Chương 176 - Chương 176: Mắt Thần Nhìn Xuống - Đội Săn Yêu Không Tên
“Ngươi vẫn bước chậm như năm đó.” Giọng già khàn trườn dọc hành lang, rõ đến mức tưởng như người nói đang đứng ngay ngoài tầm sáng. Lục Thừa Viễn cứng người, nhưng Tạ Huyền đã giơ tay chặn trước ngực lão. Hắn không nhìn thẳng vào bóng tối. Dấu móc câu trên sợi dây đang nằm yên bỗng dựng đầu, không chỉ về phía trước mà kéo chếch lên trên, như bị một bàn tay vô hình câu khỏi mặt đất.
“Đừng đáp. Cũng đừng ngẩng đầu.” Tạ Huyền nói nhỏ. A Mộc lập tức siết nút trượt, giữ cho vòng dây không chùng. Cố Dã lùi nửa bước che phía sau, sống đao kê ngang cánh tay đang rỉ máu. Tạ Vân Chi ép mảnh mặt nạ vỡ sát ngực, còn Lục Thanh Hành dùng mảnh đá tắt ánh che bóng đứa trẻ linh nhãn. Không ai cử động thêm, nhưng tiếng ho phía trước lại vang lên, lần này xuất hiện đồng thời ở cả hai bên vách.
Tạ Huyền cúi xuống, dùng mũi giày hất một lớp bụi đá lên không. Bụi không bay thẳng ra trước mà tới độ cao ngang trán thì đột ngột ép xuống, tạo thành một khoảng trống hình tròn ngay trên đầu cả đội. Hắn nhìn bóng bụi dưới đất, không nhìn nguồn lực. Khoảng trống ấy có mười chín đường vòng đồng tâm, mỗi vòng chỉ hiện trong một nhịp rồi tan. Thứ đang gọi Lục Thừa Viễn không đứng trong hành lang. Nó ở trên trần.
Lục Thừa Viễn hiểu ánh mắt của hắn. Lão quỳ xuống, dùng ngón tay dính máu viết hai chữ: “Mắt Thần.” Nét cuối vừa thành, một tiếng “cạch” vang lên phía trên. Lão viết tiếp, tay run hơn trước: “Đội cũ nhận đường săn từ nó. Không ai được nhìn thẳng. Đội trưởng là người duy nhất nghe lệnh.” Tạ Huyền nhìn dòng chữ, rồi nhìn dấu móc trên dây đang kéo lên từng chút. “Không,” hắn nói. “Đội trưởng cũng không phải người ra lệnh. Lão chỉ là cái miệng được chọn để lặp lại.”
Một khe sáng mảnh mở trên trần. Ánh sáng không trắng mà đen bóng như mặt kim loại ngâm dầu, quét xuống hành lang thành một đường thẳng. Nơi nó đi qua, đá không đổi màu, nhưng bóng của mọi người đều bị ép sát chân. Đứa trẻ linh nhãn rùng mình, hai tay bịt mắt. Dưới chân nó, chữ “mắt” đã bị vòng dây kéo mờ ở lằn ranh bỗng hiện lại, lần này rõ hơn và mọc thêm một nét móc giống hệt dấu trên dây.
Tạ Huyền lập tức hiểu phần còn thiếu của cơ quan. Mười bảy khung dưới hồi quang thất là mười bảy vị trí săn. Mặt nạ thứ mười tám là chứng nhân. Vòng tròn thứ mười chín không phải lối thoát, mà là chỗ tìm một đôi mắt sống để cả cuộc săn tiếp tục nhìn thấy con mồi. Họ đã mang mặt nạ và đứa trẻ qua lằn ranh, gần như tự tay đưa hai vị trí còn thiếu đến trước Mắt Thần.
“Vân Chi, mảnh bát.” Tạ Huyền chìa tay. Tạ Vân Chi không hỏi, đặt mảnh bát nứt vào lòng bàn tay hắn. Mặt men xám chỉ phản được hình méo mó, nhưng đủ để quan sát trần mà không ngẩng mặt. Trong mảnh phản chiếu, một con mắt đá khổng lồ đang mở giữa vòm hành lang. Tròng mắt không có đồng tử thật; ở chính giữa là một hốc sâu, quanh hốc gắn mười chín vòng đá, còn trên mỗi vòng có những rãnh nhỏ giống vị trí để đặt tên.
