Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 194 - Chương 194: Mạch Linh Chảy Ngược - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Hơi thở khổng lồ phía sau cánh cửa đen vừa dứt, toàn bộ ánh bạc trên tám rãnh đá đồng loạt tắt đi. Khoảnh khắc tối ấy chỉ kéo dài bằng một cái chớp mắt, nhưng Tạ Huyền nghe rõ tiếng linh thạch trong vách nứt liên tiếp, từ tầng cao nhất chạy xuống như mưa đá rơi trong lòng núi. Khi ánh bạc sáng trở lại, nó không còn bò từ khe cửa ra ngoài. Từng sợi sáng mỏng đang rút ngược khỏi nền, chảy về phía bóng tối sau cửa.

Lục Thanh Hành không chạm đất, vẫn lập tức biến sắc. “Mạch linh đổi chiều.” Y áp tai vào cán đao gãy đang tì trên vách, giọng khàn đi. “Không phải một nhánh. Cả tầng mỏ đang chảy ngược xuống đây.” Dương Thạch nhìn lên trần khoang, nơi những hạt bụi vốn rơi thẳng giờ bị kéo xiên về phía cửa. Ông đã sống nửa đời dưới mỏ, hiểu rõ một mạch linh bị rút sạch sẽ để lại thứ gì. Đá chống mất linh tính, đường nứt mất lực bám, những trụ tưởng còn nguyên sẽ vỡ từ bên trong trước khi mắt người nhìn thấy.

Chồng đá đang thay người thợ thứ nhất bỗng rung lên. Miếng giáp sắt của Cố Dã trượt một đường mỏng về mép bàn đạp, nhưng ánh bạc trên rãnh tương ứng lại sáng hơn thay vì tối xuống. Tạ Huyền giữ tay mọi người. “Không được thêm tải.” Hắn cúi sát nền, dùng mu bàn tay phải gần như mất cảm giác hứng luồng khí lạnh. “Lúc trước bàn đạp hạ xuống thì trụ được giữ. Bây giờ mạch đã đảo, tải càng nặng càng kéo chốt mới mở thêm.”

Cố Dã nghiến răng giữ đầu xích quanh eo hắn. “Vậy chồng đá kia đang mở cửa?” “Chưa.” Tạ Huyền nhìn khe đen gần bằng bàn tay. “Nó đang ở điểm cân bằng cũ. Nhưng mỗi lần thứ bên dưới hít vào, điểm cân bằng sẽ đổi.” Hắn quay sang cánh cửa. “Người bên trong, gõ một tiếng khi nó bắt đầu hút, hai tiếng khi nó nhả.” Không có lời đáp. Chỉ sau một nhịp thật lâu, tiếng gõ nặng mới vang lên một lần. Gần như cùng lúc, bụi đá trên nền trườn về phía cửa. Khi hai tiếng gõ tiếp theo vọng ra, bụi ngừng lại rồi bật ngược nửa tấc.

Người thứ sáu vẫn hiểu và vẫn còn đủ sức giữ nhịp. Tạ Huyền lấy ba mảnh đá bằng đầu ngón tay, đặt lần lượt lên ba rãnh sáng gần nhất. Hắn không dùng Quan Linh Tâm Nhãn. Những dòng sáng giả có thể lừa mắt, nhưng không thể đồng thời sửa trọng lượng, âm thanh và độ trễ truyền qua đá. Sau ba nhịp thở, mảnh trên rãnh thứ năm luôn rung chậm hơn những rãnh còn lại nửa nhịp. Đó không phải rãnh dẫn lực chính, mà là đường hồi mạch bị giấu giữa cơ quan cũ.

“Cắt rãnh thứ năm?” A Mộc hỏi. “Không.” Tạ Huyền đáp ngay. “Cắt lúc nó đang hút, toàn bộ linh lực dồn vào cửa. Cắt lúc nó nhả, lực phản sẽ đánh ngược lên khoang hông.” Hắn chỉ vào chồng tải thứ nhất. “Chúng ta phải dịch tải theo nhịp, giữ bàn đạp ở điểm giữa, rồi mới mở khóa người thứ hai. Không phải một khối nặng cố định. Cần một đối trọng có thể nâng hạ.”

