Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 161 - Chương 161: Gió Lạnh Qua Xương - Đội Săn Yêu Không Tên

Bàn tay khô gầy thò ra khỏi khe nứt dưới chỗ trống mặt nạ thứ mười tám, năm ngón co quắp trên nền đá như đã chống ở đó rất lâu. Dây da mục quấn quanh cổ tay nó bị kéo căng, nửa chữ “Lục” trên mặt dây run lên trong tro bạc. Giọng trẻ khàn khàn vừa gọi xong, cả hốc đá liền lạnh xuống. Không phải cái lạnh trên da, mà là thứ lạnh chui qua vết thương, len vào xương, khiến người ta bỗng nhớ đến những lời từng không kịp nói với người chết.

Lục Thanh Hành đứng bất động. Hai ngón tay hắn còn đặt trên dây phụ đang giữ cổ tay Tạ Huyền, vậy mà sắc mặt đã trắng đến mức giống bị bàn tay kia bóp thẳng vào tim. Hắn không bước tới, cũng không lùi lại. Chính sự bất động ấy làm bẫy trở nên nguy hiểm hơn. Giếng Da Khô không cần hắn đáp ngay. Nó chỉ cần cả đội nhìn thấy hắn muốn đáp mà không dám đáp, rồi biến sự do dự đó thành một lời chọn ngầm.

Tạ Huyền cúi đầu thở ra một hơi lẫn máu. Vòng bạc mới khắc bên cạnh vệt Quy Khư đau âm ỉ, từng nhịp đau đều giống có móng tay gõ vào xương cổ tay. Hắn nghe được dưới khe nứt có tiếng gió rất nhỏ. Gió ấy không thổi qua hốc đá, mà thổi qua xương bàn tay kia, qua dây da mục, qua ký ức của Lục Thanh Hành, rồi vòng về dấu bạc trên tay hắn. Nó đang tìm đường nối ba thứ lại với nhau: người trong cửa, người phải chọn, và người nghe được giếng.

“Không ai chạm vào tay đó.” Cố Dã lên tiếng trước khi Lục Thanh Hành kịp vỡ hơi. Hắn vẫn giữ vai trò chỉ huy mà Tạ Huyền giao, giọng khàn nhưng chắc. “Dây giữ nguyên. Người trong vòng không chọn thay người ngoài cửa. Người ngoài cửa không tự bước vào vòng.”

Bàn tay dưới khe đá khựng lại, rồi cào mạnh lên nền. Tiếng móng tay nghiến đá làm vài thợ săn phía sau rùng mình. Giọng trẻ lại vang lên, lần này gần hơn, như miệng người nói đang áp ngay dưới lớp đá mỏng: “Năm đó ngươi cũng nói giữ nguyên. Giữ đến khi cửa khép. Giữ đến khi ta không còn miệng để gọi.”

Mười bảy mặt nạ trên vách đồng loạt nghiêng xuống. Không có miệng, nhưng những đường nứt quanh phần bị khoét rỗng bắt đầu rỉ ra hơi trắng. Hơi trắng ấy cuộn quanh bàn tay khô, đắp lên nó từng lớp da mỏng giả, khiến năm ngón tay từ khô quắt dần có dáng dấp của một thiếu niên. Lục Thanh Hành hít vào một hơi đứt đoạn. Tạ Huyền không nhìn mặt hắn, nhưng nghe được dây phụ trong tay hắn rung lên. Nếu để hắn gọi ra một cái tên, chỗ trống thứ mười tám sẽ có miệng.

Tạ Vân Chi quỳ xuống bên cạnh Tạ Huyền, ngân châm kẹp giữa hai ngón tay đã lạnh cứng. Nàng nhìn bàn tay kia, rồi nhìn vòng bạc trên cổ tay hắn, rất nhanh đã hiểu nguy cơ không chỉ nằm ở Lục Thanh Hành. “Nó dùng gió qua xương để tìm mạch thân tộc,” nàng nói nhỏ, tránh mọi tên riêng không cần thiết. “Nửa chữ trên dây chỉ là mồi. Cái nó muốn là khiến người sống thừa nhận trong cửa có người nhà.”

Đứa trẻ linh nhãn nép trong tay nàng run lên, hai mắt vẫn nhắm chặt. Nó thì thào: “Không chỉ người nhà. Nó còn muốn người nghe giếng làm chứng.” Câu ấy khiến cổ tay Tạ Huyền đau buốt. Vòng bạc như nghe thấy, sáng lên một chớp rất mỏng. Trong đầu hắn lập tức vang lên tiếng gió rỗng: làm chứng đi, ngươi nghe được mà. Nếu hắn dùng khả năng nghe giếng để xác nhận bàn tay kia thật, hắn sẽ trở thành nhân chứng cho cửa. Nếu hắn phủ nhận hoàn toàn, đội săn sẽ phải bỏ mặc một người có thể thật sự bị khóa trong đá.

