Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 175 - Chương 175: Bước Qua Lằn Ranh - Đội Săn Yêu Không Tên

Vòng tròn thứ mười chín mở rộng khỏi dải giấy, không lõm xuống như miệng giếng mà trườn ngang trên mặt đá. Một đường mực mảnh tách khỏi mép tròn, kéo thẳng từ khe hầm đến phiến đá đang mở nửa chừng, chia hồi quang thất thành hai phần. Tạ Huyền rút chân trước khi đường mực khép quanh mắt cá, nhưng bóng của hắn chậm hơn nửa nhịp. Phần đầu bóng đã nằm bên kia lằn ranh, còn thân người vẫn đứng phía này.

Cảm giác lạnh lập tức xuyên từ gan bàn chân lên đầu gối. Không phải lực kéo của khung đá, cũng không giống chữ “khách” vừa bị ép khỏi cổ tay. Lằn ranh đang thử tách một người thành hai trạng thái: kẻ được đi qua và kẻ bị giữ lại. Tạ Huyền dồn trọng lượng về gót, kéo bóng trở về bằng chính chuyển động của thân thể. Vết thương trên vai giật mạnh, trước mắt hắn tối đi một thoáng, nhưng đường mực chưa kịp khóa.

Giọng nói dưới lớp đá vang lên rất gần. “Bước qua. Bên kia không có vị trí nào chờ ngươi, cũng không có món nợ nào chạm được tới ngươi.” Mười bảy khung xác dưới hầm đồng loạt ngừng va đập, như đang chờ một câu trả lời. “Chỉ cần ngươi đi một mình.”

Tạ Huyền không nhìn phiến đá phía trước. Hắn quay sang Lục Thừa Viễn. Chấm mực trong vết sẹo của lão đang xoay theo đường tròn dưới nền, còn sắc mặt lão đã trắng bệch. Tạ Huyền hỏi: “Năm đó cũng có lằn ranh này?” Lục Thừa Viễn không thể nói, chỉ dùng đầu ngón tay còn dính máu viết một chữ rất nhỏ: “Có.” Sau đó lão thêm: “Ta đã bước qua.”

Cố Dã chửi khẽ, bàn tay lành siết chặt chuôi đao. “Vậy thứ này đang bắt chúng ta diễn lại cuộc săn cũ.” Tạ Vân Chi chống một tay lên vách, cúi nhìn đường mực. Nàng không mở mặt nạ, chỉ đưa mảnh bát nứt đến gần rồi lập tức rút về khi chữ “chứng” trên mặt nạ rung lên. “Không phải cửa,” nàng nói, hơi thở đứt quãng. “Đây là lằn phân vai. Một người qua trước sẽ thành kẻ được miễn. Những người còn lại bị chuyển thành con mồi của mười bảy vị trí.”

Dưới hầm vang lên tiếng “cạch”. Chiếc vòng đồng đã nứt trên cổ tay một thân thể bung thêm một đường. Chốt răng cưa vẫn khóa ngược trong giếng, nhưng phản lực từ lằn ranh đang ép nó trở về vị trí cũ. Nếu tiếp tục đứng lại, mười bảy xác sẽ phá khung; nếu có người bước qua một mình, cơ quan sẽ hoàn thành ván săn mà nó muốn.

Tạ Huyền nhìn sợi dây chính đang nằm giữa mọi người. “Nó đếm vị trí bằng bóng và lựa chọn, không đếm số thân thể. A Mộc, nối tất cả vào cùng một vòng dây. Không thắt để giữ người, chỉ giữ cho dây luôn căng.” A Mộc hiểu ngay. Hắn tháo nút khỏi cột đá, luồn dây qua eo từng người, đặt người bảo vệ và đứa trẻ linh nhãn vào giữa, rồi khóa hai đầu bằng nút trượt. Lục Thanh Hành gần như không còn linh lực, nhưng vẫn giữ mảnh đá tắt ánh sát ngực đứa trẻ để bóng của nó không bị kéo dài khỏi vòng.