Trong thứ còn lại của họ, chỉ đoạn xích gãy đủ chịu lực. Cố Dã quấn xích qua vòng sắt cắm trên trần thấp, A Mộc buộc đầu kia vào một phiến đá dài vừa rơi khỏi vách. Dương Thạch chui nửa người qua khe khoang hông, luồn đầu xích còn lại vào dưới bàn đạp thứ hai. Tạ Vân Chi nằm sát nền, móc sắt quấn quanh khuỷu tay, chờ đúng góc khóa chân. Mỗi người đều biết chỉ cần vòng sắt bật khỏi trần, phiến đá đối trọng sẽ quét ngang khoang như một búa sắt.

Tiếng gõ một lần vang lên. Luồng khí lạnh rút mạnh. “Hạ!” Tạ Huyền quát. Cố Dã và A Mộc cùng thả phiến đá xuống. Đối trọng kéo bàn đạp thứ hai nhích lên đúng nửa tấc, bù lại lực mạch đang kéo xuống. Tạ Vân Chi đưa móc vào khóa, nhưng chốt không bật. Bên trong khoang, người thợ thứ hai rên lên vì vòng sắt ở cổ chân siết sâu hơn. Dương Thạch cuống đến đỏ mắt, song vẫn giữ tay người ấy không cho giật khỏi vị trí.

Hai tiếng gõ vang lên. “Kéo!” Tạ Huyền đổi lệnh. Cố Dã ghì xích bằng vai phải, A Mộc dồn lưng nâng phiến đá. Khi mạch nhả, bàn đạp muốn bật lên; đối trọng được kéo ngược lại, giữ nó không vượt khỏi điểm giữa. Tạ Vân Chi xoay móc thêm một góc. Chốt khóa phát ra tiếng cạch rất nhỏ, nhưng chỉ lui được nửa phân. Cổ tay nàng run dữ dội, máu thấm qua lớp vải quấn. Nàng không cố giật thêm. “Chốt bị mạch ép nghiêng. Cần cho bàn đạp thấp xuống một chút lúc nhả, không phải lúc hút.”

Đó là điều trái với quy luật ban đầu, nhưng Tạ Huyền không bác. Tạ Vân Chi cảm nhận trực tiếp góc chốt; dữ kiện của nàng đáng tin hơn dấu mòn trên mặt đá. Hắn nhìn người thứ sáu phía sau cửa, chờ tiếng gõ tiếp theo. Một tiếng. Hai tiếng. Nhịp thứ ba đến chậm hơn rõ rệt. Hơi thở khổng lồ đang sâu dần, còn người giữ khóa bắt đầu không theo kịp.

“Lần tới chỉ hạ một tấc, rồi kéo giật ngay.” Tạ Huyền nói. Cố Dã liếc hắn. “Vòng trần chịu nổi?” “Không.” Hắn nhìn đường nứt đang lan quanh vòng sắt. “Nó chỉ cần chịu đến khi khóa bật.” Cố Dã cười khô một tiếng, đổi đầu xích sang cánh tay lành. A Mộc nhổ máu bên khóe môi, đặt chân vào chân vách. Không ai hỏi sau đó họ sẽ dùng gì cho ba người còn lại. Trước hết phải giữ người đang ở ngay trước mắt sống.

Tiếng gõ một lần vừa dội ra, cả tầng mỏ rung mạnh. Luồng sáng dưới nền cuộn ngược như nước lũ. Cố Dã và A Mộc thả phiến đối trọng. Bàn đạp hạ xuống. Đến hai tiếng gõ, họ kéo giật cùng lúc. Vòng sắt trên trần bật khỏi đá, nhưng đúng khoảnh khắc ấy Tạ Vân Chi dùng cả khuỷu tay xoay móc. Chốt khóa văng ra. Dương Thạch ôm lấy người thợ, kéo ông ta qua khe trước khi đối trọng đổ nghiêng.

Phiến đá dài quét xuống. Tạ Huyền dùng nửa thanh chêm còn lại chặn đầu phiến trong một hơi thở, đủ để Cố Dã xoay người che Tạ Vân Chi. Thanh chêm gãy nốt, mảnh kim loại bật qua má hắn để lại một đường máu mảnh. A Mộc bị đầu xích quật vào sườn, quỳ sụp xuống nhưng vẫn kéo người thợ mới cứu khỏi vùng đá rơi. Khi phiến đối trọng đập xuống nền, tiếng nổ truyền đi khắp đường hầm như một hồi chuông báo tử.

