Chương 198 - Chương 198: Lựa Chọn Khó Nhất Trong Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
Lời nói từ dưới Cốt Khố vừa dứt, năm vệt đỏ trong lòng bàn tay phải Tạ Huyền đồng loạt nóng lên. Không phải đau như lúc cánh cửa siết dấu, mà là cảm giác một sợi dây vô hình vừa được móc vào từng đầu ngón tay. Trên nền, những mảnh linh thạch bạc màu rung rất nhẹ. Bóng người cao gầy trong đó không còn đứng yên ở đầu bậc thang. Nó nghiêng đầu, rồi giơ một tay chỉ qua vai Tạ Huyền.
Người thứ sáu đang bò sát mép cửa bỗng cứng người. Bóng của ông trong mảnh linh thạch gần nhất không nằm cùng tư thế với thân thể thật. Cái bóng ấy đứng thẳng, quay lưng về phía mọi người và bước xuống bậc đầu tiên. Thân thể ông lão co giật, hơi thở tắc lại như bị một bàn tay bóp chặt cổ. Khi cái bóng bước sang bậc thứ hai, một vệt máu đen tràn khỏi khóe miệng ông.
“Nó chọn ông ấy.” Đứa trẻ linh nhãn run giọng. Người bảo vệ lập tức ôm đầu nó vào ngực, không cho nhìn thêm. Tạ Huyền không đáp. Hắn nhìn sáu dấu chân mờ trên bậc đá, lại nhìn hình bóng của người giữ cửa đang bị kéo xuống từng bước. Kẻ dưới kia không cần mang thân thể đi. Chỉ cần lôi phần dấu đã tích lại suốt mười bảy năm qua cửa, ông lão sẽ chết ngay trên gờ đá, còn cái chết ấy sẽ trở thành lời gọi buộc hắn phải xuống.
Một tiếng nổ trầm vang lên phía trên. Vết nứt trên trần kéo dài tới bức vách phía bắc, làm một lớp đá mỏng bong ra. Sau lớp đá ấy hiện lên khe hẹp cao hơn đầu người, bên trong có gió lạnh thổi ngược và mùi đất mới. Dương Thạch nhìn thấy hàng đinh sắt mục nằm dọc mép khe, sắc mặt đổi hẳn. “Đường tháo áp cũ. Nó thông sang tầng vận quặng phía trên.” Ông bò tới, gạt đá vụn rồi sờ sợi xích trắng đang ăn vào chân trụ. “Cắt nhánh này, tải sẽ dồn sang cửa đen. Khe mở đủ cho từng người chui qua, nhưng cửa kho sẽ sập xuống ngay.”
Tạ Vân Chi nhìn người thứ sáu. Bóng ông đã xuống bậc thứ ba. Nàng không hỏi điều ai cũng hiểu. Nếu cắt xích lúc này, cửa đen sẽ đóng, đường dấu bị chém ngang. Người giữ cửa đang bị kéo một nửa xuống Cốt Khố có thể không còn cơ hội trở lại. Nếu không cắt, trần mỏ sẽ hạ trước khi những người bị thương bò hết qua khe.
“Cắt đi.” Người thứ sáu cố ép hai chữ qua cổ họng. Ông nắm lấy cổ tay Dương Thạch nhưng ngón tay không còn sức. “Ta giữ cái cửa này mười bảy năm. Đừng chôn thêm người vì một mạng đã gần hết.” Cố Dã nghiến răng, vai trái rũ xuống, nhưng không lên tiếng phản đối. Hắn chỉ nhìn Tạ Huyền. Cái nhìn ấy nặng hơn mọi lời thúc giục: lần này, dù chọn thế nào, cũng sẽ có người phải trả giá.
Tạ Huyền nghe một mảng đá lớn rơi xuống sau lưng. Hắn không có thời gian tìm một đáp án khiến tất cả nguyên vẹn. Cánh cửa, vết đỏ, linh thạch phản chiếu và sáu bước chân đã tạo thành một chuỗi quá rõ. Kẻ dưới kho muốn hắn tin rằng chỉ có hai lựa chọn: hy sinh người thứ sáu để cứu số đông, hoặc kéo cả nhóm ở lại vì một người sắp chết. Nhưng đối phương có thể đọc chuyển động qua linh tủy, không có nghĩa hắn phải để nó giữ nguyên mục tiêu.
