Chương 209 - Chương 209: Nợ Máu Cũ - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
Chương 209: Nợ Máu Cũ – Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
“Thứ các ngươi mang tới chỉ là cái xác đã đi ra ngoài mười bảy năm trước.” Người thứ sáu bật người như muốn ngồi dậy, nhưng hai khuỷu tay vừa rời nền đá đã mềm xuống. Vết lõm thứ năm trên ngực ông phồng lên một nhịp, còn lỗ tròn giữa ngực thanh niên bị xích lại tối đi đúng một nhịp ấy. Tạ Huyền không nhìn gương mặt giống nhau của họ quá lâu. Hắn nhìn bụi đá đang trôi giữa hai người. Mỗi khi ông lão thở ra, bụi bị đẩy về phía vòng thứ sáu; khi thanh niên mở miệng, luồng bụi lại bị hút ngược trở về. Hai thân thể không chỉ mang chung một gương mặt. Chúng đang dùng chung một hơi thở bị cắt đôi.
“Không ai trả lời hắn.” Tạ Huyền chống bàn tay run xuống nền khoang bảo trì. “A Mộc, che mắt đứa trẻ. Dương thúc, giữ kín vỏ nêm. Vân Chi, đừng để ngực ông ta thẳng với vòng cuối.” Câu cuối vừa dứt, từ đường phải vang lên tiếng kim loại kéo trên đá. Âm thanh lần này không còn xa. Nó đi qua luồng khí lạnh, chạm vào vòng thứ sáu rồi dội thẳng vào năm vết lõm trên ngực ông lão. Cố Dã nghiêng vai phải lên trước, chắn giữa lối hẹp và những người bị thương. Vai trái của hắn vẫn rũ xuống, nhưng chân đã ghim chắc vào nền.
Người áo xám bước ra khỏi màn bụi lạnh. Sợi xích quấn quanh cẳng tay hắn, đầu kia kéo theo một móc sắt đen đang gắn nửa lõi kim loại vào giữa. Mỗi bước đi, nửa lõi lại phát ra một vệt sáng đục. Trong ngực áo Dương Thạch, nửa vỏ nêm khẽ rung đáp lại. Người áo xám dừng ngoài tầm với của Cố Dã, không nhìn Tạ Huyền trước mà nhìn ông lão nằm dưới vòng sắt. “Mười bảy năm rồi. Ngươi còn nhớ có bao nhiêu người bị chôn sau cửa tầng sáu không?”
Môi ông lão run lên. Thanh niên bị xích cười, nhưng tiếng cười đi qua vòng sắt lại già và khàn như phát ra từ cổ họng ông. “Hắn nhớ. Chỉ là cái xác ở bên ngoài đã học được cách giả vờ quên.” Người thứ sáu nhắm mắt. Một lúc lâu sau, ông nói: “Bốn mươi ba.” Không ai trong khoang lên tiếng. Tiếng đá nứt phía trên vẫn liên tục, nhưng hai chữ ấy khiến không khí nặng hơn cả trần mỏ đang ép xuống.
“Bốn mươi ba thợ mỏ còn sống.” Người áo xám siết xích. “Ngươi hạ cửa sắt, tháo nêm chống, để cả tầng sáu sập xuống đầu họ.” Cố Dã quay phắt sang ông lão, ánh mắt bùng lên giận dữ. Ông lão không tránh. “Bên dưới cửa đã có thứ bò lên. Đèn linh thạch tắt từng dãy, người chết vẫn đứng dậy kéo người sống xuống. Nếu ta không khóa cửa, đường khí sẽ thông tới khu cư trú trên mặt đất.” Người áo xám hỏi lạnh: “Vậy người dưới mỏ không phải người?” Ông lão khàn giọng: “Ta chưa từng nói họ đáng chết.”
Tạ Huyền nghe mà không chen vào. Hắn nhìn vòng thứ sáu. Mỗi lần người áo xám nhắc một chi tiết của đêm cũ, nhịp thở của ông lão lại gấp hơn, còn sáu mảnh linh quang trong mắt thanh niên xoay nhanh thêm. Lời buộc tội có thể là thật, nhưng mục đích của kẻ nói không chỉ để đòi mạng. Hắn đang dùng ký ức và tội lỗi ép hai nửa hơi thở tìm về cùng một nhịp. “Đừng nói nữa.” Tạ Huyền cắt ngang. Người áo xám chuyển mắt sang hắn. “Ngươi sợ nghe chân tướng?” “Ta sợ ngươi mở được thứ đang nằm sau chân tướng.” Tạ Huyền chỉ vào sợi xích. “Ngươi không tới đây để giết ông ta. Nếu chỉ muốn đòi nợ, ngươi đã không mang nửa lõi tới vòng thứ sáu.”
