Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 193 - Chương 193: Một Bước Sai Lệch - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Dương Thạch vừa dứt lời đã áp thẻ đồng lên cánh cửa đá, định gọi tên những người phía sau. Tạ Huyền chụp lấy cổ tay ông trước khi tiếng đầu tiên bật ra. Cử động quá mạnh làm vết xích bên tay trái hắn rách thêm, máu men theo đầu ngón nhỏ xuống nền, nhưng hắn không buông. “Đừng gọi. Bảo họ gõ lại đúng nhịp ban số bảy.” Dương Thạch nhìn khe cửa chỉ rộng bằng lưỡi dao, mắt đỏ lên. Sau một thoáng nghẹn, ông dùng cạnh thẻ đồng gõ ba tiếng ngắn, ngừng một nhịp, rồi gõ hai tiếng dài. Từ bên trái cánh cửa, năm tiếng đáp lại không đều nhưng rõ ràng. Tiếng thứ sáu ở sâu bên trong vẫn im lặng.

Tạ Huyền quỳ xuống, không chạm tay vào nền. Bụi đá trước cửa đang trôi thành những đường cong rất mảnh, mỗi lần năm người phía sau gõ, một đường bụi bên trái lại rung ngược chiều với luồng khí từ khe cửa. Điều đó chứng minh họ không ở sau cánh cửa, mà bị nhốt trong một khoang hông vòng quanh vách giếng. Trên sàn đá có tám rãnh sáng tỏa ra như nan quạt. Giữa các rãnh là chín phiến đá đen gần giống nhau, nhưng mép phiến thứ ba bên trái không bám bụi. Nó đã từng được nhấc lên nhiều lần.

“Khoang kiểm trụ.” Dương Thạch khàn giọng. “Mỏ cũ thường có một khoang để thợ chui vào thay nêm chống. Nhưng chỗ này đáng lẽ đã bị lấp từ mấy chục năm trước.” Tạ Huyền nhìn phiến đá sạch bụi, rồi nhìn những rãnh sáng đang nối với khe cửa. Kẻ sau màn không chỉ dựng lại đường dẫn. Hắn đã sửa cả lối bảo trì, biến nó thành một phần của cơ quan. Năm thợ mỏ còn sống trong khoang hông có thể không phải con tin đơn thuần; họ rất có thể đang giữ những nêm chống mà toàn bộ tầng cửa dựa vào.

Một tiếng gõ dồn vang lên bên trái. Dương Thạch hiểu ám hiệu, mặt càng trắng. “Họ bị khóa chân. Không thể tự rời vị trí.” Tạ Huyền hỏi: “Mỗi người đứng trên một bàn đạp?” Ông gõ lại. Phía trong đáp năm tiếng, rồi một tiếng cào dài. “Đúng.” Dương Thạch nghiến răng. “Năm bàn đạp, năm trụ chống. Rút một người ra mà không thay tải, khoang sẽ sập.” Cố Dã tựa lưng vào vách, thở nặng nhưng vẫn nhếch môi lạnh lẽo. “Tên áo xám đúng là biết dùng người làm nêm.” “Không chỉ làm nêm.” Tạ Huyền nhìn cánh cửa đã mở một khe. “Hắn chờ chúng ta cứu họ. Mỗi lần thay đổi tải, cửa sẽ nhận một lệnh mới.”

Không còn tro tủy để che nhịp sống, thanh chêm đen đã cong, còn Tạ Vân Chi gần như không nắm chắc móc. Tạ Huyền không cho phép ai thử bừa. Hắn yêu cầu người bảo vệ đưa đứa trẻ lùi sát vách trong, nơi ánh bạc yếu nhất; A Mộc giữ Dương Thạch và gom những mảnh đá có kích thước gần bằng bàn chân; Cố Dã đứng giữa sàn để nếu phiến đá trượt còn kịp kéo người về. Lục Thanh Hành bị cấm chạm nền, chỉ được nghe tiếng đá qua không khí. Tạ Vân Chi quấn dây móc quanh cẳng tay thay vì dùng ngón, rồi bò tới khe giữa phiến thứ hai và thứ ba.

