Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 196 - Chương 196: Vết Máu Trên Cửa Đá - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Con mắt bằng linh thạch khép lại một khe rồi mở rộng. Không có ánh sáng bắn ra, nhưng lồng ngực Tạ Huyền bị siết mạnh như một bàn tay vô hình vừa nắm lấy tim hắn. Giọt máu đang treo ở đầu ngón tay trái không rơi xuống. Nó rung lên, kéo thành một sợi đỏ mảnh hướng về tầng sâu. Nhịp đầu tiên đã bắt đầu. Tạ Huyền không nhìn thẳng vào con mắt. Hắn nhìn sợi máu, nhìn bột linh thạch trên mép gờ đồng loạt nghiêng về sáu sợi xích, rồi quát: “Che đường truyền, không phải che người ta!”

Cố Dã hiểu trước tiên. Gã buông tảng đá đang chống bằng vai phải, đạp nó lăn khỏi gờ. Khối đá lớn rơi chéo xuống, va vào một sợi xích rồi mắc giữa hai trụ đen, tạm thời chắn ngang con mắt. Cùng lúc, Lục Thanh Hành dùng cán đao gãy hất một mảng đá mỏng khỏi vách. Mảng đá xoay trong không trung, đập vào mảnh trận bàn của người áo xám. Đối phương nghiêng cổ tay tránh, nhưng chỉ một động tác nhỏ ấy cũng khiến đường sáng trên trận bàn lệch đi.

Sợi máu ở đầu ngón tay Tạ Huyền lập tức chùng xuống. Tim hắn vẫn bị kéo co một lần, đau đến mức trước mắt tối sầm, song áp lực chưa kịp khép kín. Người áo xám nhìn khối đá chắn trước con mắt, không hề lộ vẻ bất ngờ. Hắn dùng ngón cái miết qua vết nứt trên trận bàn. Ba đường linh văn bạc tách khỏi mặt bàn, bò dọc cầu đá rồi nối vào ba sợi xích khác. Khối kén rung lên. Con mắt không cần nhìn xuyên qua đá; ánh bạc phản trên sáu sợi xích vòng sang hai bên, như sáu mặt gương cùng tìm một hình bóng.

“Nhịp thứ nhất lấy máu!” Người thứ sáu gào sau cánh cửa. Một bàn tay bê bết máu luồn qua khe vừa bật khóa, năm ngón cào lên mặt đá đen, để lại một vệt đỏ xiên. “Nhịp thứ hai lấy khí. Nhịp thứ ba nhận cốt. Đừng để đủ cả ba!” Câu cuối biến thành tiếng ho khàn. Cánh cửa chỉ mở được bằng bề rộng một bàn tay rồi bị sợi xích phía dưới kéo giật trở lại. Cả cánh tay ông mắc giữa khe, nhưng ông không rút ra. Những ngón tay vẫn cố bám vào một rãnh chìm trên cửa.

Tạ Huyền thấy vệt máu ấy không chảy xuống. Mặt cửa đang nghiêng, vậy mà máu bò ngang theo rãnh chìm, chậm rãi tạo thành nửa vòng khóa. Phía dưới, người áo xám nâng trận bàn lên ngang ngực. Một tiếng “cạch” vang ra từ trong khối kén. Sợi khí tức rò khỏi Huyền Cốt Quy Tức của Tạ Huyền lập tức bị kéo về phía con mắt. Nhịp thứ hai đến nhanh hơn nhịp đầu.

“Dương thúc, làm khoang hông lệch sang phải nửa thước.” Tạ Huyền nói, giọng thấp nhưng gấp. “Không được để ba người cùng rời bàn đạp. Cho người ngoài cùng nhấc chân khi trụ dưới cửa giật lên.” Dương Thạch nhìn ba thợ mỏ trong khoang treo, chỉ mất một nhịp để hiểu. Khoang hông và cánh cửa đen cùng ăn lực từ một sợi xích. Nếu cửa bị kéo đóng, khoang sẽ hạ; nếu họ ép cửa mở đúng lúc, khoang có thể được nâng lên đủ để một người thoát khỏi bàn đạp.

