Chương 195 - Chương 195: Người Không Nên Sống - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
Tiếng gõ dưới lòng bàn tay Tạ Huyền vang lên lần thứ hai. Nó không nhanh hơn, cũng không chậm hơn nhịp máu đang dội trong ngực hắn. Mỗi khi tim co lại, tầng đá sâu bên dưới lại đáp một tiếng nặng nề, khiến vết nứt quanh các ngón tay mở thêm. Cố Dã siết đoạn xích quấn quanh eo hắn, định giật người ra, nhưng Tạ Huyền lập tức quát: “Đừng kéo!” Trên phiến nền hắn đang quỳ, một đường sáng đục đã khép thành vòng. Chỉ cần thân thể lệch khỏi tâm vòng lúc này, phiến đá có thể lật xuống tầng rỗng.
Hắn ép hơi thở chậm lại, vận Huyền Cốt Quy Tức trong ba nhịp ngắn. Nhịp tim bị kéo dài, đau ngực dâng lên như một mũi sắt xuyên qua xương sườn. Tiếng gõ dưới đá cũng chậm theo. Đến nhịp thứ ba, Tạ Huyền cố ý ngừng hơi nửa khắc. Tim hắn khựng lại, nhưng tiếng gõ phía dưới vẫn vang lên trước, rồi lồng ngực mới bị một lực vô hình ép co theo. Máu trên cổ tay trái trào thêm, chảy về rãnh thứ năm. Hắn hiểu ra: “Không phải nó bắt chước tim ta. Nó đang ép tim ta chạy theo nhịp của nó.”
Sau cánh cửa đen, người thứ sáu đập mạnh lên khóa. “Rời tay khỏi rãnh hồi! Nó đang dùng ngươi làm khóa sống!” Dương Thạch lao tới nửa bước, nhưng Tạ Huyền giơ tay phải ngăn lại. Lòng bàn tay ấy gần như không còn cảm giác, song hắn vẫn thấy bụi đá trên mu bàn tay trượt về cùng một hướng. Dòng linh lực tụ dưới người hắn không hút thẳng vào máu; nó kéo mọi thứ về tâm phiến nền, như một cơ quan đang đợi vật nặng cuối cùng rơi đúng chỗ.
“Đưa người bị thương sát vách trái. Không đứng trên đường nứt.” Tạ Huyền ra lệnh. “Dương thúc, giữ chồng tải thứ nhất. Nó trượt là bàn đạp mở. Vân Chi, dùng móc khóa vòng qua chân trụ, đừng dùng cổ tay. A Mộc, giúp hai người thợ bò qua gờ đá. Cố Dã ở lại với ta.” Người bảo vệ ôm đứa trẻ lùi sát cánh cửa. Hai thợ mỏ vừa được cứu gần như không đứng nổi, vẫn kéo nhau qua vùng đá vụn. Trong khoang hông, ba người còn mắc kẹt gõ ba tiếng ngắn, rồi một người ghì vai vào trụ lệch để giữ bàn đạp.
Cố Dã ghì đầu xích bằng cánh tay phải. Vai trái của gã run theo từng đợt chấn động. “Ngươi muốn ta kéo lúc nào?” Tạ Huyền nhìn đường máu chảy vào rãnh thứ năm, lại nghe tiếng hút – nhả phía sau cửa. Điểm cân bằng cũ đã mất, đối trọng cũng đã hỏng. Muốn rời khỏi phiến nền, họ không thể chống lực đang kéo xuống; chỉ có thể cho nó một đường khác để chảy.
“Thanh Hành, tìm chỗ rỗng gần nhất ở vách trái.” Lục Thanh Hành treo mình trên một gờ đá, hai chân không chạm nền. Y áp cán đao gãy lên vách, nhắm mắt nghe. Sau vài nhịp, y chỉ vào một vệt đá xám cách Dương Thạch chừng hai sải tay. “Sau đó có đường rỗng chạy chếch xuống. Hẹp, nhưng sâu.” Dương Thạch nhận ra dấu đục cũ. “Đường tháo nước của tầng mỏ trước. Đã bị lấp nhiều năm.”