Nụ cười dưới mũ trùm của người áo xám biến mất. Hắn giật cổ tay. Sợi xích căng thẳng, móc sắt đen cắm vào một khe sâu bên đường phải. Vòng thứ sáu rung lên, chậm nhưng nặng. Ánh sáng lạnh tràn từ chân vòng vào lỗ tròn trên ngực thanh niên. Cùng lúc, vết lõm thứ năm trên ngực ông lão nhô cao như có bàn tay từ bên trong đẩy ra. Trần khoang bảo trì rơi xuống một mảng đá bằng nửa thân người, đập sát gót A Mộc.
“Lùi sâu vào vách!” Tạ Huyền quát. Hắn không có sức giằng xích với người áo xám, càng không thể phá vòng sắt bằng lực. Nhưng mỗi lần sợi xích kéo, vệt nứt trên trần bên phải lại mở rộng, trong khi phiến đá lớn phía trên khoang trái chỉ trượt xuống mà chưa đổ. Người áo xám đang mượn chính kết cấu mỏ để ép cả nhóm rời khỏi chỗ ẩn. Cũng chính lực kéo ấy đã biến khe neo bên phải thành điểm chịu lực duy nhất.
Tạ Huyền nói nhanh: “Dương thúc, nghe nhịp nửa lõi. Khi nó rung mạnh nhất thì báo. Vân Chi, luồn dây dưới sườn ông ta, ta bảo kéo mới kéo. A Mộc giữ hai người kia sát vách. Cố Dã, thấy hòn đá tam giác dưới chân ngươi không? Đừng đạp vỡ. Đợi sợi xích căng hết mới hất nó ra.”
Cố Dã nhìn phiến trần nghiêng trên đầu rồi hiểu. Hòn đá nhỏ kia không chống được cả mỏ; nó chỉ giữ mép phiến đá khỏi trượt theo đường nứt. Hất sớm, cả nhóm sẽ bị chôn. Hất đúng lúc, khối đá sẽ rơi vào đường lực đang dẫn tới móc neo của người áo xám.
Sợi xích lại quét tới. Lần này người áo xám không nhắm vào vòng sắt mà quăng một vòng xích qua cổ chân ông lão. Tạ Vân Chi kéo dây né sang trái, nhưng cổ tay sưng khiến lực chậm nửa nhịp. Tạ Huyền chống chân đứng dậy. Hắn chỉ đi một bước theo khe linh áp đang vỡ dưới nền, ngắn hơn mọi lần dùng Toái Mạch Bộ, nhưng bắp chân vẫn như bị xé dọc. Hắn lao vào trước khi vòng xích khép lại, dùng cẳng tay phải gạt nó lệch khỏi đầu gối ông lão. Kim loại quất qua bốn vệt đỏ, nóng rát như lửa. Cánh tay hắn run dữ dội, mắt tối đi, nhưng vòng xích chỉ bắt được sợi dây ngoài. “Ngươi cứu hắn?” Người áo xám giật mạnh. “Một kẻ dùng bốn mươi ba mạng làm nêm chống mỏ?” Tạ Huyền quỳ một gối, bàn tay vẫn ghì dây xuống nền. “Ta ngăn ngươi dùng thêm mạng người để thu món nợ cũ.”
Vòng thứ sáu sáng bùng. Thanh niên bị xích ngửa đầu, sáu mảnh linh quang trong mắt nhập thành một vòng xoáy. Ông lão há miệng hít vào theo bản năng. Tạ Huyền lập tức nhìn Tạ Vân Chi. “Kéo!” Nàng nghiến răng giật dây dưới sườn ông lão. Hơi thở vừa vào nửa chừng bị ép bật ra, nhịp giữa hai thân thể lệch đi. Ông lão đau đến mặt tái xám, nhưng tự mình cắn chặt môi, không hít lại. Qua kẽ răng, ông nói: “Ta nợ họ. Nhưng không lấy mạng các ngươi trả thay.”
