, dùng chân phải và hông phải đẩy, không ép vai trái. Dương Thạch chỉ nghe nhịp bằng nửa vỏ nêm, tuyệt đối không đưa nó vào rãnh trống. A Mộc kéo người bảo vệ và đứa trẻ vào hõm bên phải. Người thứ sáu phải chỉ đúng khoảng lặng, dù mỗi câu đều khiến lồng ngực ông đau thêm.

Tiếng xích phía sau đống sập bỗng vang lên. Một tiếng, rồi tiếng thứ hai, đều đặn hơn tiếng đá rơi. Người áo xám chưa thể xuyên qua khoang sập, nhưng hắn đang dùng sợi xích truyền lực vào vách, tìm lại chuỗi rung. Bốn mươi ba linh quang lập tức sáng hơn. Nét cuối của chữ “Tạ” cào sâu xuống mặt thẻ. Tạ Huyền cảm thấy sợi đen kéo bóng mình dài ra, như muốn lôi cả hơi thở khỏi lồng ngực. Hắn không cố giằng. Càng chống bằng sức, vòng răng càng nhận hắn là điểm chịu lực. Hắn chỉ đặt mảnh đá mỏng dưới mép thẻ, chờ khoảnh khắc nó nhẹ đi.

Người thứ sáu bắt đầu đếm theo tiếng rung truyền qua trụ. Ông không đếm thành lời từng nhịp, chỉ gõ đầu ngón tay lên nền ở những mốc chuyển hàng. Hàng thứ nhất qua. Hàng thứ hai qua. Trần đường dốc rơi xuống một mảng lớn, Cố Dã nghiến răng đỡ bằng vai phải rồi hất nó trượt sang bên. Đến hàng thứ năm, Tạ Vân Chi đã bị dây cứa bật máu ở cổ tay nhưng vẫn giữ thân người thấp, không kéo sớm. Chữ “Tạ” hoàn chỉnh. Ngay dưới nó, lớp gỉ bắt đầu bong thành nét đầu của chữ “Huyền”.

“Còn sáu.” Dương Thạch nói. Nửa vỏ nêm rung trong áo ông như một chiếc răng va vào nhau. Người áo xám phía sau đổi nhịp xích. Hắn chen một lực giả vào trước khoảng lặng, đúng thủ đoạn đã dùng với vòng thứ sáu. Bụi quanh rãnh trống bắn lên, Cố Dã lập tức muốn đẩy. Tạ Huyền quát thấp: “Chưa phải.” Hắn nhìn sáu sợi linh quang lệch trục. Chúng chưa chùng. Lực giả chỉ làm bốn mươi ba răng khóa siết chặt hơn; nếu xoay lúc này, vòng sắt sẽ cắt đứt các mảnh góc và kéo toàn bộ trần xuống.

Khoảng lặng thật đến sau tiếng xích thứ hai. Nó không hoàn toàn yên, mà là khoảnh khắc bốn mươi ba mảnh góc cùng dừng trước khi dồn lực vào danh nêm. Sáu sợi lệch nhịp chùng xuống trước những sợi còn lại một sát-na. Dương Thạch đập lòng bàn tay xuống nền. “Bây giờ!” Tạ Vân Chi ngả cả thân người, dùng khuỷu tay và lưng kéo dây. Cố Dã gầm lên, chân phải đạp vào vách, hông phải thúc phiến đá dưới mép vòng. Tạ Huyền luồn mảnh đá mỏng vào khe dưới thẻ, không nhấc nó khỏi móc mà chỉ ép lệch sang bên một đường tóc.

Vòng sắt bật tiếng ken két, xoay chưa đến nửa răng rồi kẹt cứng. Lực lạnh từ thẻ quật vào cẳng tay Tạ Huyền, kéo bốn vết thương rách toạc. Máu chảy xuống mảnh đá, nhưng hắn không dùng Cốt Hỏa Quyết; linh lực bộc phát có thể khiến cơ quan nhận hắn sâu hơn. “Thêm một chút!” Cố Dã đã hết góc lấy sức. Người thứ sáu bỗng dùng lưng và vai đẩy vào đoạn dây sau Tạ Vân Chi. Ông phun máu, nhưng lực nhỏ ấy đổi góc kéo, làm trụ nghiêng đúng phía sáu sợi linh quang đang chùng.

