Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 160 - Chương 160: Lựa Chọn Khó Nhất Trong Đội Săn Yêu Không Tên

Chương 160: Lựa Chọn Khó Nhất Trong Đội Săn Yêu Không Tên

Tiếng thì thầm già nua vừa rơi xuống, vòng dây dưới chân đội săn yêu không tên lập tức lạnh đi như bị ai nhúng vào nước giếng. Con mắt bạc trên mảnh da không chớp, cũng không cần chớp. Nó nhìn cổ tay Tạ Huyền qua lớp máu, qua vạt áo rách, qua cả linh lực lạnh mà Tạ Vân Chi vừa ghim xuống mép dây. Cảm giác ấy không giống bị người nhìn. Nó giống như một bàn tay khô lật từng lớp da thịt, tìm đường chạm vào vệt đen Quy Khư đang co rút bên trong. Tạ Huyền ép mũi kiếm gãy xuống bóng chung, nhưng đầu ngón tay đã tê dại. Hắn biết chỉ cần bản năng phản kháng nổi lên thành một nhịp riêng, Giếng Da Khô sẽ có cớ nói rằng người nghe được giếng không còn thuộc về đội.

Cố Dã đứng ở mé trái vòng dây, giọng trầm xuống: “Không ai gọi hắn. Không ai nhìn tay hắn.” Một câu ấy giữ được nửa đội khỏi hoảng. Nhưng chính vì không ai nhìn, con mắt bạc càng sáng. Nó không cần ánh nhìn đáp lại nữa. Nó đã tìm thấy thứ trong người Tạ Huyền có thể nghe mạch giếng mà không quay đầu. Tiếng trẻ con trong đá im bặt, tiếng chuông trong cổ Lục Thừa Viễn cũng im bặt, như toàn bộ hốc đá đang nhường chỗ cho một lỗ tai vô hình áp sát cổ tay Tạ Huyền. Rồi giọng già nua lại vang lên, chậm rãi và khô rỗng: “Người ấy nghe được. Người ấy dẫn các ngươi xuống. Người ấy không phải người bị bỏ lại, người ấy là cửa.”

Một thợ săn ở phía sau vô thức siết dây. Lục Thanh Hành thở hắt ra, vai run như bị câu nói ấy đánh trúng một đoạn ký ức bị chôn quá lâu. Tạ Huyền không nhìn hắn, nhưng vẫn nghe được tiếng răng hắn va rất khẽ. Lời của giếng hiểm ở chỗ nó không hoàn toàn bịa đặt. Tạ Huyền quả thật nghe được mạch giếng. Vệt Quy Khư quả thật có thể mở ra những đường mà người thường không chạm tới. Nếu đội săn vì sợ mà đẩy hắn ra khỏi vòng, họ sẽ lặp lại lựa chọn năm xưa. Nếu họ giữ hắn như không có gì xảy ra, con mắt bạc sẽ dùng hắn làm lỗ hổng để đọc cả đội. Lựa chọn khó nhất không phải ai chết thay ai, mà là có dám giữ một người nguy hiểm ở lại mà không giả vờ người ấy vô hại hay không.

Tạ Huyền nuốt xuống vị máu trong cổ. Hắn muốn nói tự mình rời vòng, nhưng ý nghĩ ấy vừa hình thành, vệt đen ở cổ tay liền đau buốt, như Giếng Da Khô đang mỉm cười dưới da hắn. Không. Rời vòng chính là câu trả lời nó chờ. Hắn đổi hơi thở, chậm rãi buông chuôi kiếm gãy. Kiếm vẫn cắm giữa bóng chung, nhưng tay hắn rời khỏi đó, đặt ngửa trên đầu gối để mọi người thấy hắn không định điều khiển vòng một mình. “Cố Dã,” hắn nói, cố giữ giọng đều, “từ giờ đến khi con mắt này tắt, ngươi ra lệnh. Ta chỉ nói điều kiện bẫy, không ra quyết định đội hình.”