“Ổ khóa ở dưới mép phải.” Nàng nói, hơi thở đứt quãng. “Nhưng có hai chốt. Một chốt cũ, một chốt mới.” Tạ Huyền nhìn dấu xước. Chốt cũ mở khoang kiểm trụ; chốt mới nối với cơ quan cửa. Nếu tháo sai thứ tự, họ sẽ tự tay kéo nêm khỏi tầng mỏ. Hắn dùng đầu thanh chêm cong dò vào khe, cảm được một lẫy nằm thấp hơn nửa đốt ngón. “Giữ chốt mới. Mở chốt cũ một phần, không quá một tấc.” Tạ Vân Chi gật đầu. Cố Dã ghì dây trên cánh tay nàng. Hai người phối hợp chậm đến mức tiếng đá nghiền quanh giếng nghe như đang thúc giục, nhưng không ai vội.

Phiến thứ ba nhấc lên được một đường mỏng. Khí ẩm pha mùi máu cũ tràn ra. Qua khe tối, Dương Thạch nhìn thấy một bàn tay gầy guộc đang bám vào trụ đá. Ông suýt lao tới, A Mộc phải siết vai giữ lại. Tạ Huyền bảo người trong khoang không được dịch chân, rồi dùng những mảnh đá A Mộc gom được xếp thành hai chồng tải. Mỗi chồng được buộc bằng đoạn xích gãy từ sàn treo. Kế hoạch của hắn là đưa tải vào trước, ép lên bàn đạp, sau đó mới tháo khóa chân từng người. Không nhanh, nhưng là cách duy nhất không biến việc cứu người thành lệnh mở cửa.

Muốn đưa tải qua khe, phải có người bước lên dải đá hẹp sát cánh cửa. Tạ Huyền không giao việc đó cho ai khác. Cố Dã lập tức giữ vai hắn. “Ngươi còn đứng thẳng cũng khó.” “Ngươi nặng hơn ta, phiến đá chịu không nổi.” Tạ Huyền đáp. “Vân Chi không còn lực ở tay. A Mộc phải giữ Dương quản ban. Chỉ còn ta.” Cố Dã không tranh cãi thêm, nhưng buộc đoạn xích quanh eo hắn rồi quấn đầu kia vào cánh tay lành. “Ngươi trượt nửa bước, ta kéo. Trượt cả bước, ta cũng kéo. Xương có gãy thì tính sau.”

Tạ Huyền đặt chân lên phiến thứ nhất. Ánh bạc không đổi. Phiến thứ hai thấp hơn nửa tấc, nhưng vết nứt chạy dọc chứng minh lực được truyền sang vách, không truyền xuống cửa. Hắn bước tiếp, ngực đau như bị ép vỡ sau lần phản phệ Quy Tức. Đến phiến thứ ba, hắn dừng rất lâu. Mép đá sạch bụi, khóa cũ nằm đúng vị trí, tải trọng theo dấu mòn cũng hướng về khoang hông. Mọi dấu hiệu đều cho thấy đây là điểm bảo trì.

Hắn hạ chân.

Phiến đá không lún xuống mà trượt ngang nửa bàn chân.

Chỉ một khoảng sai lệch ấy, tám rãnh sáng đồng loạt đổi hướng. Tiếng khóa dưới nền không còn quay chậm mà giật mạnh như một hàm răng khép lại. Tạ Huyền lập tức hiểu ra. Kẻ sau màn đã lật ngược bản lề của phiến bảo trì; dấu mòn là thật, khóa cũ là thật, nhưng hướng chịu lực đã bị đổi. Hắn không bước nhầm vì bỏ sót dấu vết. Hắn bước đúng lên một con đường đã bị sửa để biến thành sai.

“Rút chân!” Lục Thanh Hành hét lên. Gần như cùng lúc, tiếng nổ chạy từ phía trên giếng xuống thành một vòng. Vách trái vỡ trước, sau đó là trần khoang hông. Cố Dã kéo xích, giật Tạ Huyền ngã ngược khỏi phiến đá. Một khối đá lớn quét qua vị trí hắn vừa đứng, đập vào cánh cửa đen tóe lửa bạc. A Mộc ôm Dương Thạch lăn vào góc. Người bảo vệ úp cả thân lên đứa trẻ. Tạ Vân Chi ghim móc vào vòng sắt nhưng lực giật làm vết thương cổ tay toác ra, dây móc trượt dần khỏi cẳng tay.

