Chương 159 - Chương 159: Kẻ Theo Dõi Trong Đêm - Đội Săn Yêu Không Tên
Chương 159: Kẻ Theo Dõi Trong Đêm – Đội Săn Yêu Không Tên
Tiếng móng tay gõ nhẹ vào đá không vang lớn, nhưng trong căn hốc tròn sau cửa, nó khiến tất cả dây thừng cùng căng lên. Không ai đáp lời giọng trẻ vừa nói câu “Lần này… đừng bỏ ta lại.” Cố Dã chỉ hạ thấp vai, bàn tay siết dây đến các khớp trắng bệch. Tạ Huyền đứng giữa vòng người, máu tanh vẫn nghẹn trong cổ, mắt không nhìn vào chỗ trống dưới chiếc mặt nạ thứ mười tám. Hắn nhìn bóng của nó trên nền đá. Bóng ấy không nằm yên. Nó bò rất chậm, từ chỗ trống không có mặt nạ trườn về phía vòng dây, giống một đứa trẻ đang men theo vạt áo người lớn trong đêm.
Căn hốc không có đèn, nhưng tối không hoàn toàn. Linh quang bạc từ khe cửa rọi xiên vào mười bảy chiếc mặt nạ săn yêu treo trên vách. Chúng đều đã nứt, phần miệng bị khoét mất, chỉ còn hai hốc mắt đen sâu. Khi gió lạnh lùa qua, những hốc mắt ấy như cùng chớp một nhịp. Một thợ săn đứng phía trái khẽ rùng mình. Tạ Huyền lập tức nói: “Đừng nhìn vào mắt mặt nạ. Nhìn dây.” Hắn không nói nhìn ta, cũng không nói nhìn nó. Ở nơi này, một chữ chỉ sai hướng cũng đủ biến thành đường cho thứ trong giếng đi vào.
Giọng trẻ trong đá lại vang lên, lần này gần hơn, như đang áp má vào mặt trong của vách. “Ta ở đây rất lâu rồi.” Một khoảng lặng mỏng phủ xuống, rồi tiếng móng tay cào nhẹ qua đá. “Các ngươi đến muộn.” Lục Thanh Hành run lên. Không phải vì sợ, mà vì câu ấy đánh trúng một chỗ trong ký ức của hắn. Dây trong tay hắn nhúc nhích nửa tấc. Ngay lập tức, chiếc mặt nạ treo gần hắn nhất nghiêng xuống, hốc mắt quay theo chuyển động ấy. Tạ Huyền thấy rất rõ: không phải mặt nạ đang nghe. Chúng đang nhìn ai phản ứng.
Kẻ theo dõi không đứng trong hốc đá. Nó là mười bảy đôi mắt đã mất miệng, là khoảng trống thứ mười tám, là thứ dùng bóng tối để ghi lại một cái giật tay, một hơi thở lạc nhịp, một ánh mắt trốn không kịp. Giếng Da Khô không cần họ gọi tên nữa. Sau hai cửa trước, nó đã học được cách dùng vị trí, con số và đồ vật. Bây giờ nó đang học phản ứng. Ai mềm lòng trước tiếng trẻ, người đó có thể bị viết thành kẻ đã bỏ lại. Ai giận dữ trước lời trách, người đó có thể bị viết thành kẻ từng bỏ rơi.
Tạ Huyền nuốt máu xuống, đầu đau như có kim bạc cắm vào thái dương. Hắn muốn mở Quan Linh Tâm Nhãn sâu hơn để nhìn sau lớp đá, nhưng vừa nhích linh tức, vệt đen Quy Khư dưới cổ tay đã nóng lên. Cảm giác đó không còn chỉ là dụ dỗ nuốt hơi sống. Nó giống một cái miệng trong xương đang thầm nói: cứ để ta nhìn thay ngươi. Hắn gần như có thể tưởng tượng mình chỉ cần buông một hơi, bóng dưới mặt nạ sẽ bị nuốt sạch. Nhưng nếu làm thế, thứ trong giếng sẽ biết kẻ đang bị theo dõi đáng giá nhất là ai. Tạ Huyền ép chuôi kiếm gãy xuống dây, dùng đau đớn ở lòng bàn tay giữ mình tỉnh. “Tất cả hạ mắt,” hắn nói khàn. “Không ai chứng kiến thay giếng.”