Vòng răng xoay qua nửa nấc. Bốn mươi ba mảnh góc không rời khỏi rãnh; chúng đồng loạt đổi hướng đầu nhọn sang bức vách bên trái. Lực sập đang dồn vào chiếc thẻ trống bị bẻ ngang, lao sang vách như một dòng nước đột ngột tìm thấy cửa thoát. Cả đường dốc rung bật. Tạ Vân Chi ngã nghiêng, Cố Dã bị phiến đá hất lùi, còn Tạ Huyền bị sợi đen kéo sát mặt thẻ đến mức trán gần chạm vào lớp gỉ. Nét đầu chữ “Huyền” kéo dài thêm một đoạn rồi dừng. Sợi đen vẫn nối với bóng hắn, nhưng không còn căng như dây cung.

Bức vách bên trái nứt thành một đường thẳng. Không có kho báu hay linh khí tràn ra; phía sau chỉ là một hành lang ngang thấp và tối, xây bằng những khối đá đen già hơn toàn bộ mỏ. Trên mặt đá có những đường chạm mô phỏng mạch núi. Phần trên của hình chạm là các đường hầm khai thác quen thuộc, nhưng tất cả chỉ như lớp rễ cạn phủ lên một đường mạch lớn hơn chạy xuống sâu. Ở điểm giao giữa hai tầng, một dấu ấn hình xương đã bị đục gần hết. Phía trên dấu đục còn sót hai nét cổ văn: “Tạ thị”.

Người thứ sáu nhìn hình chạm, sắc mặt xám đi. “Mỏ được đào trên một công trình có trước.” Dương Thạch dùng mu bàn tay lau bụi, không chạm nửa vỏ nêm vào tường. Dưới lớp bùn hiện ra nhiều vạch ngày tháng, mỗi cụm đều kết thúc bằng ký hiệu sập mỏ. Cụm cuối mang dấu của mười bảy năm trước và con số bốn mươi ba. Đây không phải tai nạn duy nhất. Qua nhiều đời quản sự, các vụ sập được ghi như những lần thay nêm. Mỏ linh thạch đã được đào trên một mạch phong ấn cổ rồi bị người đời sau sửa đổi, nuôi bằng mạng thợ mỏ.

Tạ Huyền không để cơn giận kéo mình khỏi việc trước mắt. Người bảo vệ thở yếu, đứa trẻ linh nhãn gần ngất, còn đường dốc tiếp tục nhận lực. Hành lang ngang có gió nhưng chưa chắc dẫn ra ngoài. Hắn kiểm tra bụi, thấy gió đi từ sâu bên trái sang, trong khi vết kéo đá cũ hướng xuống dưới. “A Mộc đưa người bị thương vào mười bước rồi dừng. Cố Dã giữ đoạn nứt. Vân Chi buông dây từng chút. Dương thúc theo dõi trụ.” Hắn không vội bước qua dấu “Tạ thị”. Cánh cửa thật sự của tầng dưới chưa lộ, và một đường hở chưa chắc là đường sống.

A Mộc vừa đưa đứa trẻ qua khe, tiếng xích phía sau đống sập bỗng đổi thành một chuỗi rõ ràng. Nó chạy đủ bốn mươi ba nhịp, chậm rãi và chính xác như tiếng báo sập của những người đã chết. Sau đó là một tiếng thứ bốn mươi bốn. Nửa vỏ nêm trong áo Dương Thạch giật mạnh đến mức ông phải giữ ngực. Vòng sắt dưới trụ tự nhích ngược một phần. Trên chiếc thẻ, nét đầu chữ “Huyền” vốn đã dừng lại bỗng phát ra tiếng cào mới, dù Tạ Huyền đang nín thở.

Đứa trẻ linh nhãn mở hé môi, không mở mắt. “Có người khác đang đứng vào nhịp trống.” Tạ Huyền nhìn sợi đen dưới chân. Nó không còn chỉ kéo từ bóng hắn đến chiếc thẻ. Một nhánh mảnh vừa tách ra, xuyên ngược qua đống đá về phía tiếng xích. Người áo xám chưa cần phá đường để đuổi theo. Hắn đã hiểu bí mật của nhịp thứ bốn mươi bốn và đang dùng chính cơ quan dưới mỏ tiếp tục viết tên Tạ Huyền từ phía bên kia lớp sập.