Chương 208 - Chương 208: Linh Quang Vỡ Nát Trong Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
Chương 208: Linh Quang Vỡ Nát Trong Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
“Các ngươi còn đưa ai tới đây?” Giọng nói trẻ vang lên ngay sau lưng A Mộc, nhưng hắn không quay lại. Khuỷu tay hắn ép sát vách, thân người che ngang đứa trẻ linh nhãn và người bảo vệ đang nằm nghiêng trong khe. Phía sau, đá vụn từ vùng tam giác cũ trút xuống từng đợt, tiếng nổ bị đường thông bóp hẹp thành những nhịp dội nặng nề. Tạ Huyền đặt bàn tay còn run lên nền đá. Hắn không trả lời giọng kia, chỉ nói thấp: “Không ai tiến thêm. Cũng không ai chạm vào vòng sắt.”
Sáu vòng sắt treo dọc trần đường thông, mỗi vòng cách nhau chưa đầy một thân người. Năm vòng đầu vẫn rung nhẹ sau chuỗi âm vừa rồi, riêng vòng thứ sáu nằm ở nơi đường hốc tách làm hai lại im như bị đúc liền vào bóng tối. Bên phải có luồng khí lạnh hút sâu vào trong, giống hệt cái lạnh sau cánh cửa đen. Bên trái chỉ có mùi đất cũ và một vách đá lồi ra, nhìn qua tưởng là ngõ cụt. Giọng trẻ không phát ra từ một vị trí cố định. Khi nó cất lời, âm thanh chạy qua từng vòng sắt rồi tụ lại ở vòng thứ sáu, như có người dùng cả đường thông làm cổ họng.
Đứa trẻ linh nhãn hé mắt. Máu ở khóe mắt chưa khô, vừa nhìn qua khoảng tối phía trước đã co người lại. “Có… một người ngồi sau vòng cuối.” Người bảo vệ muốn nâng nó lên nhưng cánh tay chỉ nhúc nhích được nửa chừng. Tạ Huyền lập tức chặn lại: “Đừng nhìn thêm.” Đứa trẻ vẫn kịp thở gấp một câu: “Linh quang của người đó không liền. Nó vỡ thành sáu mảnh.” Người thứ sáu nằm giữa Tạ Vân Chi và Cố Dã bỗng giật mạnh. Năm vết lõm trên ngực ông co xuống cùng lúc, tiếng thở bật ra như bị ai kéo qua một ống sắt dài.
Giọng trẻ hỏi lại, chậm hơn: “Các ngươi mang thứ gì đội mặt người tới đây?” Người thứ sáu nghiến răng, hai mắt đục nhìn thẳng vào bóng tối. “Mười bảy năm… giọng ngươi vẫn không đổi.” Cố Dã nghiêng đầu, bàn tay phải chống vách, vai trái buông thõng sát thân. “Ông biết nó?” Ông lão không đáp. Vết lõm thứ năm trên ngực phồng lên rồi xẹp xuống, nhưng lần này nhịp của nó trùng với tiếng rung ở vòng sắt thứ năm. Tạ Huyền nghe thấy sự trùng hợp ấy trước khi nhìn rõ nó.
Hắn nhặt một mẩu đá nhỏ, đặt xuống giữa vòng thứ nhất rồi dùng đầu ngón tay đẩy đi. Mẩu đá lăn qua mà vòng sắt không động. Khi Tạ Vân Chi kéo người thứ sáu tiến thêm nửa khuỷu tay, vòng thứ nhất mới khẽ rung. Ông lão bị kéo lùi lại, nó lập tức dừng. Tạ Huyền thử lần nữa ở vòng thứ hai, kết quả không đổi. Cơ quan này không đếm người, cũng không nhận trọng lượng. Nó nhận thứ đang bám trong hơi thở của ông lão.
“Năm vòng đầu giữ năm phần hơi thở của ông.” Tạ Huyền nói, mắt vẫn nhìn vòng thứ sáu. “Phần còn lại đã ở phía trước.” Người áo xám từng nói thứ sau cửa muốn mang mặt người thứ sáu bước ra. Nếu mười bảy năm trước hắn kéo ông lão khỏi vị trí khi sáu phần chưa nhập lại, thứ thoát khỏi cơ quan có thể không phải một con người nguyên vẹn. Nhưng Tạ Huyền không vội tin cả suy đoán của chính mình. Giọng trẻ hiểu cơ quan, người thứ sáu nhớ nó, còn người áo xám cố ý chỉ cả nhóm tới đây. Ba phía đều có phần thông tin mà hai phía còn lại không muốn lộ.