“Vân Chi, thả chồng tải một đốt ngón tay rồi khóa lại. A Mộc, giữ đầu xích cho nàng.” Tạ Vân Chi không hỏi vì sao. Nàng nới khuỷu tay, để móc sắt trượt xuống một đoạn ngắn. Chồng tải thứ nhất hạ theo, bàn đạp dưới nó sáng rực. A Mộc ghì đoạn xích bằng cả hai tay, vết thương ở sườn làm mặt gã trắng bệch. Lực mới truyền qua hệ trụ khiến cánh cửa đen bật mở thêm nửa gang. Bàn tay người thứ sáu thoát khỏi khe, rồi lập tức đập trở lại mặt cửa, lấy chính máu mình ép nửa vòng khóa sáng lên.

Khoang hông phía đối diện nhích lên. Dương Thạch hét một tiếng. Người thợ ở bàn đạp ngoài cùng rút chân, lăn sang gờ đá vừa lộ. Hai người còn lại dồn sức giữ hai bàn đạp sáng đỏ, vai họ bị trụ nghiêng ép sát vách. Không ai kịp mừng. Người áo xám đã bẻ gãy một góc trận bàn. Mảnh vỡ rơi xuống rãnh linh tủy, lập tức tan thành bột bạc. Sáu sợi xích cùng rung. Khối đá chắn trước con mắt bị kéo vỡ thành hai nửa.

Nhịp thứ hai ép thẳng vào Tạ Huyền. Huyền Cốt Quy Tức vốn đã mất ổn định lập tức bị bóc ra từng lớp. Hơi thở hắn không còn giấu được; mỗi luồng khí ra vào đều hóa thành một vệt trắng mảnh trước môi, dù trong khoang đang nóng rực. Tạ Huyền cắn đầu lưỡi để giữ tỉnh táo. Hắn không thể vận Cốt Hỏa Quyết lần nữa. Cốt hỏa sẽ đốt đứt dòng khí trong khoảnh khắc, nhưng cũng sẽ làm cổ cốt phản ứng mạnh hơn, chẳng khác nào tự đưa xương mình ra trước con mắt.

Hắn nhìn vết máu trên cửa. Nửa vòng khóa của người thứ sáu còn thiếu một đoạn đúng bằng chiều dài vết cắt ở cổ tay hắn. Đó không phải trùng hợp. Rãnh thứ năm trên nền và rãnh chìm trên cửa có cùng độ cong, cùng độ trễ nửa nhịp. Cánh cửa không chỉ là khóa ngoài. Nó còn là nơi nhận một nhịp giả để lừa thứ bên dưới.

“Cố Dã, đưa ta tới cửa.” Cố Dã chửi khẽ, nhưng vẫn quấn đoạn xích quanh cẳng tay phải rồi kéo. “Ngươi còn chạm máu vào đó, thứ dưới kia sẽ nhớ ngươi cả đời.” Tạ Huyền chống chân trên gờ đá đang vỡ. “Nó đã nhớ rồi. Ta chỉ chọn nó nhớ sai chỗ.” Gã nghiến răng, dùng thân mình che phía ngoài rồi kéo hắn trượt qua khoảng đá vụn. Vai trái của Cố Dã gần như không nhấc nổi, nên mỗi bước đều phải dựa vào lưng và đầu gối. Một khối đá từ trần rơi xuống. Lục Thanh Hành vung cán đao gãy, đánh lệch nó khỏi đầu hai người, bản thân bị mảnh đá cứa ngang má.

Tạ Huyền tới sát cửa đúng lúc áp lực nhịp thứ hai chạm đỉnh. Người thứ sáu ở bên kia chỉ còn đứng được nhờ tì cả người vào cánh cửa. Qua khe hẹp, Tạ Huyền thấy một con mắt già đỏ ngầu và nửa khuôn mặt phủ bụi đá. Ông không hỏi hắn là ai. Ông chỉ nói: “Máu đặt vào rãnh thì không được rút tay trước khi khóa khép. Rút sớm, cả hai nhịp đều bị lấy.”

Tạ Huyền ép cổ tay trái lên phần rãnh còn trống. Cơn lạnh xuyên thẳng qua vết thương, kéo máu hắn bò vào nửa vòng khóa. Hai dòng máu gặp nhau nhưng không hòa ngay. Máu của người thứ sáu sẫm và chậm; máu của Tạ Huyền sáng hơn, bị nhịp dưới tầng sâu giật từng đợt. Hắn vận Huyền Cốt Quy Tức không phải để giấu khí tức, mà để nén hơi thở thành một khoảng trống ngắn. Tim hắn bị ép co theo nhịp con mắt, song hơi thở lại dừng. Nhịp thứ hai vì thế lệch khỏi xương một khoảnh khắc.