“Ta đi đầu.” Tạ Huyền nói. “A Mộc giữ nhịp. Vân Chi nhìn chữ trên mặt nạ. Cố Dã chặn cuối.” Cố Dã định phản đối, nhưng Tạ Huyền đã chỉ vào bàn tay bị thương của gã. “Ngươi ở cuối vì chỉ ngươi đủ sức giữ thứ bò khỏi khung. Không phải vì ta muốn ngươi ở lại.” Gã nhìn hắn một nhịp, rồi dựng sống đao ngang vai. “Ngươi mà cắt dây chạy trước, ta sẽ bò qua đánh ngươi.”

Tạ Huyền cúi nhặt dải giấy xám. Ba chữ “Kẻ không tin thiên mệnh” vẫn còn trên đó, nhưng vòng tròn ở giữa đã rỗng. Hắn đặt dải giấy vắt ngang lằn mực, không mong nó che được cơ quan, chỉ muốn quan sát phản ứng. Mực dưới giấy không biến mất; nó tách làm hai nhánh, vòng qua mép như nước tránh đá. Điều đó xác nhận lằn ranh không phải một nét vẽ có thể xóa, mà là mệnh lệnh đang tìm đường hoàn thành.

Hắn bước tới. Khi mũi chân chạm sang bên kia, đường mực dựng lên thành một sợi chỉ đen cao đến mắt cá. Một chữ “khách” hiện trên bóng hắn. Gần như cùng lúc, các chữ khác bò dọc sợi dây về phía sau: “thợ săn” tìm đến Cố Dã, “chứng nhân” tìm đến Tạ Vân Chi, “kẻ bỏ vị trí” tìm đến Lục Thừa Viễn, còn một chữ “mắt” mờ nhạt dừng dưới chân đứa trẻ linh nhãn.

“Không được trả lời, không được tự nhận.” Tạ Huyền giữ dây căng, từng bước kéo cả vòng tiến lên. “Từ lúc vào đây, tên của chúng ta không nằm trong sổ của nó. Cứ để như vậy.” A Mộc điều chỉnh nút trượt, khiến lực từ người đi trước truyền đều đến người phía sau. Mỗi khi một bóng chạm lằn ranh, dây lại lạnh buốt, nhưng vì không ai tách khỏi vòng, các chữ không thể đóng kín quanh một người.

Lục Thừa Viễn dừng lại ngay trước lằn mực. Chữ “kẻ bỏ vị trí” quấn quanh cổ chân lão, còn chấm mực trong vết sẹo mở ra như một con mắt nhỏ. Giọng dưới đất đổi thành giọng già khàn, không còn giống âm thanh vừa dụ Tạ Huyền. “Lục Thừa Viễn, bước qua. Đây là lệnh.” Toàn thân lão cứng lại. Dây quanh eo chùng xuống một đốt ngón tay, đủ để các chữ trên nền bắt đầu khép thành vòng.

Tạ Huyền không kéo mạnh. Hắn quay nửa người, để lực trên dây chỉ vừa đủ nhắc rằng lão vẫn nối với những người còn sống. “Lệnh năm đó đã giết mười bảy người. Lần này lão tự chọn.” Lục Thừa Viễn nhìn xuống vết sẹo, rồi nhìn những người đang chờ phía trước. Sau một hơi thở dài, lão dùng bàn chân xóa chữ dưới đất và bước qua. Chấm mực trong sẹo bật khỏi da, bò lên sợi dây, nhưng chưa kịp chạm người khác đã bị sức căng kéo dãn thành một vệt mỏng.

Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng kim loại vỡ vang lên dưới hầm. Chiếc vòng đồng nứt rời khỏi cổ tay một xác săn. Không còn vòng giữ, thân thể đó lao khỏi khung, bám mép khe rồi trườn lên nền bằng những động tác cứng giật. Nó không đuổi Tạ Huyền mà chụp thẳng vào đoạn dây nối Cố Dã với cả nhóm. Cơ quan đã hiểu rằng chỉ cần cắt vòng, từng người sẽ lại có vị trí riêng.

