Chương 174 - Chương 174: Kẻ Không Tin Thiên Mệnh - Đội Săn Yêu Không Tên
Ba chữ Lục Thừa Viễn vừa hiện đủ, vết sẹo móc câu trên cổ tay lão liền co rút như một con vật sống. Lão không bị kéo về phía khe hầm, nhưng khoảng cách giữa thân thể và khung đá dưới đất dường như bị rút ngắn từng tấc. Bóng lão trên nền méo đi, đầu bóng đã chạm vào tấm giấy xám ở khung trống dù người vẫn nằm cạnh vách.
A Mộc quấn dây quanh eo lão rồi khóa nút vào cột đá. Dây vừa căng, Lục Thừa Viễn lập tức bật ra một tiếng nghẹn. Da dưới nút dây lõm xuống, trong khi bóng trên nền vẫn tiếp tục trượt. Tạ Huyền chống một tay đứng dậy, chặn A Mộc siết thêm.
“Không phải nó kéo người.” Hắn nhìn đường đen từ vết sẹo chui xuống khe đá. “Nó đang đổi vị trí. Giữ thân thể càng chặt, phần bị chuyển đi càng bị xé khỏi phần còn lại.”
A Mộc lập tức nới dây một đốt ngón tay. Cố Dã đứng chắn trước khe, sống đao ép cánh tay xác vẫn mắc trên mép đá. Dưới hầm, mười bảy tấm giấy xám đồng loạt phập phồng. Mỗi lần chúng hít vào, tên Lục Thừa Viễn trên khung trống lại đậm thêm một nét.
Tạ Vân Chi đặt mảnh đá răng cưa lên mặt nạ nứt, không dám để hai vật chạm nhau. Nàng quan sát các rãnh trên đá rồi nói rất chậm: “Mười tám răng hướng vào trong. Răng cuối bị bẻ khỏi cơ quan không phải để mở cửa. Nó là chốt quyết định ai tiến, ai lui.”
Lục Thừa Viễn dùng ngón tay run rẩy viết trên nền: “Vị trí của ta.”
Không ai hỏi ngay. Lão nhìn khung trống bên dưới, khuôn mặt xám đi như người vừa nhận lại một bản án đã trốn suốt nhiều năm. Sau một lúc, lão viết thêm: “Năm đó ta đứng ở đó. Khi nền đổi, ta rời vị trí.”
Giọng từ giếng thứ mười chín vang lên, êm đến lạnh người. “Một người bỏ vị trí, mười bảy người ở lại. Nay chỉ là trả vật về đúng chỗ.”
Vết sẹo trên tay Lục Thừa Viễn sẫm thêm. Lão không phản bác. Chính sự im lặng ấy khiến đường khế kéo xuống dưới mạnh hơn.
Tạ Huyền nhìn lão, không an ủi cũng không thay lão phán xét chuyện năm xưa. “Lão rời vị trí vì phản bội hay vì có người ra lệnh, hiện giờ chưa ai biết. Nhưng cơ quan này không cần sự thật. Nó chỉ cần lão tin mình đáng bị kéo xuống.”
Lục Thừa Viễn ngẩng lên. Trong mắt lão có sợ hãi, nhưng sâu hơn là một thứ mệt mỏi đã bị giữ quá lâu.
“Muốn trả nợ thì sống mà nói hết tên từng người.” Tạ Huyền chỉ xuống mười bảy khung xác. “Chui vào đó chỉ giúp kẻ xóa tên có thêm một cái miệng.”
Hắn quay sang A Mộc. “Hạ ta xuống.”
Cố Dã nghiến răng. “Tay ngươi còn giữ nổi dây sao?”
“Không cần giữ lâu. Hai người xuống sẽ làm nền nhận thêm vị trí. Ngươi ở trên chặn tay xác, A Mộc giữ dây. Khi ta bảo kéo, không được chậm.”
Cố Dã biết không còn thời gian tranh cãi. Gã đổi tay cầm đao, để bàn tay còn lành nắm lấy dây chính. A Mộc khóa nút phụ qua vai Tạ Huyền. Lục Thanh Hành đặt mảnh đá tắt ánh vào một túi vải nhỏ buộc trước ngực hắn, ánh sáng chỉ đủ soi một vòng chân, tránh đánh thức toàn bộ giấy xám.