Cố Dã hiểu ý nhanh hơn cả lần trước. Hắn không quát, chỉ kéo dây một nhịp dài rồi hạ cằm. Đội săn yêu không tên lần lượt cúi mắt xuống đoạn dây trước chân, không nhìn vách, không nhìn chỗ trống, cũng không nhìn Lục Thanh Hành. Động tác ấy khiến mười bảy chiếc mặt nạ đồng loạt rung lên. Không có miệng, chúng vẫn phát ra tiếng thở rỗng, như gió đi qua xương khô. Từ chỗ trống thứ mười tám, giọng trẻ bỗng nhỏ lại: “Nếu không nhìn, làm sao biết ta còn ở đây?”
Không ai trả lời. Nhưng im lặng lần này không đủ. Mười bảy chiếc mặt nạ chậm rãi xoay, dây treo trên vách bị kéo căng đến phát ra tiếng ken két. Trên nền đá, bóng của từng chiếc mặt nạ đổ dài xuống, nhập vào nhau thành một hàng người không miệng đứng ngoài vòng dây. Hàng bóng ấy bắt đầu bước. Mỗi bước của chúng đều khớp với một nhịp tim của người sống trong đội. Tạ Huyền cảm được dây thừng run rất nhỏ: đội săn đang bị ép vào một nhịp nhìn chung. Nếu nhịp ấy thành hình, chỉ cần một người lỡ ngẩng đầu, cả đội sẽ trở thành nhân chứng cho chiếc mặt nạ thứ mười tám.
“Che mắt dây,” Tạ Huyền nói. Một thợ săn ngẩn ra, nhưng Cố Dã đã cúi người trước, dùng vạt áo da rách phủ lên đoạn dây thấm tro bạc. Những người khác lập tức làm theo, mỗi người dùng tay áo, khăn buộc cổ, mảnh giáp mềm hoặc vạt áo che một đoạn dây trước mặt. Dây thừng vốn là thứ nối họ thành hàng, nay bị phủ thành một vòng tối không có mắt. Tạ Vân Chi ôm đứa trẻ linh nhãn bằng một tay, tay còn lại rút ngân châm, ghim ba mũi xuống mép dây. Linh lực lạnh lan ra, không đóng băng hốc đá, chỉ làm hơi người trên dây chìm xuống, không bốc lên cho mặt nạ đọc.
Đứa trẻ trong lòng nàng run bần bật. Nó đã nhắm mắt, nhưng nước mắt vẫn chảy dưới mí. “Có một đôi mắt không ở trên vách,” nó thì thào. Tạ Vân Chi siết tay quanh vai nó, giọng mềm mà cứng: “Nói hướng, không nói người.” Đứa trẻ gật rất khẽ, ngón tay nhỏ chỉ xuống nền giữa vòng dây. “Ở dưới bóng của chúng ta. Nó đi theo chân.”
Tạ Huyền lập tức nhìn xuống. Bên trong vòng dây, nơi đáng ra chỉ có bóng của những người sống cúi đầu, có thêm một vệt đen rất mỏng đang dán vào gót Lục Thanh Hành. Nó không kéo hắn ra ngoài như cái bóng thừa trước đó. Nó đi cùng hắn, bắt chước độ run của cổ chân hắn, bắt chước cách hắn cố đứng thẳng. Kẻ theo dõi trong đêm không muốn nhập đội bằng dây nữa. Nó muốn trở thành phản ứng của một người đang áy náy. Tạ Huyền lạnh gáy. Đây là cái bẫy tàn nhẫn hơn. Nếu hắn nói thẳng với Lục Thanh Hành, đó là xác nhận. Nếu hắn kéo bóng ra, đó là thừa nhận bóng ấy thuộc về hắn.