Cố Dã xoay sống đao đập ngang cổ tay xác. Va chạm làm cánh tay bị thương của gã bật máu, nhưng gã vẫn đứng nguyên trên lằn ranh, không lùi về phía khung. Xác săn đổi tay, móng khô móc vào nút dây. A Mộc lập tức kéo đầu trước, song nếu giật quá mạnh, Cố Dã sẽ bị lằn mực cắt bóng khỏi thân.

“Vân Chi, cho nó một vị trí!” Tạ Huyền quát. Tạ Vân Chi hiểu ý trước khi hắn nói hết. Nàng ép mặt nạ thứ mười tám xuống nền, để chữ “chứng” chạm đúng bóng của xác săn. Mặt nạ rung bần bật; vết nứt xuyên giữa chữ lập tức lan đến mép, nhưng trong một nhịp ngắn, khung đá dưới hầm phát ra tiếng kéo mạnh. Cơ quan nhận lại chứng cứ rằng thân thể kia thuộc vị trí cũ. Xác săn bị giật ngược, móng tay xé rách lớp ngoài của dây nhưng chưa cắt đứt.

Cố Dã dồn vai húc nó khỏi nút thắt rồi bước hẳn qua lằn ranh. A Mộc khóa dây, kéo cả vòng về phía phiến đá. Phía sau họ, xác săn rơi xuống khe, va vào khung bằng một tiếng nặng nề. Mặt nạ trong tay Tạ Vân Chi vỡ mất một góc; nửa trên của chữ “chứng” bong ra thành bụi xám. Cùng lúc, mảnh đá răng cưa dưới giếng bị nuốt sâu thêm, khiến tiếng va đập của mười bảy thân thể tạm lắng nhưng chốt đảo lệnh không còn khả năng thu hồi nguyên vẹn.

Khi người cuối cùng qua khỏi lằn ranh, phiến đá mở thêm vừa đủ cho một người nghiêng vai bước vào. Tạ Huyền không cho cả đội dừng lại. Họ lần lượt lách qua khe, vẫn giữ sợi dây nối thành vòng, cho đến khi A Mộc kéo Lục Thừa Viễn và Cố Dã vào hành lang hẹp phía sau. Phiến đá lập tức trượt xuống, để lại một khe sáng mỏng và tiếng cào đều đặn từ hồi quang thất.

Không ai gọi đó là thoát. Họ chỉ vừa bước sang một tầng bẫy khác. Tạ Huyền tựa vai vào vách, ép vải lên cổ tay đang chảy máu. Trên sợi dây, vệt mực từ sẹo Lục Thừa Viễn không biến mất mà tụ lại thành một dấu móc câu bé bằng hạt gạo. A Mộc định cắt đoạn dây ấy, nhưng Tạ Huyền ngăn lại. “Giữ nó. Thứ này đã chọn bám theo chúng ta; cắt bỏ chỉ khiến ta mất dấu nó chuyển đi đâu.”

Lục Thừa Viễn quỳ bên vách, bàn tay run đến mức phải viết ba lần mới thành chữ. “Năm đó, đội trưởng ra lệnh cho ta bước qua lằn ranh.” Tạ Huyền nhìn lão. “Tên?” Lão lắc đầu, rồi viết tiếp: “Không phải không nhớ. Là không thể viết.” Sau một lúc rất lâu, lão đặt đầu ngón tay xuống nền đá và kéo thành một câu méo mó: “Trước khi nghe lệnh, ta đã thấy xác đội trưởng trong khung thứ nhất.”

Hành lang phía trước vốn im lặng bỗng vang lên một tiếng ho khàn. Sau đó, đúng giọng vừa gọi Lục Thừa Viễn ở lằn ranh, có kẻ trong bóng tối chậm rãi nói: “Ngươi vẫn bước chậm như năm đó.”