Tạ Huyền được hạ qua khe. Khí lạnh dưới đất quấn lấy vết thương trên cổ tay, đau như kim chui vào xương. Hắn không mở Quan Linh Tâm Nhãn. Lúc này những đường khế đều đã lộ trên mặt đá; dùng mắt thường nhìn bụi giấy bị hút theo hướng nào còn đáng tin hơn nhìn một dòng linh lực có thể bị làm giả.
Chân hắn chạm xuống vành đá quanh giếng. Mười bảy thân thể trong khung đồng thời nghiêng đầu. Không cái nào bước ra ngay, nhưng cổ tay đeo vòng đồng của chúng đã quay về phía hắn. Những chiếc vòng va vào khung đá, phát ra mười bảy tiếng leng keng không đều nhau.
“Bên trái giếng có khe răng!” Tạ Vân Chi gọi xuống. Giọng nàng đứt quãng vì ho. “Chốt cũ phải cắm theo chiều máu chảy. Muốn đảo lệnh, phải xoay ngược răng, nhưng cơ quan sẽ không nhận đá trống.”
Tạ Huyền hiểu ý. Mảnh đá răng cưa chỉ là một phần cơ quan, không mang danh tính nên không thể tự ra lệnh. Hắn tháo chiếc vòng đồng đen khỏi dây phụ, luồn nó qua răng đá rồi buộc hai vật bằng nút thắt hình chéo. Mười bảy vết xước trên vòng nóng lên, còn rãnh móc câu ở đầu đá hướng ngược ra ngoài.
Trên mặt giếng, một lớp mực đen dâng thành chữ “khách”. Mực bò lên mu bàn tay hắn, dò tìm dấu vai săn. Không tìm thấy, nó chuyển sang cổ tay bị thương, nơi vòng bạc đã nứt và khí tức trong người hắn không còn ổn định.
Giọng nói dưới giếng bật cười. “Ngươi không thuộc đội cũ. Ngươi không có vị trí. Chỉ cần nhận chữ khách, tất cả những vị trí này đều sẽ nghe ngươi.”
Tạ Huyền không rút tay. “Một cái bẫy biết nói cũng thích tự gọi mình là thiên mệnh.”
“Ngươi không muốn quyền ra lệnh?”
“Quyền lấy từ tên người chết không phải quyền.” Hắn ép đầu răng đá vào khe. “Chỉ là một món nợ được mài thành chìa khóa.”
Chữ “khách” lập tức siết quanh cổ tay. Cảm giác lạnh buốt chui qua kinh mạch, như muốn đóng một dấu không thuộc về hắn. Tạ Huyền giữ hơi thở đều, không vận Quy Khư Thôn Tức, cũng không dùng Cốt Hỏa Quyết cưỡng ép đốt khế. Hắn chỉ nghiêng mảnh đá đúng theo góc răng đã quan sát, để lực của cơ quan tự đẩy chốt ngược vào trong.
Ở phía trên, bóng Lục Thừa Viễn đã chìm quá nửa xuống khe. Tạ Huyền quát: “Viết tên lão!”
Lục Thừa Viễn nhìn ngón tay đầy máu, chần chừ một nhịp.
“Không phải tên của vai săn.” Tạ Huyền nói. “Tên của người còn sống.”
Lão cúi xuống, dùng cả bàn tay viết thật lớn trên nền: “Lục Thừa Viễn.” Sau ba chữ ấy, lão dừng lại rất lâu rồi thêm hai chữ: “Còn sống.”
Ngay khi nét cuối hoàn thành, tấm giấy xám trong khung trống căng phồng. Tên trên đó và tên trên nền cùng kéo về hai hướng. Cơ quan phát ra tiếng nghiến sâu, như hai bánh đá đang cắn ngược nhau.
Mười bảy xác đồng loạt rời khung nửa bước.
Cánh tay gần nhất quét ngang cổ Tạ Huyền. Hắn hạ người, để móng tay khô sượt qua tóc, nhưng một thân thể khác đã chộp lấy dây sau lưng. Trên khe, Cố Dã gầm lên, sống đao đập xuống cổ tay nó. A Mộc không kéo ngay; hắn giữ đúng mệnh lệnh, để Tạ Huyền còn đủ khoảng trống xoay chốt.