Tất cả rãnh đều bị cạo sạch. Chỉ có vòng thứ nhất còn kẹt một mảnh thẻ đen, trên đó không còn chữ nhưng dính vệt máu đã khô. Khi giọng đội trưởng vang lên, mảnh thẻ rung theo. Mắt Thần không chỉ giữ mệnh lệnh; nó đã giữ cả âm thanh của người chết. Tạ Huyền trả mảnh bát cho Tạ Vân Chi. “Nó cần chúng ta nhìn để xác nhận vị trí. Đi sát vách phải. Chỉ nhìn chân người trước. A Mộc, chuyển dấu móc về đoạn dây cuối, nhưng không cắt.”
A Mộc nới ba nút trượt liên tiếp, khiến đoạn dây có dấu mực chậm rãi chạy qua eo từng người. Mỗi lần dấu móc lướt qua một bóng, ánh đen trên trần lại nghiêng theo, song vì dây vẫn liền thành một vòng, nó không thể dừng hẳn ở ai. Cuối cùng dấu mực được dồn đến đoạn giữa Cố Dã và một cột đá lồi sát vách. Cố Dã nhếch môi, dù sắc mặt đã nhợt. “Lại để ta làm mồi?” Tạ Huyền đáp: “Để ngươi giữ cái móc. Mồi là cả đội.”
Họ bắt đầu dịch chuyển. Hành lang chỉ rộng đủ hai người nghiêng vai, nhưng dưới vách phải có một gờ đá thấp khiến ánh đen không thể chiếu trọn. Tạ Huyền đi đầu, dùng bóng bụi để dò ranh giới. Sau hắn là A Mộc, người bảo vệ, đứa trẻ linh nhãn, Lục Thanh Hành, Tạ Vân Chi và Lục Thừa Viễn; Cố Dã giữ cuối. Mỗi bước đều chậm, không phải vì sợ, mà vì chỉ cần một bóng tách khỏi vòng dây, Mắt Thần sẽ lập tức có một vị trí riêng để gọi tên.
Giọng trên trần đổi liên tục. Nó gọi những cái tên Tạ Huyền chưa từng nghe, lúc là giọng đàn ông, lúc là tiếng phụ nữ, có cả tiếng trẻ con khóc nghẹn. Mỗi cái tên vang lên, Lục Thừa Viễn lại run một lần. Đó có lẽ là những người từng thuộc đội săn cũ, hoặc những con mồi đã chết dưới mắt này. Tạ Huyền không hỏi. Trong lúc cơ quan đang lục tìm ký ức của lão, bất kỳ câu trả lời nào cũng có thể trở thành sự xác nhận.
Khi cả đội đi được nửa hành lang, Mắt Thần bất ngờ ngừng gọi tên. Ánh đen thu lại thành một sợi mảnh, chọc thẳng xuống dấu móc trên dây. Sợi dây bật khỏi mặt đất, kéo eo Cố Dã ngửa về sau. Gã cắm sống đao vào khe đá, bắp tay nổi gân, nhưng cánh tay bị thương lập tức thấm đỏ. Phía sau phiến đá, tiếng cào của mười bảy thân thể bỗng dồn dập hơn, như thể chúng đã nhận được đường đi.
A Mộc kéo đầu trước, nhưng Tạ Huyền quát: “Không giật!” Nếu vòng dây căng thêm, Cố Dã sẽ bị kẹp giữa lực kéo của cả đội và dấu móc phía trên. Hắn quay lại, mặc cho vết thương ở vai rách thêm, rồi trượt theo vách đến gần Cố Dã. Ánh đen lập tức quét sang hắn. Chữ “khách” hiện mờ dưới chân, còn giọng trên trần trở thành chính giọng Tạ Huyền: “Bỏ hắn lại. Ngươi đã qua lằn ranh rồi.”
Cố Dã nghiến răng. “Nghe cũng hợp lý đấy.” Tạ Huyền đặt tay lên đoạn dây giữa hai người, bình tĩnh nói: “Tiếc là nó không hiểu ta.” Hắn không chém dấu móc. Thay vào đó, hắn bảo A Mộc nới nút gần nhất, để dấu mực trượt khỏi đoạn dây căng rồi dồn vào một vòng dây nhỏ quấn quanh cột đá. Dấu móc vừa chạm đá, ánh đen lập tức kéo mạnh, khiến cả cột phát ra tiếng rạn nhưng lực trên người Cố Dã giảm đi một nửa.
Mắt Thần nhận ra mình bị đổi mục tiêu. Mười chín vòng đá trên trần xoay ngược, ánh đen mở rộng, phủ cả hành lang. Đứa trẻ linh nhãn bật tiếng đau, hai bàn tay vẫn che mắt nhưng một đường máu mảnh đã chảy từ khóe mi. Chữ “mắt” dưới chân nó bắt đầu dựng lên như một sợi gai. Tạ Vân Chi bước ra khỏi gờ che trước khi Tạ Huyền kịp ngăn, giơ mặt nạ thứ mười tám lên đối diện trần.