Một tiếng gãy rền lên sau lưng. Khe đá họ vừa bò qua bị ép thấp thêm, bụi nóng phun dọc đường thông. A Mộc ghì đứa trẻ sát ngực. Dương Thạch lết chân trái lạnh cứng tới gần vòng thứ tư, bàn tay rách vẫn giữ chặt nửa vỏ nêm trong ngực áo. Tạ Huyền nhìn vệt sáng mỏng chạy bên trong vách. Những mạch linh thạch vụn nối chân sáu vòng sắt với nhau, nhưng tại vòng thứ năm có một đoạn đã nứt do chấn động vừa rồi. Mỗi lần vòng sắt rung, linh quang trong đoạn nứt lại sáng lên chậm hơn nửa nhịp.
Giọng trẻ cất lên: “Đặt kẻ giả dưới vòng thứ sáu. Ta mở đường phải cho các ngươi.” Luồng khí lạnh bên phải mạnh thêm, kéo bụi thành một dòng thẳng. Người thứ sáu bật tiếng cười khàn đầy đau đớn. “Nó muốn lấy nốt phần còn lại.” Tạ Vân Chi siết dây quanh cổ chân ông bằng cổ tay sưng cứng. “Nếu không đặt ông xuống thì đường phía sau sẽ chôn tất cả.” Ông lão quay mặt về phía nàng. “Đặt ta xuống, thứ đi ra chưa chắc là ta.” Không ai trong khe có đủ sức tranh cãi lâu hơn. Trần đá đang ép xuống từng chút, còn vòng thứ sáu vẫn chờ một nhịp chưa hoàn thành.
Tạ Huyền bò tới bên Dương Thạch. “Đưa ta mép trống của nửa vỏ.” Dương Thạch không lấy vật chứng ra hẳn, chỉ mở lớp vải đủ để lộ phần cạnh không có cổ văn. Tạ Huyền áp cạnh ấy vào rãnh đá dưới vòng thứ năm. Kim loại không chạm sắt; nó chèn giữa mạch linh thạch và chân vòng, tạo một khe mỏng. Phần có chữ cùng nửa dấu cánh xương vẫn nằm kín trong áo. “Không dùng nó mở cơ quan,” hắn nói. “Chỉ cắt nhịp truyền.” Dương Thạch hiểu ý, dùng hai ngón tay còn cử động giữ vỏ nêm ở góc nghiêng.
Hắn chia việc trong vài câu. A Mộc kéo đứa trẻ và người bảo vệ vào hõm đá bên trái vòng thứ tư. Cố Dã chống lưng dưới phiến trần đang trượt, chỉ dùng vai phải và chân. Tạ Vân Chi giữ dây, tuyệt đối không để ngực người thứ sáu đi qua tâm vòng cuối. Dương Thạch chờ linh quang sáng đến vết nứt mới xoay mép vỏ nêm. Còn Tạ Huyền sẽ dùng vòng thứ năm làm điểm phá. Kế hoạch không mở được đường ra; nó chỉ ngăn sáu phần hơi thở khép lại trong lúc đợt sập đi qua. Nếu tính sai nửa nhịp, mạch linh thạch sẽ nổ ngay trong đường hẹp.
“Ngươi đang làm điều hắn đã làm.” Giọng trẻ bỗng nói, lần này chỉ vang ở vòng thứ sáu. “Cắt một người thành nhiều phần rồi gọi đó là cứu.” Tạ Huyền dừng bàn tay trên vòng thứ năm. Câu nói ấy nhắm vào người áo xám, nhưng cũng nhắm vào lựa chọn hắn sắp làm. Hắn đáp: “Ta không chọn phần nào của ông ta đáng sống. Ta chỉ không giao ông ta cho ngươi.” Người thứ sáu khép mắt. Bàn tay lạnh của ông vẫn nắm cổ tay Tạ Huyền, lực yếu đến mức gần như không còn, nhưng lần đầu tiên từ khi tỉnh lại, ông tự buông ra.
Đợt sập tới trước khi tiếng đá phía sau dứt hẳn. Sáu mạch linh thạch trong vách đồng loạt bừng sáng. Vòng thứ nhất rung, rồi vòng thứ hai, thứ ba, thứ tư. Mỗi tiếng rung kéo một vết lõm trên ngực ông lão phồng lên như có thứ đang thổi hơi từ bên trong. Đến vòng thứ năm, cả thân ông cong bật. Tạ Vân Chi bị dây cứa vào cổ tay, nhưng vẫn giữ chân ông lệch khỏi trục. Cố Dã gầm thấp, đầu gối phải cắm xuống bụi đá khi phiến trần đè thêm một tấc.
