Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 197 - Chương 197: Kẻ Theo Dõi Trong Đêm - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Bậc thang vừa lộ ra, cánh cửa đen đã giật cổ tay trái Tạ Huyền thêm một lần. Máu trong vòng khóa không chảy tiếp, nhưng từng đường đỏ sẫm dưới da hắn bị kéo căng như dây nhỏ. Từ phía dưới “Cốt Khố”, một luồng khí lạnh trườn lên, không mang mùi linh thạch hay đất ẩm mà có mùi sắt cũ đã bị vùi quá lâu. Trần mỏ rền một tiếng nặng. Hai sợi xích chùng do trụ đen nứt bỗng quất vào vách, kéo khoang hông lệch thêm nửa thước. Hai người thợ còn đứng trên bàn đạp bị ép sát vào trụ nghiêng, đầu gối đồng loạt khuỵu xuống.

“Không ai xuống cầu thang.” Tạ Huyền nói ngay khi Cố Dã vừa nghiêng người định nhìn sâu hơn. Giọng hắn khàn vì máu trong cổ, nhưng không có chỗ cho tranh cãi. “Cửa đã mở không có nghĩa là đường sống. Cứu hai người kia trước.” Người thứ sáu dựa vào mép cửa đang chìm trong vách, một tay ôm ngực, mắt già nua nhìn Tạ Huyền như muốn xác nhận hắn thật sự vừa bỏ cơ hội trước mặt. Ông ho ra một vệt máu đen rồi nói: “Cổ tay ngươi không rời được. Kho đã nhận máu thì sẽ kéo đủ dấu.”

Tạ Huyền không cưỡng rút. Hắn nhìn dấu bàn tay nằm dưới vòng khóa. Dấu ấy là tay phải, còn rãnh đang giữ hắn lại ở bên trái. Hai phần không nằm cùng một cơ chế. Máu dùng để mở miệng kho, bàn tay dùng để xác nhận người đi vào. Nếu hắn cứ kéo, rãnh máu sẽ siết sâu hơn; nếu đặt tay phải xuống, cửa có thể đổi từ giữ máu sang giữ dấu. Cái giá rất rõ: hắn sẽ tự đưa phần còn thiếu cho thứ dưới kia. Nhưng phía sau, khoang hông đang hạ từng tấc, và cả nhóm không còn một thanh chêm nào chịu được thêm một lần đổi tải.

“Ấn tay vào đó, ngươi sẽ bị ghi.” Người thứ sáu đoán được ý hắn, giọng gấp hẳn. “Ta giữ cửa mười bảy năm, chỉ thấy một lần dấu tay sáng. Người đó chưa bước hết bảy bậc đã không còn tiếng.” Tạ Huyền nhìn lòng bàn tay phải gần như mất cảm giác. “Ta không cần bước.” Hắn xoay người, ép vai trái vào vách để giảm lực kéo trên cổ tay, rồi đặt bàn tay phải vào dấu khắc. “Ta chỉ cần nó buông tay kia.”

Đá lạnh cắn vào lòng bàn tay như một hàm răng. Năm ngón trên dấu khắc khép quanh tay hắn, ánh đỏ từ vòng máu lập tức chạy xuống cổ tay phải. Không có linh lực tràn vào, chỉ có một cảm giác bị quan sát xuyên qua da thịt. Con mắt trong khối kén mở rộng khe bạc. Tạ Huyền nghe tiếng tim mình hụt một nhịp, nhưng hắn không vận Cốt Hỏa Quyết, cũng không cố giấu bằng Huyền Cốt Quy Tức đã gần vỡ. Hắn giữ hơi thở đều, để cánh cửa nhận một bàn tay bất động thay vì một luồng khí phản kháng. Sau ba nhịp, rãnh quanh cổ tay trái nới ra. Cố Dã chụp lấy khuỷu tay hắn, kéo mạnh. Da thịt bị đá cào rách một vòng, nhưng bàn tay trái cuối cùng thoát khỏi khóa.