Nửa lõi trong móc xích phát ra tiếng rít. Dương Thạch áp bàn tay rách lên ngực áo, cảm nhận nửa vỏ nêm rung qua lớp vải. “Một… hai…” Đến nhịp thứ ba, luồng sáng đục trên sợi xích dồn cả về khe neo. “Bây giờ!”
Cố Dã gầm thấp, dùng gót chân phải hất hòn đá tam giác khỏi vị trí. Phiến trần nghiêng trượt xuống. Người áo xám lập tức buông một vòng xích để né, nhưng đầu móc đã ăn quá sâu vào khe. Khối đá nặng đập vào đoạn xích đang căng, không chém đứt kim loại mà bẻ bật cả mảng vách bên phải. Khe neo nổ tung. Nửa lõi văng khỏi móc, sợi xích quật ngược vào bóng tối, kéo người áo xám lùi hai bước. Vòng thứ sáu nghiêng sang một bên, ánh sáng lạnh đứt thành hai nửa. Thanh niên bị xích gập người, còn ông lão phun ra một ngụm máu sẫm rồi ngã vật xuống.
Cơn sập không dừng theo kế hoạch của Tạ Huyền. Nó chỉ đổi hướng. Đường phải bị đá lớn chặn quá nửa, còn khoang bảo trì bên trái mở sâu thêm một đoạn. A Mộc kéo đứa trẻ linh nhãn và người bảo vệ trườn vào trước. Cố Dã dùng vai phải đỡ mép đá đang lăn, nhường cho Tạ Vân Chi cùng Dương Thạch đưa ông lão qua. Tạ Huyền lết sau cùng. Khi hắn rời khỏi vị trí cũ, một mảng trần rơi xuống giữa hai bên, dựng thành bức tường đá thấp. Người áo xám chưa bị chôn, nhưng muốn vượt qua phải bỏ thời gian dọn đường.
Phần sâu của khoang không phải lối thoát. Đó là một bức tường xây bằng đá mỏ cũ, mặt tường đóng kín những thẻ sắt đã rỉ. Bốn mươi ba thẻ, xếp thành sáu hàng không đều. Trên mỗi thẻ là một tên người và số đội khai thác; góc dưới đều bị chẻ mất một mảnh giống nhau. Dưới lớp bụi, những vệt nâu đen đã khô bám từ thẻ xuống khe đá. Ông lão nhìn thấy chúng thì toàn thân cứng lại. Không cần ai hỏi, vẻ mặt ấy đã xác nhận phần nợ máu trong lời người áo xám không phải bịa đặt.
Từ bên kia bức tường đá sập, giọng người áo xám vọng sang: “Ta không cần cái chết của ngươi. Ta cần ngươi mở lại cánh cửa đã dùng họ để khóa.” Sợi xích kéo một tiếng dài, như hắn đang tìm lại nửa lõi trong đống đá. “Bốn mươi ba mạng không phải nợ. Chúng là chìa khóa.”
Đứa trẻ linh nhãn đang vùi mặt vào vai A Mộc bỗng co giật. Nó không mở mắt, chỉ đưa bàn tay nhỏ chỉ vào bức tường gắn thẻ sắt. Máu mới rịn ở khóe mắt. “Bên trong… có người chống vào đá.” A Mộc lập tức giữ tay nó xuống, nhưng đứa trẻ vẫn thở dốc. “Không phải xác. Linh quang của họ bị đóng vào trụ mỏ.”
Một tiếng “cộc” vang lên sau bức tường. Rồi tiếng thứ hai, thứ ba, nối nhau từ sâu dưới lòng đất. Bốn mươi ba thẻ sắt rung lên từng chiếc, như có những bàn tay ở phía bên kia đang lần lượt gõ vào tên mình. Thanh niên sau vòng thứ sáu cất giọng qua khe đá, yếu hơn trước nhưng rõ ràng: “Mỏ này chưa từng được chống bằng đá.”
Người thứ sáu nhìn những thẻ tên đang rung, nỗi kinh hãi lấn át cả đau đớn. Ông siết lấy cổ tay Tạ Huyền, khàn giọng nói: “Đừng để vòng thứ sáu đủ nhịp. Khi họ cùng tỉnh, cả mỏ sẽ sụp xuống để mở cửa tầng dưới.”