“Mở nó.” Tạ Huyền nói. Nếu phá thông đường tháo nước, dòng hồi có thể bị kéo lệch khỏi tầng khóa, nhưng lực phản cũng có thể đánh sập vách trái. “Phải đợi lúc nó nhả. Rãnh thứ năm chậm nửa nhịp. Khi người bên trong gõ hai tiếng, chúng ta có nửa nhịp để cắt dòng và rời khỏi phiến nền.”
A Mộc chống tay đứng dậy. Đầu xích vừa quật vào sườn khiến mỗi hơi thở của gã đều kèm vị máu, nhưng gã vẫn kéo một khối đá cạnh đường tháo nước. Tạ Vân Chi quấn móc sắt quanh khuỷu tay, gài đầu móc vào khe chân trụ để giữ chồng tải. Dương Thạch và người thợ mới cứu dùng vai ép khối đá vào vệt đục cũ. Không ai còn công cụ nguyên vẹn; họ chỉ có cạnh đá, cán đao gãy và chút sức lực chưa bị mỏ nghiền sạch.
Một tiếng gõ vang lên sau cửa. Hơi lạnh lập tức rút xuống. Vòng sáng dưới Tạ Huyền co lại, ép hai đầu gối hắn lún sâu hơn vào nền. Cố Dã bị kéo trượt nửa bước. “Chưa!” Tạ Huyền quát. Trên trần, một khối đá rơi xuống chỗ hai thợ mỏ vừa bò qua. Người bảo vệ nghiêng vai đỡ đứa trẻ, còn Lục Thanh Hành dùng cán đao gạt khối đá lệch đi. Cú va làm y bật khỏi gờ, nhưng y kịp bám lại bằng một tay.
Hai tiếng gõ không đến. Thay vào đó là một tiếng ho nghẹn, rồi khóa cửa va loạn. Người thứ sáu đang mất nhịp. Chồng tải thứ nhất trượt một đoạn bằng ngón tay. Tạ Vân Chi ghì khuỷu tay xuống, móc sắt cắm sâu vào vết thương cũ, nhưng bàn đạp vẫn chậm rãi hạ thấp. Ba người trong khoang hông lập tức dồn trọng lượng ngược lại, dùng chính thân thể giữ ba trụ còn lại. Dương Thạch nhìn họ qua khe đá, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng.
Tạ Huyền không thể chờ người thứ sáu báo nhịp nữa. Thứ bên dưới không đọc ý nghĩ của hắn; nó chỉ cưỡng ép một nhịp cố định qua dòng mạch. Muốn thoát, hắn phải làm nhịp ấy sai đi trong một khoảnh khắc. Quan Linh Tâm Nhãn có thể giúp nhìn rõ dòng hồi, nhưng những đường sáng giả trước đó đã chứng minh mắt không đáng tin. Hắn chọn cái giá mình hiểu rõ hơn.
Một tia cốt hỏa mỏng bùng lên dưới da cổ tay trái. Tạ Huyền chỉ vận Cốt Hỏa Quyết trong đúng một vòng khí, đốt phần linh lực lạnh đang bám theo máu. Cơn đau nóng rát chạy thẳng lên vai, Huyền Cốt Quy Tức lập tức mất ổn định. Khí tức bị hắn che giấu rò ra một sợi rất nhỏ, nhưng đủ khiến các rãnh sáng dưới nền đồng loạt khựng lại. Tiếng gõ từ tầng sâu cũng sai mất một nhịp.
“Bây giờ!” Cố Dã gầm lên, dùng cả lưng và cánh tay phải giật đoạn xích. Tạ Huyền bị kéo khỏi tâm vòng đúng lúc phiến nền nghiêng xuống. Dương Thạch và A Mộc đồng thời đẩy khối đá vào vệt đục cũ; Lục Thanh Hành dùng cán đao gãy nện vào điểm rỗng. Vách trái nổ thành một khe hẹp. Dòng linh lực đục đang cuộn quanh Tạ Huyền lập tức quất ngang, lao vào đường tháo nước vừa mở.
Lực phản đánh cả khoang bật lên. A Mộc bị hất khỏi chân, suýt rơi vào khe nền, nhưng Tạ Vân Chi xoay khuỷu tay quấn đầu xích giữ được gã. Móc sắt rách thêm tay nàng. Cố Dã kéo Tạ Huyền lăn qua một bên rồi dùng vai phải chống tảng đá đang đổ. Tiếng rạn chạy dưới chân họ, nhanh đến mức không ai kịp đứng vững.