Tiếng móng tay trong đá chợt gõ nhanh hơn. Giọng trẻ khàn đi, không còn giống cầu xin mà giống đang đếm. “Một người nhớ. Một người nợ. Một người phải quay lại.” Lục Thanh Hành bỗng thở dốc, hai mắt đỏ lên dù vẫn cúi đầu. Lục Thừa Viễn trong tay A Mộc cũng giật mạnh, cổ họng phát ra tiếng chuông vụn. A Mộc nghiến răng ghì hắn xuống, nhưng lần này tiếng chuông không chui ra khỏi miệng lão, mà chui qua dây đỏ dưới chân, đập vào nền đá như mưa nhỏ. Mười bảy bóng mặt nạ đồng loạt dừng trước vòng dây. Chỉ còn thiếu một cái nhìn.
Tạ Huyền không còn thời gian. Hắn xoay kiếm gãy, cắm mũi kiếm vào chính giữa vòng dây, nhưng không nhằm vào vệt đen dưới chân Lục Thanh Hành. Hắn nhằm vào bóng của mình. Kiếm vừa chạm nền, đau đớn từ vệt Quy Khư ở cổ tay phóng lên tận vai, khiến trước mắt hắn trắng xóa. Hắn vẫn ép giọng nói ra từng chữ: “Bóng nào đứng trong vòng này đều là bóng của cả đội. Không có bóng riêng để trả nợ riêng.” Cố Dã lập tức kéo dây. Tất cả những người còn tỉnh cùng dồn lực xuống, không phải linh tức mạnh, mà là trọng lượng thân thể, hơi thở và ý chí giữ vòng. Bóng của họ bị dây kéo nhập vào nhau, vệt đen dưới gót Lục Thanh Hành bị ép méo đi, mất hình chân người.
Cái giá đến ngay sau đó. Mười bảy mặt nạ trên vách đồng loạt nứt thêm một đường, tiếng nứt ấy đâm vào tai như tiếng xương khô. Tạ Huyền phun một ngụm máu lên chuôi kiếm. Tạ Vân Chi muốn bước tới, nhưng hắn lắc đầu rất nhẹ. Không được phá vòng. Không được để lòng lo lắng của nàng trở thành cái nhìn thứ mười tám. Nàng cắn môi đến trắng bệch, chỉ búng thêm một mũi ngân châm vào mép dây, giữ hơi lạnh không tan. Cố Dã nhìn thấy máu trên tay Tạ Huyền, ánh mắt tối đi, nhưng hắn cũng không gọi tên. Hắn chỉ nói: “Giữ vòng.”
Bóng tối trong hốc đá bị ép lùi nửa tấc. Mười bảy chiếc mặt nạ không còn xoay theo từng người, mà quay cả về giữa vòng, nơi kiếm gãy ghim xuống bóng chung. Chỗ trống thứ mười tám trên vách bỗng rơi ra một mảnh da nhỏ, mỏng như lớp vỏ khô. Mảnh da đáp xuống trước dây, tự trải phẳng. Trên đó không có tên, chỉ có một hàng chữ mới bị móng tay cào rách: kẻ không nhìn ta, sẽ bị ta nhìn lại. Dưới hàng chữ, một con mắt bạc rất nhỏ mở ra.
Tạ Huyền chưa kịp nhắc mọi người nhắm sâu hơn, con mắt bạc ấy đã nhìn thẳng qua vòng dây. Nó không nhìn Cố Dã, không nhìn Lục Thanh Hành, cũng không nhìn đứa trẻ linh nhãn. Nó nhìn cổ tay Tạ Huyền, nơi vệt đen Quy Khư đang co rút dưới da. Giọng trẻ trong đá bỗng im bặt. Thay vào đó, từ sau mười bảy chiếc mặt nạ không miệng vang lên một tiếng thì thầm già nua, khô đến mức giống bụi rơi khỏi sách cổ: “Tìm thấy rồi. Người không cần quay đầu… cũng nghe được giếng.”