Tạ Huyền chậm rãi nâng mắt nhìn Cố Dã. Không cần gọi tên, Cố Dã vẫn hiểu. Họ không thể cứu bằng lòng thương hại, cũng không thể sống bằng cách giả điếc. Cố Dã kéo dây một nhịp ngắn, ra lệnh cho vòng hạ thấp trọng tâm thêm. “Người trong cửa muốn được nhận, đưa chứng cứ ra dây. Không đưa tay vào vòng. Không gọi người chọn.”

Bàn tay khô bất động một nhịp. Sau đó nó bật cười. Tiếng cười non trẻ nhưng rách nát, lẫn trong tiếng gió đi qua xương nghe còn lạnh hơn tiếng khóc. “Đội săn yêu không tên,” giọng ấy nói, từng chữ như bị nhai nát dưới đá, “các ngươi học được cách không gọi tên rồi. Nhưng không gọi tên thì nợ cũ không còn sao?”

Lục Thanh Hành bỗng khụy một gối. Hắn không buông dây phụ, nhưng đầu ngón tay đã cắm vào lòng bàn tay mình đến bật máu. “Ta không nhớ mặt hắn,” hắn khàn giọng. “Ta chỉ nhớ sau lưng hắn có gió. Rất lạnh. Lạnh đến mức khi cửa đóng lại, tất cả chúng ta đều nghe xương mình kêu.” Hắn ngẩng đầu nhìn bàn tay dưới khe, trong mắt không còn né tránh hoàn toàn, chỉ còn một nỗi đau bị ép tỉnh. “Ta không được phép chọn ngươi lần nữa. Nếu ta chọn một mình, ngươi sẽ lại bị nhốt một mình.”

Lời ấy làm hơi trắng trên vách co rút dữ dội. Mười bảy mặt nạ run lên, như có mười bảy cái đầu đang cố lắc. Giếng Da Khô rõ ràng không muốn câu trả lời này. Nó muốn Lục Thanh Hành hoặc nhận tội một mình, hoặc phủi sạch một mình. Một người tự nhận nợ sẽ bị kéo ra khỏi đội; một người phủi nợ sẽ bị ký ức cắn đứt. Nhưng Lục Thanh Hành vừa đặt nỗi đau của mình vào trong vòng dây chung, không biến nó thành cái cớ để bước khỏi hàng.

Cố Dã lập tức nắm lấy khoảng trống đó. “Dây phụ thứ hai.” Một thợ săn ở bên phải tháo nhanh đoạn dây dự phòng bên hông, ném qua. Cố Dã không để ai chạm trực tiếp vào bàn tay. Hắn dùng đầu mũi đao gạt dây thành một vòng thòng lọng, đẩy dọc nền đá tới khe nứt. “Không buộc cổ tay người trong cửa. Buộc dây da.”

Tạ Huyền hiểu ý hắn, trong lòng hơi trầm xuống. Buộc cổ tay là nhận người. Buộc dây da là giữ chứng cứ. Đây là đường hẹp, nhưng vẫn là đường. Hắn ép đau ở cổ tay xuống, giọng thấp: “Đừng kéo vào. Chỉ neo lại. Nếu nó là người thật, kéo mạnh sẽ xé nát thứ còn lại. Nếu nó là mồi, kéo mạnh sẽ đưa mồi vào vòng.”

A Mộc một chân vẫn ghì Lục Thừa Viễn, một tay chụp lấy đầu dây do Cố Dã ném tới. Lão già dưới chân hắn vốn im lặng từ lúc con mắt bạc tắt, lúc này cổ họng bỗng phát ra tiếng chuông rất khẽ. A Mộc lập tức ép vai lão xuống, lạnh giọng: “Ngậm miệng.” Nhưng tiếng chuông không thoát từ miệng nữa. Nó vọng trong ngực lão, từng tiếng nhỏ như có ai gõ vào một cái xương rỗng.