Nửa chữ “chứng” còn lại sáng lên yếu ớt. Mắt Thần lập tức chuyển ánh nhìn sang mặt nạ, như bản năng của cơ quan buộc nó phải nhận chứng nhân trước khi chọn đôi mắt mới. Tạ Vân Chi dùng mảnh bát nứt hứng lấy hình phản chiếu trên trần, rồi nghiêng mặt men về phía Lục Thừa Viễn. “Cho nó thấy điều năm đó.” Nàng nói, hơi thở đứt quãng. Lão nhìn hình con mắt đá trong mảnh bát, sau đó dùng máu viết trên mặt nạ một chữ duy nhất: “Chết.”
Giọng đội trưởng lại vang lên: “Bước qua. Đây là lệnh.” Cùng lúc, ánh đen quét qua Lục Thừa Viễn, khiến trong mặt men xám hiện ra bóng khung đá thứ nhất và thân thể đã chết nằm bên trong. Hai hình ảnh chồng lên nhau: người chết trong khung, mệnh lệnh phát ra sau cái chết. Chữ “chứng” trên mặt nạ rung dữ dội. Mắt Thần cố xóa hình phản chiếu, nhưng chính ánh nhìn của nó đang bị mảnh bát trả ngược lại. Mười chín vòng đá trên trần khựng một nhịp.
“Đi!” Tạ Huyền quát. A Mộc kéo cả vòng người men sát vách. Người bảo vệ ôm đứa trẻ đi trước, Lục Thanh Hành dùng mảnh đá tắt ánh ép chữ “mắt” xuống, còn Lục Thừa Viễn gần như bị Tạ Vân Chi lôi qua đoạn sáng. Cố Dã rút đao khỏi khe, vai đỡ lấy cột đá đang nứt để nó không đổ chặn đường. Tạ Huyền không chạy trước. Hắn giữ đoạn dây cuối, cùng Cố Dã lùi từng bước, cho đến khi người cuối cùng vượt khỏi vùng ánh đen.
Mắt Thần gầm lên bằng hàng chục giọng nói chồng nhau. Mặt nạ thứ mười tám vỡ thành ba mảnh trong tay Tạ Vân Chi, chữ “chứng” tan hoàn toàn. Mảnh bát cũng nứt thêm một đường, nhưng khoảnh khắc chứng cứ biến mất đủ chậm để mí đá trên trần khép lại một nửa. Cố Dã buông cột, dùng toàn thân lao qua gờ vách. Tạ Huyền bị cạnh đá quệt trúng vai, trước mắt tối sầm, song bàn tay vẫn giữ sợi dây cho đến khi A Mộc khóa nút phía trước.
Cả đội dừng ở một hốc đá khuất khỏi trục nhìn. Không ai còn sức nói ngay. Cố Dã ngồi bệt xuống, cánh tay bị thương run không kiểm soát nhưng vẫn cười khan. “Lần sau gặp thứ gì có mắt, cứ chọc mù trước rồi hỏi sau.” Tạ Huyền ép vải lên vai, đáp: “Nếu ngươi nhìn thấy được mắt thật của nó.” Câu nói khiến nụ cười của gã tắt dần, bởi tiếng kéo đá trên trần vẫn chưa dừng. Mắt Thần không bị phá, chỉ tạm thời mất chứng nhân.
Lục Thừa Viễn quỳ bên ba mảnh mặt nạ, viết chậm trên nền: “Đội trưởng không được chọn vì mạnh nhất. Người nhìn vào Mắt Thần đầu tiên sẽ thành đội trưởng.” Tạ Huyền nhìn câu ấy rất lâu. Vậy người chết trong khung thứ nhất có thể từng là đội trưởng, nhưng sau khi hắn chết, Mắt Thần vẫn tiếp tục dùng giọng hắn để ra lệnh. Chức vị không thuộc về một con người; nó thuộc về kẻ đang nắm quyền nhìn xuống.
A Mộc bỗng gọi khẽ: “Dấu mực biến mất rồi.” Đoạn dây quấn quanh cột đá vẫn còn nguyên, nhưng dấu móc câu không còn ở đó. Tạ Huyền quay sang đứa trẻ linh nhãn. Đứa trẻ đang được người bảo vệ ôm trong lòng, hai mắt vẫn nhắm chặt. Khi nó chậm rãi mở mắt theo lời gọi, trong con ngươi bên trái xuất hiện một vòng đen mảnh, còn ở khóe mắt là dấu móc nhỏ như hạt gạo.
Từ sâu trong trần đá, giọng của chính đứa trẻ vang xuống, trong trẻo và xa lạ: “Mắt thứ mười chín đã tìm được chủ.”