“Khóa!” Tạ Huyền quát. Tạ Vân Chi giật móc sắt lên. A Mộc cùng nàng kéo chồng tải trở lại. Dương Thạch và người thợ vừa thoát khỏi bàn đạp dùng vai đẩy khoang hông sang phải. Cố Dã nện lưng vào cánh cửa. Người thứ sáu từ bên trong cũng dồn toàn bộ sức lực đẩy ngược. Cánh cửa đen khép lại đúng lúc hai dòng máu hoàn thành vòng tròn.

Nhịp thứ ba giáng xuống.

Cả khoang im bặt. Không có tiếng nổ, chỉ có tiếng xương trong ngực Tạ Huyền rít lên. Con mắt dưới khối kén mở to, đồng tử bạc co thành một điểm. Luồng nhìn của nó men theo sáu sợi xích, lướt qua gờ đá, qua đoạn xích quanh người Cố Dã rồi dừng trên vòng máu ở cánh cửa. Vòng khóa đỏ bừng lên. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Huyền cảm thấy một thứ lạnh lẽo chạm đến cổ cốt trong người, nhưng chưa kịp gọi tên. Nhịp bị cánh cửa nuốt mất.

Sợi xích nối với cửa giật căng. Người áo xám lần đầu tiên đổi sắc mặt. Hắn xoay trận bàn định kéo luồng nhìn trở lại, nhưng góc trận bàn vừa bị bẻ đã tan trong rãnh linh tủy. Đường linh văn thiếu một góc không thể khép. Lực phản quật cầu đá nghiêng xuống. Người áo xám lùi ba bước, mũi giày vẫn bám chắc, rồi ném phần trận bàn còn lại vào một trụ đen. Trụ đá nứt dọc, khiến hai sợi xích khác chùng xuống và khối kén tiếp tục hút linh tủy.

“Ngươi chỉ cướp được một nhịp.” Hắn nói qua màn bụi. “Nhưng máu đã ở trên cửa.” Sau câu đó, hắn nhảy khỏi cầu đá, biến mất sau hàng trụ trước khi Lục Thanh Hành kịp ném cán đao gãy. Tạ Huyền không đuổi. Hai người thợ trong khoang hông vẫn bị giữ trên bàn đạp, người thứ sáu sau cửa gần như ngã quỵ, còn trần mỏ đang hạ xuống từng tấc. Đuổi theo lúc này là tự bỏ mạng những người còn sống.

Con mắt trong khối kén khép lại, nhưng không hoàn toàn. Một khe bạc vẫn mở, dõi theo cánh cửa thay vì Tạ Huyền. Vòng máu trên mặt đá bắt đầu thấm vào trong. Từng đường cổ văn nổi lên quanh nó, không sáng bằng linh lực mà đỏ sẫm như vết thương cũ vừa bị xé ra. Người thứ sáu áp trán vào mặt cửa bên kia, giọng yếu đến mức gần như chỉ còn hơi: “Ta giữ cửa này mười bảy năm. Chưa từng thấy nó nhận hai dòng máu.”

Tạ Huyền muốn rút tay, nhưng rãnh đá đã khép quanh cổ tay như một cái hàm. Hắn đổi góc vai, thử cảm nhận tải lực thay vì cưỡng ép. Cánh cửa không kéo hắn vào. Nó đang dùng máu hắn làm dấu, rồi truyền dấu ấy xuống một hướng khác, sâu hơn tầng có khối kén. Bên dưới vòng khóa, bụi đá bong ra, lộ một dấu bàn tay nhỏ đã khắc sẵn từ rất lâu. Năm ngón của dấu khắc trùng khít với bàn tay phải gần như mất cảm giác của hắn.

Một tiếng trượt nặng nề vang lên. Cánh cửa đen không mở ra phía người thứ sáu, mà chìm thẳng vào vách đá. Sau lưng ông hiện ra một bậc thang hẹp đi xuống bóng tối, hoàn toàn không nằm trong bản đồ mỏ. Từ sâu dưới bậc thang, tiếng xích vọng lên một lần, rồi một hàng chữ cổ đỏ dần trên vết máu vừa khép vòng. Tạ Huyền chưa đọc được toàn bộ, chỉ nhận ra hai chữ cuối: “Cốt Khố.”

Người thứ sáu quay đầu nhìn bậc thang, vẻ mặt không phải nhẹ nhõm mà là kinh hãi. “Đây không phải lối thoát.” Ông nói. “Đây là miệng kho. Và cửa đã nhận ngươi rồi.”