Phiến nền nơi Tạ Huyền vừa quỳ sụp xuống trước tiên. Sau đó trung tâm khoang kiểm trụ vỡ thành từng mảng lớn, rơi vào khoảng tối. Dòng khí nóng phun lên mang theo bột linh thạch và mùi sắt cũ. Mọi người bị ép dạt về hai gờ đá còn lại. Chồng tải thứ nhất nghiêng mạnh, nhưng móc của Tạ Vân Chi và ba người thợ bên trong cùng giữ nó chưa trượt khỏi bàn đạp. Ba bàn đạp còn lại vẫn sáng, chỉ là khoang hông đã treo lệch trên một trụ đá duy nhất.
Qua lỗ sụp, tầng dưới hiện ra trong ánh bạc đục. Đó không phải hang tự nhiên. Những trụ đá đen xếp thành vòng như xương sườn, giữa chúng là sáu sợi xích lớn cắm xuống một khối đá hình kén. Linh tủy từ các nhánh mỏ đang đổ vào những rãnh quanh khối kén, nhưng đường tháo nước vừa mở đã kéo lệch một phần, khiến hai sợi xích rung dữ dội. Cánh cửa đen phía trên chỉ nối với một đầu xích. Người thứ sáu nói đúng: ông chỉ giữ khóa ngoài.
Không còn tiếng thở. Sự im lặng đột ngột còn đáng sợ hơn tiếng mỏ sập. Tạ Huyền chống khuỷu tay ngồi dậy, ngực đau đến mức mỗi hơi thở đều nếm thấy máu. Cốt hỏa đã tắt, nhưng sợi khí tức vừa rò ra không thể thu lại hoàn toàn. Đứa trẻ nép trong tay người bảo vệ nhìn xuống tầng sâu. “Có người ở dưới.”
Một bóng người bước ra từ sau trụ đá đen. Áo xám của hắn gần như hòa vào bụi mỏ, vạt áo không dính một hạt bột linh thạch nào. Hắn đứng trên cầu đá hẹp bắc qua khối kén, tay cầm một mảnh trận bàn đã nứt. Dương Thạch siết chặt nắm tay. “Là ngươi đảo mạch.” Người áo xám không phủ nhận. Hắn chỉ nhìn Tạ Huyền, bình thản như cuối cùng cũng kiểm tra được một món đồ bị chôn quá lâu.
“Ta không cần mở cánh cửa kia.” Hắn nói. “Ta chỉ cần mỏ sập, linh tủy chảy ngược, rồi khiến khóa thật nhận ra thứ nó đã mất.” Ánh bạc quanh khối kén đồng loạt quay về phía Tạ Huyền. Cố Dã kéo xích, định che hắn ra sau, nhưng người áo xám khẽ lắc đầu. “Vô ích. Nhịp khóa đã nhớ hắn.”
Tạ Huyền nhìn mảnh trận bàn trong tay đối phương, rồi nhìn sáu sợi xích. “Ngươi chôn cả mỏ chỉ để tìm ta?” Người áo xám mỉm cười rất nhạt. “Không. Ta chôn mỏ để nuôi thứ bên dưới. Tìm được ngươi chỉ là phần cuối.”
Hắn giơ mảnh trận bàn lên. Trên mặt trận bàn có một vết khắc giống hệt đường máu vừa chạy từ cổ tay Tạ Huyền vào rãnh thứ năm. “Một người mang nhịp khóa đã chết từ lâu, lại sống đến hôm nay.” Giọng hắn xuyên qua tiếng đá tiếp tục sụp, lạnh và rõ. “Ngươi chính là người không nên sống.”
Khối đá hình kén dưới tầng sâu nứt ra một đường. Không có bàn tay hay móng vuốt thò ra. Chỉ có một con mắt bằng linh thạch đục mở trong khe nứt, nhìn thẳng lên Tạ Huyền. Cùng lúc, phía sau nhóm người, cánh cửa đen phát ra tiếng khóa bật. Người thứ sáu gào lên lần cuối: “Đừng để nó nhìn đủ ba nhịp!”