Cố Dã khựng lại trong một phần rất nhỏ của nhịp thở. Với người khác, đó chỉ là một câu giao quyền. Với hắn, đó là Tạ Huyền tự đặt mình vào vị trí có thể bị nghi ngờ, bị trói, thậm chí bị ngăn lại nếu cần. Mắt Cố Dã tối đi, nhưng hắn không hỏi “ngươi chịu nổi không”. Câu hỏi ấy lúc này sẽ biến thành cái nhìn thương hại, mà cái nhìn thương hại cũng là một loại xác nhận. Hắn chỉ kéo dây một nhịp ngắn, ra hiệu cho cả vòng hạ trọng tâm. “Nghe lệnh. Người ở giữa không tự mở đường. Ai cảm thấy hắn lệch nhịp, giữ dây, không gọi tên.”

Con mắt bạc trên mảnh da bỗng cong lại như đang cười. Mười bảy mặt nạ trên vách đồng thời nghiêng xuống. Từ những cái miệng bị khoét rỗng, một luồng hơi lạnh chảy ra, quấn quanh cổ tay Tạ Huyền thành từng vòng mỏng. Vệt Quy Khư dưới da hắn đáp lại bằng một nhịp co rút hung bạo. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Huyền nghe thấy tiếng nước rất sâu, nghe thấy tiếng móng tay cào đá, rồi nghe thấy một câu nói không vang trong tai mà vang thẳng trong xương: chỉ cần nuốt ta, ngươi sẽ biết cửa thật ở đâu. Hắn cắn mạnh đầu lưỡi, dùng đau đớn kéo ý thức trở lại. Không được nuốt. Không được để giếng biến Quy Khư Thôn Tức thành đáp án.

Tạ Vân Chi bỗng quỳ một gối, ngân châm kẹp giữa hai ngón. Nàng không chạm vào con mắt bạc, cũng không chạm vào vệt Quy Khư. Nàng ghim ba mũi châm xuống đoạn dây trước cổ tay Tạ Huyền, mỗi mũi cách nhau đúng một lóng tay. Linh lực lạnh lan ra, không khóa hắn như khóa Lục Thừa Viễn, mà làm nhịp đau ở cổ tay hắn chậm lại nửa nhịp. “Nó đang nghe tay huynh,” nàng nói rất khẽ, vẫn nhớ không gọi tên. Đứa trẻ linh nhãn trong lòng nàng run lên, hai mắt nhắm chặt. “Không phải chỉ tay. Nó muốn cả đội chọn xem có cắt tay ấy ra khỏi dây không.”

Lời ấy khiến vài người trong đội săn đổi sắc. Cắt tay ra khỏi dây, hoặc cắt đoạn dây gắn với Tạ Huyền, đều là cách nhanh nhất để bảo toàn đội hình. Cũng là cách hợp lý nhất nếu chỉ tính sống chết trước mắt. Lục Thanh Hành bỗng bật ra một tiếng khàn, rồi tự cắn môi đến bật máu để chặn lời. Tạ Huyền vẫn cúi đầu, nhưng giọng hắn thấp đi: “Ngươi nhớ ra rồi?” Lần này câu hỏi không gọi tên, không ép hắn khai danh. Nó chỉ đặt một khe nhỏ trước đoạn ký ức đang nghẹn lại. Lục Thanh Hành run rẩy nói: “Năm đó… cũng có một người nghe được giếng. Chúng ta sợ hắn dẫn thứ dưới giếng lên. Có người nói trói hắn ở ngoài cửa là giữ đường lui cho cả đội.”

Không khí trong vòng dây nặng xuống. Mười bảy mặt nạ trên vách như được đổ thêm bóng tối vào hốc mắt. Giếng Da Khô đang chờ câu tiếp theo. Chờ Lục Thanh Hành nói tên người đó. Chờ đội săn hiện tại kết án đội săn năm xưa. Chờ Tạ Huyền tự nhận mình giống người bị trói lại. Cố Dã không cho nó cơ hội. Hắn kéo dây mạnh một nhịp, giọng sắc như lưỡi đao cùn vẫn có thể chặn cửa: “Đội săn yêu không tên không cắt người để qua cửa. Nhưng người nghe giếng phải giao tay cho đội.”