“Mười bảy năm qua, mỗi lần nghe sáu bước, ông đã làm gì?” Tạ Huyền hỏi. Ông lão thở đứt quãng. “Che đèn… lấy muội than bôi lên linh thạch. Không thấy sáng thì tiếng chân chậm lại.” Câu trả lời xác nhận điều hắn cần. Phản chiếu không chỉ để quan sát. Nó là đường dẫn. Muốn đổi người bị gọi, trước tiên phải cắt hết những mặt phản chiếu đang giữ hình bóng cũ, sau đó đưa cho cơ quan một dấu ưu tiên cao hơn.
“Dương thúc, chuẩn bị cắt xích trắng, nhưng chỉ cắt khi Lục Thanh Hành hạ ngón.” Tạ Huyền nói nhanh. “Tạ Vân Chi, dùng áo và bụi đá phủ tất cả mảnh linh thạch. A Mộc, quét những mảnh không phủ được xuống khoang hông đã sập. Người bảo vệ đưa đứa trẻ qua khe đầu tiên. Thợ bị thương đi sau. Cố Dã ở cuối đội, ép bất kỳ ai muốn quay lại phải đi tiếp.”
Cố Dã nhíu mày. “Còn ngươi?” “Ta đổi dấu của ông ấy sang ta.” Tạ Huyền giơ bàn tay phải. Năm đường đỏ dưới da sáng theo nhịp cửa, giống năm sợi chỉ đã cắm sẵn vào Cốt Khố. “Nó đã ghi ta. Chỉ cần trên nền còn một mặt phản chiếu duy nhất, dấu của ta sẽ lấn dấu cũ.” Cố Dã bước lên nửa bước, nhưng vai trái vừa nhấc đã run mạnh. “Rồi ngươi thoát bằng cách nào?” Tạ Huyền nhìn phiến cửa đang trượt, không nói dối hắn. “Ta chưa biết.”
Không khí trên gờ đá đặc lại. Đây mới là phần khó nhất của lựa chọn: không phải Tạ Huyền có dám ở lại hay không, mà là Cố Dã có chịu dẫn người đi khi biết hắn có thể không trở về. Tạ Huyền hạ giọng: “Ngươi ở lại không giúp ta thắng được cái cửa này. Nhưng ngươi đi, tất cả những người ta vừa cứu mới không chết vô ích.” Cố Dã siết hàm đến nổi gân. Một lúc sau, hắn cúi xuống dùng cánh tay còn lành kéo người thứ sáu lên lưng. “Ta sẽ đi cuối. Ngươi mà chết, ta sẽ quay xuống đào từng tấc đá.”
Kế hoạch bắt đầu khi bóng người giữ cửa đặt chân lên bậc thứ tư. Tạ Vân Chi giật tà áo đã rách, phủ lên ba mảnh linh thạch lớn. Hai ngón tay bị thương khiến nàng không buộc nổi nút, nên nàng dùng khuỷu tay ép vải xuống rồi hất bụi đá phủ kín mép. A Mộc lết qua nền, dùng đoạn xích cong quét những mảnh nhỏ vào khoang hông. Mỗi lần một mặt sáng biến mất, bóng ông lão trên bậc thang lại mờ đi, nhưng kẻ dưới kia lập tức gõ nhịp giả vào trụ, làm cả nền rung trước nhịp thật nửa khoảnh khắc.
Lục Thanh Hành áp trán vào cán đao gãy. Máu từ thái dương y chảy xuống mắt, nhưng hai ngón tay vẫn dựng thẳng. Dương Thạch đặt lưỡi rìu mẻ lên mắt xích trắng. Người bảo vệ ôm đứa trẻ chui vào khe tháo áp; những thợ mỏ còn đi được dìu người không đứng nổi theo sau. Khe rất hẹp, mỗi người phải nghiêng vai, bò qua đoạn đá nhọn rồi mới đứng dậy được. Phía sau họ, trần mỏ hạ từng chút như một hàm đá đang khép.
Bóng người giữ cửa bước xuống bậc thứ năm. Ông lão trên lưng Cố Dã ngừng thở. Tạ Huyền đá văng mảnh linh thạch áp sát chân mình, chỉ giữ lại một mảnh bằng nửa bàn tay ở mép bậc đầu tiên. Hắn quỳ xuống, úp lòng bàn tay phải lên mặt đá sáng. Năm vệt đỏ lập tức hiện trong phản chiếu, nhưng bóng bên trong không phải bàn tay hắn. Đó là một bàn tay xương dài từ dưới bậc thang vươn lên, chậm rãi đặt năm ngón vào đúng vị trí của hắn.
