Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 200 - Chương 200: Tài Nguyên Có Giá - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Chương 200: Tài Nguyên Có Giá – Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Cái bóng nhấc chân khỏi bậc thứ năm. Mũi giày của nó dừng ngay trên rãnh cuối, chỉ còn cách mặt đá một lớp bụi mỏng. Tạ Huyền vẫn đứng trên bậc đầu, lưng tựa cửa đen, nhưng đầu gối đã run đến mức mỗi nhịp thở đều truyền thành rung động xuống lòng bàn chân. Mảnh linh thạch dưới gót vỡ thành bốn mảnh, ánh sáng trong đó tắt hẳn. Hắn không còn nhìn thấy Cố Dã, cũng không biết tầng vận quặng vừa sập đã chôn bao nhiêu người.

Tạ Huyền không vội chạm vào rãnh thứ sáu. Hắn hạ mắt, nhìn bụi đá quanh sáu đường lõm. Năm rãnh đầu đều có bụi bật ra theo nhịp rung của mỏ, riêng rãnh cuối lại hút bụi vào trong. Năm vệt đỏ trên lòng bàn tay phải cũng không còn sáng cùng lúc; chúng co rút lần lượt, như năm sợi dây đang kéo một vật nặng về cùng một điểm. Bước thứ sáu không chờ hắn gõ xuống. Những gì hắn đã làm trước đó đang tự kết toán.

Hắn dùng móng tay đẩy một mảnh linh thạch vỡ tới mép rãnh cuối. Vừa khi cạnh đá chạm vào đường lõm, cái bóng hạ xuống thêm nửa phân. Tạ Huyền lập tức rút mảnh đá lại. Bóng chân dừng, nhưng không nâng lên. Thử nghiệm chỉ kéo dài một nhịp tim, đủ để hắn xác nhận rãnh cuối không phải cơ quan cần lực, mà là miệng khóa cần một đường dẫn kín.

Giọng dưới Cốt Khố vang lên sau vai, bình thản như đang đứng ngoài cuộc sụp đổ. “Ngươi đã trả năm lần để cứu người. Chỉ còn một lần, cửa sẽ mở. Linh tủy, huyền thiết, cốt hỏa của cả mỏ đều ở phía dưới. Tài nguyên có giá, Tạ Huyền.” Tạ Huyền nhìn máu đang trượt khỏi cổ tay trái. “Giá do kẻ bán đặt, chưa chắc người mua phải nhận.”

Hắn chuyển mảnh đá sang rãnh đầu tiên. Đường lõm này đã đỏ mờ, nhưng dưới lớp bụi có một phiến đá mỏng như lưỡi khóa bị ép chìm. Nếu sáu rãnh là sáu khoản tải, hắn không cần ngăn khoản cuối đi vào; hắn chỉ cần làm một khoản trước đó mất hiệu lực. Tạ Huyền đặt cạnh linh thạch vào khe, dùng ngón cái phải làm điểm tựa rồi bẩy lên. Năm vệt đỏ đồng loạt siết sâu vào da. Cơn đau chạy qua cổ tay, xuyên ngực, khiến Huyền Cốt Quy Tức vỡ thêm một nhịp. Phiến đá chỉ nhúc nhích bằng nửa sợi tóc, nhưng cái bóng trên bậc thứ năm khựng lại.

Ở tầng vận quặng, lần sập cuối đã ép đường thông thấp thành một khe nghiêng. Dương Thạch bò phía trước, dùng cán búa gõ từng tấc vách. Sau lưng ông, Cố Dã vẫn cõng người thứ sáu, vai trái rũ xuống, mỗi lần phải nghiêng người tránh đá đều khiến sắc mặt hắn trắng thêm. Tạ Vân Chi kéo đứa trẻ linh nhãn đi sát vách; hai ngón tay của nàng không khép được, nên sợi dây buộc người chỉ quấn quanh khuỷu tay. A Mộc và người bảo vệ chia nhau dìu hai thợ mỏ bị thương. Không ai còn mang được tốc độ của người lành.