Tiếng kêu đầu tiên của năm thợ mỏ vọng qua khe. Một bàn đạp trong khoang đã tụt xuống.

Tạ Huyền không có thời gian đứng dậy. Hắn bò thẳng tới phiến thứ ba đang lệch, nhét thanh chêm cong vào khe trượt. Thanh chêm bị nghiền đến bật tiếng rít, nhưng giữ được phiến đá trong một hơi thở. “Đưa tải thứ nhất vào!” A Mộc không hỏi. Gã đẩy chồng đá qua khe vừa mở, còn Dương Thạch dùng cả hai tay dẫn nó tới bàn đạp đang hạ. Bên trong, một người thợ cố giữ chân tại chỗ dù đá vụn đập kín lưng. Khi chồng tải chạm bàn đạp, ánh bạc trên rãnh thứ nhất tối đi một nửa, nhưng trần khoang vẫn tiếp tục rơi.

“Chưa đủ nặng!” Dương Thạch gào lên. Cố Dã tháo miếng giáp sắt duy nhất còn trên vai, ném qua khe. A Mộc đập nó lên chồng đá. Bàn đạp nhích xuống thêm, vừa bằng vị trí cũ. Tạ Vân Chi lập tức kéo móc, giật chốt khóa chân của người thợ đầu tiên. Chốt kẹt vì gỉ. Nàng đổi góc hai lần không được, cuối cùng quấn dây quanh khuỷu tay rồi dùng cả thân người kéo. Chốt bật ra. Người thợ ngã qua khe đúng lúc trụ đá phía sau nứt đôi.

Cố Dã chụp được cổ áo người ấy. Cú giật làm vai trái gã phát ra tiếng khô khốc, nhưng gã vẫn lôi người ra khỏi khoang rồi dùng lưng che đá. Tạ Huyền rút tay khỏi thanh chêm. Kim loại cong đã gãy mất một nửa, lòng bàn tay phải của hắn không còn cảm giác, còn máu từ cổ tay trái chảy xuống cả vạt áo. Phiến thứ ba tiếp tục trượt, song chồng tải đã tạm thay được một người. Bốn bàn đạp còn lại vẫn giữ nguyên. Bốn thợ mỏ vẫn bị khóa bên trong.

Vụ sập không dừng ở khoang hông. Từ phía trên, từng tầng đường bảo trì đổ xuống như sóng đá. Lối họ vừa đi qua bị chôn kín hoàn toàn. Sàn trước cửa nghiêng thêm, khiến cánh cửa đá đen mở rộng từ một khe lưỡi dao thành gần bằng bàn tay. Luồng khí lạnh phả ra mạnh đến mức ngọn sáng bạc trên cổ văn đều bị kéo về phía trong. Đứa trẻ trong lòng người bảo vệ bỗng run lên. “Không phải cửa đang hút chúng ta,” nó nói. “Có thứ ở trong đang thở.”

Người thợ vừa được cứu ho dữ dội, môi nứt và hai chân đầy vết khóa. Dương Thạch quỳ xuống, nhận ra ông ta rồi nắm chặt vai. “Người thứ sáu ở đâu? Vì sao chỉ mình hắn bị đưa vào?” Người thợ không trả lời ngay. Ông ta nhìn cánh cửa mở rộng, nỗi sợ trong mắt còn lớn hơn lúc khoang sập. Sau vài nhịp thở, ông ta mới nói được: “Hắn không bị đưa vào. Hắn tự bước qua, vì người áo xám nói chỉ cần một người giữ khóa trong thì năm người còn lại sẽ sống.”

Dương Thạch cứng người. Tạ Huyền nhìn khe cửa, nhớ lại tiếng gõ thứ sáu chậm hơn và sâu hơn. Đó không phải tiếng gọi cứu mạng. Nó giống một người đang cố giữ nhịp để không cho cơ quan chạy tiếp.

Từ trong bóng tối, tiếng gõ lại vang lên. Lần này không còn sáu tiếng, chỉ có một tiếng thật nặng. Sau đó là giọng nói khàn đến gần như không còn thuộc về người sống: “Dương quản ban… đừng mở thêm. Ta không giữ cửa để ra ngoài.” Một hơi thở sâu, khổng lồ, chậm rãi vọng lên từ phía sau người ấy. Giọng nói kia đứt quãng: “Ta đang giữ thứ dưới cửa không bước ra.”