Tạ Huyền nhắm mắt một nhịp. Đây mới là phần khó nhất. Không phải hi sinh lẫm liệt, không phải một mình đứng mũi chịu sào. Mà là để người khác buộc mình lại khi mình vẫn tỉnh táo, để đồng đội nhìn thấy nguy cơ trong mình mà không biến mình thành quái vật. Hắn đưa cổ tay có vệt Quy Khư ra phía trước. Cố Dã không bước vào vòng, chỉ dùng đoạn dây phụ quấn quanh cổ tay hắn rồi ném đầu dây cho ba người khác giữ. Tạ Vân Chi búng thêm một mũi ngân châm, đứa trẻ linh nhãn đặt bàn tay nhỏ lên vạt áo phủ dây, A Mộc dùng gót chân chặn đoạn dây gần Lục Thừa Viễn để tiếng chuông không lẫn vào. Lục Thanh Hành do dự rất lâu, cuối cùng cũng đặt hai ngón tay lên dây phụ, nhẹ đến mức như chạm vào một vết thương cũ.

Con mắt bạc lập tức rít lên. Không phải tiếng người, mà là tiếng da khô bị kéo căng đến sắp rách. Hơi lạnh quanh cổ tay Tạ Huyền xoắn mạnh, muốn lôi tay hắn ra khỏi vòng dây chung. Ba thợ săn bị kéo nghiêng người, một người suýt bật gối khỏi nền đá. Cố Dã gằn giọng: “Giữ.” Không ai đáp. Tất cả chỉ dồn trọng lượng xuống dây. Tạ Huyền cảm giác xương cổ tay mình sắp bị nghiền nát. Vệt Quy Khư điên cuồng mở miệng dưới da, muốn nuốt sạch luồng hơi bạc đang cắn vào nó. Hắn không cho phép. Hắn dùng nhịp thở của đội làm neo, dùng tiếng dây nghiến trên đá làm thước, từng chút ép bản năng nuốt trở lại vào bóng tối trong người.

Mảnh da dưới con mắt bạc bắt đầu cháy từ mép. Chữ “kẻ không nhìn ta, sẽ bị ta nhìn lại” nhăn lại, rồi vỡ thành tro nhỏ. Nhưng con mắt không tắt hẳn. Trước khi bị tro bạc phủ kín, nó bắn ra một tia sáng mảnh như kim, đâm thẳng vào vòng dây quanh cổ tay Tạ Huyền. Tạ Huyền khụy xuống, máu trào qua kẽ răng. Trên da hắn, sát bên vệt đen Quy Khư, xuất hiện một vòng bạc rất nhỏ, mờ như vết sẹo chưa lành. Tạ Vân Chi hít sâu, bàn tay run nhưng vẫn không kéo hắn về phía mình. Cố Dã nhìn vòng bạc ấy, sau đó nhìn dây trong tay mình, giọng khàn hơn trước: “Nó chưa lấy được người. Nhưng nó để lại dấu.”

Tạ Huyền gật rất nhẹ. Hắn không nói mình ổn, vì đó là lời nói dối quá rẻ. Hắn chỉ nhìn bóng chung dưới kiếm gãy. Vệt đen từng bám chân Lục Thanh Hành đã biến mất, nhưng bóng ở giữa vòng giờ có thêm một đường bạc mảnh chạy sát cổ tay hắn, giống một sợi chỉ được khâu vào nơi không nên có chỉ. Giếng Da Khô không thắng cửa này, nhưng cũng không thua sạch. Nó đã biết trong đội có một người nghe được giếng, và đã đặt dấu để lần sau gọi đúng người ấy.

Trên vách, mười bảy mặt nạ không miệng đồng loạt ngẩng lên. Chỗ trống thứ mười tám vẫn trống, nhưng nền đá bên dưới nó bỗng phồng ra một đường dài như có ai đang chống tay từ phía trong. Lục Thanh Hành cứng đờ. Lần này hắn không bị dụ bởi tiếng chuông, cũng không bị ép bởi bóng dưới chân. Hắn tự nói, rất nhỏ: “Không phải chúng ta bỏ nó lại… chúng ta đã khóa nó trong cửa.” Ngay khi câu ấy rơi xuống, lớp đá dưới chỗ trống nứt ra. Từ bên trong, một bàn tay khô gầy thò ra, cổ tay quấn đoạn dây da mục có nửa chữ “Lục” bị móng tay cào rách. Một giọng trẻ khàn khàn vang lên sát nền đá: “Thanh Hành… lần này đến lượt ngươi chọn ta.”