Dương Thạch dừng trước một vách sáng xanh. Những tinh thể linh thạch mọc chen trong đá như răng cá, linh khí đậm đến mức hơi thở của mọi người đều nóng lên. Một thợ mỏ phía sau bật ra tiếng mừng, nhưng Dương Thạch không quay đầu. Ông áp tai vào vách, sắc mặt càng lúc càng nặng. “Mạch mẫu.” Ông nói. “Cả mỏ dựa vào nó để chia tải. Chủ mỏ đã đào quanh quá sâu, giữ lại đúng một sống đá vì tiếc linh thạch.”

Cố Dã nhìn lên đường nứt đang bò dọc trần. “Phá được không?” Dương Thạch đáp: “Phá ba đinh khóa, mạch mẫu sẽ rơi vào giếng bỏ bên dưới. Tải được tháo, đường gió phía trên có thể mở. Nhưng linh thạch trong mạch sẽ nát, linh tủy tràn xuống tầng lõi. Mỏ này coi như bỏ.” Ông ngừng một hơi rồi nói phần còn lại. “Người ở tầng lõi sẽ chịu cú dồn cuối.”

Không ai cần hỏi người ở tầng lõi là ai. Cố Dã cúi đầu, nghe hơi thở yếu ớt của người thứ sáu sát bên tai. Tạ Huyền vừa dùng mạng tải dẫn họ qua một lần sập; nếu bây giờ phá mạch, chính họ sẽ đẩy toàn bộ sức nặng trở lại chỗ hắn. Nhưng nếu giữ mạch, khe đường sau lưng sẽ khép trước khi nhóm người bị thương bò qua hết. Hai lựa chọn đều có người trả giá.

Người thứ sáu bỗng co giật. Ông lão mở mắt, môi đen vì máu tụ. “Đừng giữ… mạch.” Cố Dã nghiêng đầu nghe. “Năm đó cũng vì tiếc nó… cửa chỉ đóng được một nửa. Nêm tro không phá trụ. Nó đổi tải… để tìm đinh cửa.” Mỗi chữ nói ra đều làm ngực ông lõm xuống. “Mạch này không phải của chủ mỏ. Nó là giá khóa cửa còn thiếu.”

Dương Thạch nhìn ba đầu đinh đen lộ giữa các cụm linh thạch. “Một người không rút kịp.” Cố Dã đặt ông lão xuống lưng người bảo vệ rồi quấn dây quanh cánh tay phải. “Vậy ba người.” A Mộc chống tay vào vách, ho khan một tiếng. Tạ Vân Chi không nói, chỉ luồn khuỷu tay qua vòng sắt của chiếc đinh thứ ba. Dương Thạch định ngăn, nhưng đá sau lưng đã rơi thêm một mảng. Ông giơ búa. “Theo nhịp của ta. Không ai nhặt linh thạch. Thấy đường mở thì mang người đi trước.”

Búa nện lần thứ nhất. Cố Dã kéo, vai trái vô lực khiến cả thân người hắn xoay lệch. A Mộc dùng lưng chống vách, hai chân trượt trong bụi. Tạ Vân Chi siết khuỷu tay đến rách da mà đinh chỉ nhích ra một đốt. Búa nện lần thứ hai, mạch mẫu phát tiếng rên dài, linh quang trong vách chạy thành những đường xanh chói mắt. Một thợ mỏ bị thương vô thức đưa tay về phía viên linh thạch vừa rơi. Dương Thạch đạp viên đá xuống khe. “Mang người!”

Búa nện lần thứ ba. Ba đinh khóa bật khỏi vách gần như cùng lúc. Cả mạch mẫu nghiêng xuống. Hàng trăm khối linh thạch va vào nhau, ánh xanh cuộn qua đường hầm như một dòng nước sáng rồi đổ thẳng vào giếng bỏ. Người thợ mỏ vừa đưa tay nhặt đá cắn răng ném luôn túi quặng bên hông, cúi xuống cõng đồng bạn. Tài nguyên đủ đổi đời một vùng biến mất dưới tiếng đá vỡ, nhưng đường gió phía trên cũng bật mở, hút bụi và khí độc ra khỏi khe thông.