Cùng lúc ấy, bậc thang đầu tiên lún xuống. Một phiến đá dày sau cánh cửa trượt theo, kéo sợi xích dưới thấp căng lên. Tạ Huyền nhìn bụi đá rơi trên xích rồi nhìn khoang hông. “Cửa là đối trọng mới.” Dương Thạch lập tức quay đầu. Phiến cửa chìm vào vách nặng hơn chồng tải họ đã mất, nhưng lực của nó không đè thẳng lên hai bàn đạp. Nó đi qua trụ đen nứt, chia thành hai nhánh: một nhánh giữ khối kén, một nhánh giữ khoang hông. Nếu họ khóa được nhánh thứ nhất trong lúc cửa hạ, phần tải còn lại sẽ nâng khoang đủ để rút cả hai người.

“Tạ Vân Chi, móc vào mắt xích có vết trắng, không móc mắt đen. A Mộc ghì dưới nàng hai mắt. Dương thúc, chuẩn bị kéo người bên phải trước.” Tạ Huyền chuyển sang dùng tay trái ôm cổ tay phải, nơi năm vệt đỏ đang hằn dần vào da. “Lục Thanh Hành, nghe trụ. Cố Dã giữ phiến cửa, nhưng chỉ giữ hướng, không gánh tải.” Cố Dã nhổ một ngụm máu lẫn bụi, quấn xích quanh eo rồi tựa lưng vào mép đá. “Ngươi còn ra lệnh được thì ta còn giữ được.”

Tạ Vân Chi ném móc sắt. Cánh tay nàng run đến mức mũi móc lệch nửa gang, nhưng nàng không kéo lại ngay. Nàng chờ sợi xích rung qua một nhịp rồi hất khuỷu tay, để móc trượt đúng vào mắt xích có vết trắng. A Mộc quỳ thấp, dùng đoạn xích quấn qua vai phải; vết thương bên sườn bị siết làm mặt gã mất sạch màu máu. Dương Thạch và người thợ vừa thoát bàn đạp bò tới mép khoang hông, buộc dây quanh ngực người bên phải. Mọi thứ đã vào vị trí, nhưng Lục Thanh Hành chưa báo nhịp.

Y áp cán đao gãy lên trụ đen, sắc mặt chậm rãi đổi khác. “Có hai tiếng.” Một tiếng là rung của cửa, nặng và đều. Tiếng còn lại rất nhẹ, luôn tới sớm hơn nửa nhịp, như có ngón tay từ phía dưới cầu thang gõ vào cùng một sợi xích trước khi cơ quan chuyển động. Đứa trẻ linh nhãn trong vòng tay người bảo vệ bỗng co người, nhìn xuống những mảnh linh thạch vỡ trên nền chứ không nhìn bậc thang. “Có người nhìn chúng ta,” nó nói, giọng nhỏ nhưng rõ. “Không ở trong con mắt kia. Ở trong những chỗ sáng dưới chân.”

Tạ Huyền cúi nhìn. Mỗi mảnh linh thạch bạc màu đều phản một góc của khoang, nhưng bóng người trong đó chậm hơn người thật một khoảnh khắc. Khi Cố Dã đổi vai, bóng gã chưa đổi. Khi Tạ Vân Chi siết móc, một bàn tay mờ trong mảnh đá đã giơ lên trước nàng nửa nhịp. Kẻ ở dưới không chỉ theo dõi. Hắn đang đọc động tác qua dòng linh tủy và gửi lệnh giả vào trụ nứt, chờ họ kéo đúng lúc để bẻ gãy nhánh tải.

“Không nghe nhịp sớm.” Tạ Huyền nói. “Nghe tiếng nặng sau nó.” Hắn không giải thích thêm, bởi kẻ theo dõi cũng đang nghe. Ngón tay trái của hắn gõ lên mặt đá ba tiếng ngắn, dừng một nhịp, rồi hai tiếng dài, đúng ám hiệu ban số bảy. Dương Thạch hiểu, cúi đầu không đáp. Cả nhóm từ bỏ khẩu lệnh. Lục Thanh Hành nhắm mắt, chỉ dựng hai ngón tay khi tiếng giả tới và hạ một ngón khi rung thật truyền qua trụ.

Nhịp đầu đi qua. Tạ Vân Chi giữ nguyên. Nhịp thứ hai, bàn tay mờ trong mảnh linh thạch kéo xuống trước nàng, nhưng nàng vẫn không động. Đến rung nặng thứ ba, Lục Thanh Hành hạ ngón. Tạ Vân Chi giật móc lên, A Mộc xoay vai, Cố Dã nghiêng lưng dẫn phiến cửa trượt chéo. Khoang hông bật lên. Dương Thạch cùng người thợ ngoài gờ kéo người bên phải khỏi bàn đạp. Chân người ấy vừa rời đá, tiếng gõ giả dưới cầu thang đột ngột đổi thành một cú nện mạnh.