Tầng mỏ phía trên bắt đầu sụp thật sự. Không còn là từng khoang nhỏ đổ dây chuyền, mà là tiếng gãy của cả một sống núi. Đá lớn rơi vào lối cũ, ép luồng khí nóng phun qua khe hẹp. Những tinh thể linh thạch trên vách đồng loạt bạc màu, sau đó vỡ thành bột. Từ các đường nứt dưới chân, ánh linh lực lộ ra thành một dòng sáng đục, chảy trái với thế núi, cuồn cuộn đổ xuống cánh cửa đen.

“Ba người còn lại!” Dương Thạch quay lại khoang hông. Người thợ thứ hai vừa thoát được chỉ kịp thở một hơi đã níu áo ông. “Không vào được nữa. Trụ giữa đang lệch.” Qua khe, ba bóng người còn lại vẫn đứng trên bàn đạp, vai và lưng bị đá vụn phủ kín. Họ không kêu cứu. Một người gõ lên trụ ba tiếng ngắn, chính là ám hiệu của ban số bảy khi đường mỏ đã mất: rời vị trí, đừng chôn thêm người.

Dương Thạch như bị đóng đinh trước khe cửa. Tạ Huyền không nói lời an ủi vô nghĩa. Hắn nhìn ba bàn đạp còn sáng, rồi nhìn dòng linh lực đang chảy ngược. Nếu cố cứu tiếp bằng cách cũ, họ không chỉ thiếu đối trọng và thanh chêm; mỗi lần điều chỉnh còn làm mạch hồi lệch thêm. Hắn nói rõ từng chữ: “Chưa bỏ họ. Nhưng không thể mở khóa khi chưa ngăn mạch đảo. Giữ được dòng hồi, chúng ta mới còn cơ hội.”

Từ sau cửa, người thứ sáu bật ra một tiếng ho nặng. “Không phải… nó muốn ra.” Giọng ông ta bị hơi thở phía dưới xé vụn. “Người áo xám đảo mạch để nuôi nó. Mỗi lần mỏ sập… linh tủy đều chảy xuống.” Dương Thạch áp cả hai tay lên cánh cửa, giọng run lên. “Ngươi đang giữ cái gì?” Bên trong im lặng một nhịp. Sau đó người kia đáp: “Ta giữ khóa ngoài. Khóa thật… ở dưới mạch.”

Tạ Huyền nhìn rãnh thứ năm. Đường hồi mạch không kết thúc ở cánh cửa. Nó vòng qua chân cửa, luồn xuống lớp đá đen bên dưới rồi chạy về phía trung tâm khoang. Hắn dùng một mảnh xích gõ nhẹ lên nền, nghe âm rỗng trả về. Dưới sàn còn một tầng khác, lớn hơn nhiều so với khoang kiểm trụ. Cánh cửa trước mặt có lẽ chỉ là nắp khóa của đường dẫn, không phải nơi giam thứ đang thở.

Một đợt chấn động mạnh hất tất cả sang bên. Người bảo vệ ôm đứa trẻ lăn sát vách, Cố Dã dùng lưng chắn đá cho Tạ Vân Chi, còn Tạ Huyền cắm tay trái vào khe nền để khỏi trượt. Vết thương ở cổ tay rách toạc, nhưng chính lúc ấy hắn cảm thấy dòng lạnh dưới đá đổi hướng. Nó không còn đổ thẳng vào cửa. Từng nhánh sáng đang vòng khỏi ba bàn đạp còn lại, men theo các đường nứt rồi tụ về đúng vị trí hắn đang quỳ.

Đứa trẻ nhìn xuống chân Tạ Huyền, mặt trắng bệch. “Nó không thở theo cửa nữa.” Phía sau cánh cửa, người thứ sáu đập liên tiếp lên khóa, lần đầu tiên nhịp gõ mất hết trật tự. “Rời khỏi đó!” ông ta gào lên. “Nó đã đổi mục tiêu!”

Ngay dưới lòng bàn tay đầy máu của Tạ Huyền, nền đá vang lên một tiếng gõ đáp lại. Không phải từ sau cửa, cũng không phải từ khoang hông. Tiếng gõ đến từ tầng sâu bên dưới, chậm, nặng, và chính xác trùng với nhịp tim hắn.