Bàn tay dưới khe đá đột nhiên giật mạnh. Dây da mục bị vòng thòng lọng giữ lại, nửa chữ “Lục” lật sang mặt trong. Trên mặt trong không phải tên, mà là một hàng vết cào nhỏ, mỗi vết sâu nông khác nhau. Tạ Huyền nhìn thấy chúng liền lạnh gáy. Đó không phải chữ viết. Đó là dấu đếm nhịp thở. Mười bảy vết dài, một vết đứt giữa chừng, rồi dưới cùng có thêm một vết mới vừa rớm bạc, đúng bằng nhịp đau trên cổ tay hắn.

“Nó đang thêm ta vào số đếm.” Tạ Huyền nói rất khẽ. Vừa dứt lời, vòng bạc trên tay hắn siết lại, đau đến mức trước mắt hắn tối sầm. Hắn không dùng Quy Khư Thôn Tức. Hắn chỉ cúi người, dùng cổ tay bị buộc kéo ngược dây phụ về phía mình một tấc, để ba người đang giữ dây cảm được lực của hắn vẫn nằm trong đội, không chạy theo tiếng gọi dưới giếng. Cố Dã gầm thấp: “Giữ hắn. Giữ cả dây da.”

Cả vòng đồng thời dồn lực. Dây thừng nghiến trên nền đá, tiếng ma sát thô ráp hòa với tiếng gió qua xương thành một âm thanh khiến răng người ta ê buốt. Tạ Vân Chi búng ba mũi ngân châm xuống quanh vòng bạc, không ghim vào da hắn mà ghim vào đoạn dây phụ sát cổ tay. Linh lực lạnh của nàng không xóa được dấu bạc, nhưng làm nó chậm lại trong một hơi. Đứa trẻ linh nhãn đặt bàn tay nhỏ lên lớp áo phủ dây, run rẩy nói: “Đừng để gió đi qua tay huynh ấy. Chặn nó ở dây.”

Lục Thanh Hành bỗng đưa bàn tay đang chảy máu của mình đặt lên đoạn dây phụ, nhưng không đặt lên bàn tay trong cửa. Máu hắn thấm vào dây, đỏ sẫm và nóng. “Nợ cũ của ta không dùng để mở cửa,” hắn nói, từng chữ khàn đến mức như cạo trong cổ. “Chỉ dùng để giữ chứng cứ không chìm xuống.”

Hơi trắng trên mười bảy mặt nạ lập tức bị kéo lệch. Bàn tay khô co giật, lớp da giả vừa đắp lên nó nứt ra từng mảng. Dưới lớp da ấy không có thiếu niên hoàn chỉnh, chỉ có xương ngón tay và một mảnh huyền thạch mỏng kẹp trong lòng bàn tay. Mảnh huyền thạch ấy vốn bị giấu rất sâu, lúc này bị dây da kéo lệch mới lộ ra một góc. Trên đó khắc một ký hiệu đội săn cũ: một vòng tròn không khép kín, bên trong có mười tám chấm nhỏ. Chấm cuối cùng bị gạch ngang.

Không ai trong đội lên tiếng. Sự im lặng lần này không phải vì sợ, mà vì tất cả đều hiểu họ vừa chạm vào một sự thật chưa nên gọi tên. Người trong cửa có thể không còn là người sống, nhưng cũng không phải mồi hoàn toàn. Đội săn năm xưa đã khóa một thành viên cùng chứng cứ vào trong cửa, và Giếng Da Khô đã dùng phần còn sót lại ấy để dựng bẫy suốt nhiều năm.

Mảnh huyền thạch trong lòng bàn tay bỗng nứt ra. Từ khe nứt, một luồng gió lạnh phóng thẳng qua vòng dây. Nó không thổi tắt đèn, không lay áo, chỉ xuyên qua xương từng người. Một thợ săn phía sau rên lên. Tạ Huyền nghe khớp ngón tay mình vang một tiếng rất nhỏ. Vòng bạc trên cổ tay hắn sáng lên, rồi trên mười bảy mặt nạ không miệng, cùng lúc hiện ra một hàng chữ mờ: người thứ mười tám không thiếu miệng, hắn thiếu xương để về.

Bàn tay dưới khe đá thôi cào. Nó chậm rãi mở lòng bàn tay, để lộ mảnh huyền thạch đã vỡ làm đôi. Trong mảnh vỡ bên trái có ký hiệu đội săn cũ. Trong mảnh vỡ bên phải lại có một vệt bạc mảnh giống hệt vòng dấu trên cổ tay Tạ Huyền. Giọng trẻ không gọi Lục Thanh Hành nữa. Nó đổi hướng, thì thầm qua tiếng gió lạnh đang nằm trong xương mọi người: “Nếu không ai chọn ta… vậy để người nghe giếng dẫn ta về.”