“Bây giờ!” Tạ Huyền quấn cẳng tay phải qua vòng thứ năm và kéo ngang. Bốn vệt đỏ trên tay nóng rực, sợi đen nối với bóng thật ở phía sau như bị ai giật mạnh, khiến mắt hắn tối đi trong chớp mắt. Dương Thạch xoay mép vỏ nêm. Mạch linh thạch dưới vòng thứ năm bị ép lệch, luồng sáng đang chạy tới vòng cuối chao sang vách trái. Giọng trẻ hét lên lần đầu tiên: “Dừng lại!” Không phải vì sợ đường hốc sập, mà vì phần linh quang thứ sáu đang bị tách khỏi năm phần còn lại.
Tạ Huyền không dừng. “Cố Dã, buông!” Cố Dã thả lưng khỏi phiến trần rồi lăn sang hõm đá. Khối đá nện xuống đúng chỗ đường sáng vừa chao qua. Lực va đập không nghiền nhóm người mà đánh thẳng vào mạch linh thạch đã nứt. Một tiếng vỡ lan dọc đường thông, mảnh linh quang trắng xanh bắn trong vách như hàng trăm mẩu gương. Vòng thứ nhất tắt, rồi vòng thứ hai. Đến vòng thứ năm, mép vỏ nêm bật khỏi rãnh, Dương Thạch ôm vật chứng vào ngực, lòng bàn tay rách thêm nhưng phần cổ văn không tổn hại.
Vách trái nổ tung một lớp đá mỏng, mở ra một khoang bảo trì thấp chỉ đủ cho cả nhóm ép người vào tránh đợt sập. A Mộc kéo người bảo vệ vào trước, Tạ Vân Chi cùng Cố Dã đưa người thứ sáu theo sau. Tạ Huyền vừa lùi khỏi vòng thứ năm thì phiến trần đổ xuống, khóa kín đường quay lại. Cơn chấn động làm bắp chân hắn co rút dữ dội; hắn quỳ một gối, tay phải vẫn run không kiểm soát. Huyền Cốt Quy Tức lệch thêm một nhịp, nhưng hắn không mở Quan Linh Tâm Nhãn và cũng không vận Cốt Hỏa Quyết để cưỡng ép thương thế.
Bóng tối chỉ tồn tại một hơi. Năm vòng sắt đầu đã mất linh quang, song vòng thứ sáu bỗng sáng từ bên trong. Ánh sáng ấy không soi đường phải, cũng không chiếu vào khoang bên trái. Nó khép thành một vòng tròn lạnh, để lộ người đang ngồi ở phía sau. Đó là một thanh niên gầy, lưng dựa vách, hai cổ tay bị khóa bằng dây sắt đã ăn sâu vào đá. Giữa ngực hắn có một lỗ tròn tối đen, đúng vị trí vết lõm thứ năm đang phồng xẹp trên ngực ông lão.
Đứa trẻ linh nhãn run lên, vùi mặt vào vai A Mộc. “Sáu mảnh… đang tìm nhau.” Người thứ sáu chống khuỷu tay muốn ngồi dậy nhưng không đủ sức. Ánh sáng từ vòng sắt lướt qua khuôn mặt thanh niên, làm những đường nét hiện rõ từng chút: sống mũi, hõm mắt, vết sẹo nhỏ sát cằm. Cố Dã quay sang nhìn ông lão rồi nhìn người phía trước. Hai khuôn mặt cách nhau mấy chục năm tuổi, nhưng là cùng một gương mặt.
Môi người thứ sáu mất hết màu. “Không thể… đó là ta.” Thanh niên phía sau vòng sắt mở mắt. Trong tròng mắt hắn không có đồng tử, chỉ có những mảnh linh quang vỡ đang xoay chậm. Hắn nhìn thẳng ông lão được cả nhóm mang theo, giọng trở lại bình thản như lúc đầu. “Ngươi nhầm rồi. Ta mới là người thứ sáu.” Một tiếng đá gãy vang lên từ đường phải, kèm theo tiếng dây kim loại kéo lê quen thuộc của người áo xám. Thanh niên nghiêng đầu. “Thứ các ngươi mang tới chỉ là cái xác đã đi ra ngoài mười bảy năm trước.”