Răng đá vào được một nửa thì mắc. Chữ “khách” trên tay Tạ Huyền hóa thành móc câu, kéo mạnh về giếng. Máu từ vết thương nhỏ xuống vành đá, lập tức bị mười tám rãnh hút đi.
“Tạ Huyền!” Cố Dã gọi.
Hắn nhìn dòng máu. Mười bảy rãnh chảy vào giếng, riêng rãnh dẫn tới khung trống đang chảy ngược lên trên. Chốt chưa vào được vì vị trí cũ vẫn đang tự nhận Lục Thừa Viễn. Muốn đảo lệnh, phải khiến lão không chỉ có tên, mà còn có một lựa chọn đối nghịch với mệnh lệnh cũ.
“Lục Thừa Viễn, xóa hai chữ ‘vị trí’ lão đã viết.”
Lão hiểu. Bàn tay lão quét qua dòng chữ cũ trên nền, làm “vị trí” nhòe thành một vệt máu vô nghĩa. Đường khế từ vết sẹo rung bần bật. Lão không xóa tên mình, chỉ xóa cái chỗ người khác đã định sẵn cho lão.
Tạ Huyền dồn trọng lượng lên mảnh đá. Răng cuối cùng bật vào khe bằng một tiếng “cạch”.
Toàn bộ mười tám khung đá giật lùi. Chữ “khách” trên tay hắn bị kéo khỏi da, cuốn ngược xuống giếng. Tấm giấy xám trong khung trống rách dọc, ba chữ Lục Thừa Viễn vỡ thành những chấm mực rồi tắt hẳn. Trên nền phía trên, bóng lão trở về dưới chân, khiến lão ngã sấp nhưng vẫn còn thở.
“Bây giờ!” Tạ Huyền quát.
A Mộc và Cố Dã cùng kéo. Tạ Huyền rời vành giếng đúng lúc mười bảy cánh tay chụp vào chỗ hắn vừa đứng. Một bàn tay quấn vải kịp siết cổ chân, nhưng mảnh đá răng cưa đã khóa ngược lệnh; thân thể ấy bị chính khung đá kéo giật lại. Vải săn căng lên, chiếc vòng đồng va mạnh vào đá rồi nứt một đường mảnh.
Tạ Huyền được kéo qua khe, vai đập vào mép nền. Cố Dã túm áo hắn lôi hẳn sang vách phải. A Mộc lập tức thu dây, còn Tạ Vân Chi dùng mảnh bát chặn lên đường khế đang bò theo nút thắt. Không ai có sức vui mừng. Phía dưới, tiếng va đập của mười bảy thân thể vẫn tiếp diễn, chỉ là chúng chưa thể rời khỏi khung.
Lục Thừa Viễn ôm cổ tay. Vết sẹo móc câu không còn đen tím toàn bộ, nhưng giữa lòng sẹo xuất hiện một chấm mực nhỏ như con mắt chưa khép. Lão nhìn Tạ Huyền, muốn nói gì đó rồi chỉ viết được một câu: “Ta chưa kể hết.”
“Ra khỏi đây rồi kể.” Tạ Huyền đáp. “Lúc đó lão còn phải nhớ xem ai đã ra lệnh cho lão rời vị trí.”
Dưới hầm bỗng im bặt.
Chiếc vòng đồng buộc quanh mảnh đá răng cưa tự xoay một vòng trong khe giếng. Mặt giếng không nhả chốt ra, trái lại đẩy lên một dải giấy xám mỏng. Dải giấy luồn qua răng đá, bò dọc dây chính rồi dừng ngay dưới chân Tạ Huyền.
Mực đen hiện từng chữ một.
“Kẻ không tin thiên mệnh.”
Giọng nói từ giếng thứ mười chín không còn phát ra qua mười bảy cái xác. Nó vang rất gần, như có người đang đứng ngay dưới lớp đá mỏng dưới lòng bàn chân hắn.
“Lục Thừa Viễn chỉ là chủ cũ cần trả về. Còn ngươi mới là vị khách ta chờ.”
Ở chính giữa dải giấy, một vòng tròn thứ mười chín chậm rãi mở ra như con mắt.