Cú dồn tải truyền xuống Cốt Khố nhanh hơn tiếng nổ. Rãnh thứ sáu dưới chân Tạ Huyền bùng sáng. Cái bóng hạ mũi giày. Hắn nghiến răng, bẩy mạnh mảnh linh thạch trong rãnh đầu. Cạnh đá cắt sâu vào lòng bàn tay phải, năm vệt đỏ như bị kéo khỏi thịt. Huyền Cốt Quy Tức tan hẳn trong một nhịp, khí tức cổ cốt dội lên rồi bị cửa đen ép ngược xuống. Tạ Huyền không nhận được thêm sức mạnh; hắn chỉ có cơn đau đủ rõ để giữ mình tỉnh.

Phiến khóa dưới rãnh đầu bật lên. Một vệt đỏ trên tay phải tắt phụt. Cùng lúc đó, bóng chân trên bậc thứ sáu dừng lại trước khi chạm đá, run mạnh rồi rút về bậc thứ năm. Tạ Huyền bị phản lực ép đầu gối xuống, nhưng tay trái vẫn ghì mép cửa, móng tay cào thành một đường máu mới. Hắn đã kéo lùi được một khoản tải, không phải thắng cơ chế. Mảnh linh thạch trong tay vỡ thêm, chỉ còn một cạnh sắc cắm giữa rãnh như chiếc nêm tạm thời.

Giọng dưới sâu im lặng một lát. Khi vang lên lại, sự thích thú trong đó đã nhạt đi. “Ngươi bỏ cả mạch linh thạch để hoãn một bước.” Tạ Huyền thở qua kẽ răng. “Mạch không phải của ta.” “Nhưng nó có thể là của ngươi.” “Một thứ chỉ thuộc về ta khi ta chấp nhận cái giá của nó.”

Phía trên, nhóm Dương Thạch vừa bò qua khe gió mới thì người thứ sáu đột nhiên nắm cổ áo Cố Dã. Ông chỉ về cuối đường. Sau màn bụi xanh, một bóng người đứng cạnh phần gốc mạch vừa lộ. Áo xám không dính đá vụn, như thể hắn đã biết chính xác nơi mạch mẫu sẽ đổ. Chiếc nêm sắt màu tro trong tay hắn không còn cắm vào chân trụ. Hắn đang đặt nó lên một khối đá đen hình vuông, bề mặt có sáu rãnh giống hệt những rãnh dưới chân Tạ Huyền.

Dương Thạch dừng lại. Mặt ông tái đi khi nhìn thấy một đầu đinh cổ nằm giữa khối đá. “Hắn không đuổi theo chúng ta.” Cố Dã đặt chân chắn trước người bị thương. “Hắn dùng chúng ta phá mạch?” “Không.” Người thứ sáu nói, giọng chỉ còn hơi. “Hắn dùng chúng ta trả giá để đinh cửa lộ ra.”

Người áo xám ngẩng đầu. Qua khoảng cách đầy bụi, hắn nhìn thẳng về phía Cố Dã, nhưng lời nói lại như xuyên qua tầng đá đến Cốt Khố. “Ngươi giữ được bước của mình, Tạ Huyền. Vậy xem ngươi có giữ được bước của người khác không.” Hắn nâng chiếc nêm màu tro lên.

Dưới chân Tạ Huyền, rãnh thứ sáu vừa tắt bỗng sáng trở lại. Ánh sáng lần này không đỏ như năm dấu trong tay hắn, mà mang màu xám lạnh của sắt cũ. Cái bóng trên bậc thứ năm đổi hình. Mũi giày của nó thu hẹp, tà áo kéo dài, không còn giống bóng của Tạ Huyền nữa. Từ tầng vận quặng, một tiếng kim loại nện xuống vang qua toàn bộ mạng tải. Bóng người áo xám nhấc chân về phía bậc thứ sáu.