Trụ đen nứt toác thêm. Phiến cửa lao xuống, kéo Cố Dã trượt nửa bước về mép vực. A Mộc bị xích siết bật máu ở sườn, còn móc sắt trong tay Tạ Vân Chi cong hẳn. Người thợ cuối cùng trong khoang bị bàn đạp đội lên, đầu đập vào trần thấp. Tạ Huyền không có sức lao tới. Hắn nhìn năm vệt đỏ trên tay phải đang sáng theo mỗi lần phiến cửa hạ, rồi nhận ra dấu tay không chỉ ghi người; nó còn ghi vị trí của cửa. Hắn úp bàn tay phải trở lại mép dấu khắc, không ấn sâu, chỉ xoay cổ tay một góc để năm ngón lệch khỏi rãnh cũ.

Cánh cửa khựng lại đúng một hơi. Cơn đau xuyên từ lòng bàn tay lên cổ cốt khiến Tạ Huyền quỵ một gối, máu trào khỏi khóe miệng. Nhưng một hơi ấy đủ. Cố Dã nện gót vào gờ đá, A Mộc đổi vai ghì xích, Tạ Vân Chi dùng cả khuỷu tay bẻ móc cong thành khóa chết. Dương Thạch quấn dây quanh người thợ cuối cùng, kéo ông ta lăn khỏi bàn đạp. Hai phiến đá trong khoang hông đồng loạt sập xuống phía sau họ. Phiến cửa cũng rơi thêm một đoạn, nghiền nát mép gờ nơi Cố Dã vừa đứng.

Không ai reo. Cố Dã nằm nghiêng, vai trái gần như không còn nhấc nổi. A Mộc chống một tay xuống đất, hơi thở ngắn và đứt. Tạ Vân Chi buông móc sắt đã biến dạng, hai ngón tay không chịu khép lại. Dương Thạch ôm lấy hai người thợ vừa cứu, chỉ kịp kiểm tra họ còn thở rồi lập tức quay lại nhìn trần mỏ đang hạ. Tạ Huyền rút tay khỏi dấu khắc. Năm đường đỏ không biến mất. Chúng nằm trong da hắn như một bàn tay khác vừa in ngược từ bên trong.

Con mắt trong khối kén khép xuống, nhưng những mảnh linh thạch trên nền vẫn phản ánh sáng. Bóng người trong đó không còn bắt chước cả nhóm. Nó đứng yên ở đầu bậc thang, cao và gầy, khuôn mặt bị một lớp tối che kín. Tạ Huyền quay thẳng về phía cầu thang. Ngoài luồng khí lạnh và bụi đá, không có ai. Đứa trẻ linh nhãn bám chặt tay người bảo vệ, khóe mắt rớm đỏ. “Nó đang ở sau chúng ta trong đá,” đứa trẻ thì thầm. “Nhưng nó nhìn từ dưới lên.”

Người thứ sáu nghe vậy thì sắc mặt vốn đã xám càng trắng hơn. Ông bò tới bậc đầu, nhìn lớp bụi vừa rơi. Trên mặt đá xuất hiện một hàng dấu chân rất mờ. Chúng không đi xuống. Chúng đi từ tầng sâu lên, dừng đúng sau vị trí Tạ Huyền vừa quỳ, rồi mất hẳn. Ông lão run môi: “Mười bảy năm, mỗi khi cửa rung vào nửa đêm, ta đều nghe có người bước đủ sáu bậc rồi quay lại. Ta tưởng đó là xích co.”

Từ dưới Cốt Khố, tiếng bước chân vang lên lần nữa. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu. Nó dừng ở nơi bóng tối nuốt mất ánh đỏ. Sau đó, một giọng nói rất bình tĩnh vọng lên, không phải giọng người áo xám và cũng không phải tiếng già nua của người giữ cửa. “Ngươi cứu người trước khi vào kho.” Giọng ấy như đang đọc lại một lựa chọn đã được ghi sẵn. “Tốt. Vậy ta sẽ biết phải dùng ai để gọi ngươi xuống.”