Cơn lạnh xuyên qua da. Tạ Huyền không rút tay. Hắn xoay cổ tay, để năm vệt đỏ chồng hoàn toàn lên hình bàn tay kia. Một tiếng cười rất khẽ vọng từ dưới sâu, rồi toàn bộ dấu chân trên bậc thang đổi hướng. Bóng người thứ sáu tan ra ở bậc thứ năm. Thay vào đó, bóng Tạ Huyền xuất hiện trên bậc đầu, lưng quay về phía chính hắn. Ông lão bật ho dữ dội trên lưng Cố Dã, hơi thở trở lại cùng một ngụm máu đen.
“Bây giờ!” Lục Thanh Hành hạ một ngón đúng khi rung nặng truyền qua trụ. Dương Thạch nện rìu xuống. Mắt xích trắng đứt làm cả hệ tải giật mạnh. Cửa đen rơi thêm nửa trượng, nhưng khe phía bắc đồng thời bật rộng. Đá vụn trút xuống như mưa. Dương Thạch đẩy người thợ cuối cùng vào khe, A Mộc và Tạ Vân Chi nối nhau chui qua. Lục Thanh Hành lùi sau cùng trước Cố Dã, vẫn giữ mắt trên trụ để báo nhịp sập thật.
Cố Dã cõng người thứ sáu tới cửa khe rồi quay đầu. “Tạ Huyền!” Phiến cửa đã xuống ngang vai Tạ Huyền. Hắn thử nhấc tay khỏi mảnh linh thạch, nhưng năm đường đỏ lập tức siết vào cổ cốt, kéo bóng hắn xuống bậc thứ hai. Nếu rút cưỡng ép, phản chấn sẽ làm hắn gục ngay dưới cửa; nếu giữ tay, phiến đá sẽ nghiền qua gờ trong ba nhịp nữa. Không còn đủ thời gian để hai người cùng quay lại.
Tạ Huyền dùng chân đá một mảnh xích gãy vào trụ. Cú va làm tải lệch, khe tháo áp khép sớm hơn một chút nhưng cũng đẩy Cố Dã ngã hẳn sang phía bên kia. “Đi!” hắn quát. Cố Dã chụp mép đá, bàn tay cào bật máu. Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn nhìn thấy Tạ Huyền thu đầu gối, dồn trọng tâm về phía bậc thang thay vì phía khe. Rồi Dương Thạch cùng Lục Thanh Hành kéo hắn vào. Khe đá đóng sầm, cắt đứt tiếng gọi.
Cửa đen rơi xuống. Tạ Huyền không còn đường lùi. Hắn nhấc bàn tay khỏi mảnh linh thạch đúng lúc phiến đá nghiền nát chỗ vừa quỳ, đồng thời bước lên bậc đầu tiên. Bậc đá lún xuống dưới chân, đưa hắn thấp hơn mép cửa một khoảng vừa đủ. Luồng gió ép từ phiến đá quét qua tóc và lưng hắn. Khi cửa khép kín phía trên, toàn bộ tiếng sập của mỏ biến thành âm vang bị nhốt sau một lớp đá dày.
Trong bóng tối, năm vệt đỏ trên tay phải vẫn sáng. Tạ Huyền tựa lưng vào vách, cố giữ hơi thở không vỡ. Hắn chưa xuống sâu; mới chỉ đứng trên bậc đầu tiên của Cốt Khố. Nhưng trên mảnh linh thạch nhỏ còn kẹt dưới chân, hình ảnh hiện lên không phải cầu thang. Nó phản chiếu khe tháo áp phía bên kia: Cố Dã đang cõng người thứ sáu, Dương Thạch dẫn nhóm bị thương bò lên, còn ở cuối đường vận quặng, một người áo xám đứng chờ sẵn bên dưới ngọn đèn tắt.
Tạ Huyền nhìn hình ảnh ấy, chưa tin ngay đó là thật. Giọng nói bình tĩnh dưới sâu vang lên sát hơn trước, như người kia đang đứng ngay sau vai hắn. “Ngươi đã dùng mình đổi lấy một người.” Sáu tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ phía dưới. “Bây giờ hãy chọn lần nữa. Đi xuống tìm ta, hay tìm cách quay lên trước khi kẻ kia lấy mạng người ngươi vừa cứu?”
