Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 149 - Chương 149: Không Quỳ Trước Số Mệnh - Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí

Bàn tay nhỏ kia lạnh đến mức Tạ Huyền tưởng cổ tay mình vừa bị nhúng vào nước giếng đóng băng. Trong bóng tối tuyệt đối, cảm giác trở nên sắc hơn mắt nhìn. Hắn nghe được tiếng máu mình chảy qua vết rách trong lòng bàn tay, nghe được hơi thở nặng nề của Lục Thanh Hành phía sau, thậm chí nghe được tiếng tro bài vị phía trên bị linh lực lạnh của Tạ Vân Chi ép xuống thành một vòng mỏng. Nhưng hắn không giật tay ra. Thứ đang nắm hắn không dùng lực lớn, chỉ đặt những ngón tay bé xíu lên đúng chỗ vệt đen đang nóng trong xương, như một đứa trẻ sợ bị bỏ lại trong đêm, lại như một cái khóa đã chờ quá lâu mới gặp đúng lỗ khóa.

‘Đừng mở mắt,’ giọng đứa trẻ dưới giếng vang sát bên tai hắn. Không còn tiếng vọng sâu xa, không còn âm điệu nửa cười nửa mỉa. Nó nói rất khẽ, khẽ đến mức giống một ý nghĩ lạc vào đầu hắn. ‘Bên phải đang chờ ngươi nhìn nó.’ Tạ Huyền nhắm mắt lại trước khi bóng tối kịp ép mí mắt hắn mở ra theo bản năng. Hắn hiểu câu hỏi vừa rồi không phải để dọa. Hắn che mắt đứa trẻ phía trên, nhưng bản thân hắn vẫn quen dùng Quan Linh Tâm Nhãn để phân tích mọi thứ. Ở nơi này, thói quen ấy có thể biến thành cánh cửa thứ hai cho Mắt Thần.

Lục Thanh Hành ở phía sau khàn giọng: ‘Tạ Huyền?’ Tạ Huyền không quay đầu. ‘Đừng bước xuống bậc mười ba. Nếu ta bị kéo quỳ, chém vào bóng của ta, không chém vào người.’ Lục Thanh Hành im một thoáng, rồi tiếng chuôi kiếm gãy siết trong tay vang lên rất nhẹ. ‘Ngươi nói nghe dễ như bảo ta chặt dây leo.’ ‘Bóng không biết đau,’ Tạ Huyền đáp. Lời vừa ra, bàn tay nhỏ trên cổ tay hắn khẽ co lại, như có thứ gì trong câu ấy chạm trúng vết thương cũ. Bên phải bậc thang, bóng dài treo lơ lửng bỗng ngân lên một âm cực mảnh. Không phải chuông đánh, mà là tiếng kim loại đang học cách trở thành chuông.

Phía trên kho bài vị, đứa trẻ trong lòng Tạ Vân Chi đột nhiên rùng mình. Nó không mở mắt, lớp vải vẫn được Tạ Vân Chi giữ chặt, nhưng giọng nó truyền xuống đứt quãng: ‘Màu bạc… đang dựng một cái đầu. Bên phải không phải chuông tròn, là cái bóng muốn người ta cúi xuống.’ Lục Thừa Viễn thở hổn hển, vừa nghe thấy chữ ‘bên phải’ liền vùng người như muốn bò tới miệng giếng. A Mộc không nói lời nào, đè lão xuống bằng đầu gối, sống dao đặt ngang cổ. ‘Ngồi yên. Còn động, ta cho ngươi xuống trước.’ Lục Thừa Viễn run bắn, nhưng mắt lão vẫn dán vào vòng tro, trong đó có tham sống, sợ hãi và cả thứ cố chấp của người đã quen đẩy trẻ con đi thay mình.

Tạ Huyền không để những âm thanh phía trên kéo tâm thần lệch khỏi bậc mười ba. Hắn bắt đầu đếm. Một nhịp là hơi thở của mình, một nhịp là máu rơi từ cổ Lục Thanh Hành, một nhịp là ngón tay lạnh buốt của bóng đứa trẻ. Ba loại nhịp không trùng nhau, nhưng khi tiếng chuông bên phải ngân lên, chúng đồng thời chậm lại. Vậy thứ bên phải không chỉ dụ người nhìn, nó còn ép người sống cúi theo tiết tấu của nó. Cúi đầu, nhìn xuống, quỳ gối, dâng mắt. Tất cả đều chỉ là một chuỗi động tác được che bằng hai chữ số mệnh.

‘Ngươi muốn ta làm gì?’ Tạ Huyền hỏi bóng bên trái. Bàn tay nhỏ kéo cổ tay hắn về phía trước một tấc, rồi dừng. Trên đá dưới chân hắn, thứ gì đó ẩm lạnh trườn qua mu bàn chân như mực sống. Giọng đứa trẻ đáp: ‘Đi qua ta. Không chạm ta. Không chạm nó. Không nhìn. Không quỳ.’ Tạ Huyền hơi nhíu mày. Điều kiện nghe như trò đố độc ác, nhưng trong đó có logic. Nếu chạm bên phải là kích chuông, chạm bên trái có thể biến tàn ảnh thành mắt thay thế. Đi qua mà không chạm nghĩa là phải tìm khe giữa hai bóng bằng cảm giác khí, nhưng không được dùng mắt để thấy khí. Hắn chỉ còn lại thân thể đang đau, máu đang chảy và vệt đen trong xương đang phản ứng với đáy giếng.

Tiếng chuông bên phải bỗng trầm xuống. Trong khoảnh khắc ấy, đầu gối Tạ Huyền nặng như bị đeo đá. Một ý nghĩ rất lạ lướt qua đầu hắn: quỳ xuống chỉ một chút, nhìn một lần thôi, tất cả sẽ rõ. Hắn biết đó không phải ý nghĩ của mình, nhưng cái đáng sợ là nó mượn đúng sự mệt mỏi của hắn để nói. Từ khi tỉnh trong bóng tối trước khi sinh ra, hắn đã luôn phải đoán đường giữa tiếng truy sát, cấm thuật, cổ cốt và những cái tên người khác đặt lên mình. Chỉ cần quỳ một lần, sẽ có thứ cho hắn đáp án. Chỉ cần chịu làm chìa khóa, sẽ không cần tiếp tục tự mở từng cánh cửa bằng máu.

Tạ Huyền cười rất khẽ. Nụ cười không có vui vẻ, chỉ có tỉnh táo bị mài đến sắc lạnh. ‘Ta từng chết một lần rồi,’ hắn nói, không biết là nói với chuông, với bóng đứa trẻ hay với chính vệt đen trong xương. ‘Nếu sống lại chỉ để quỳ trước một cái bóng bảo đó là mệnh, vậy lần chết trước của ta quá uổng.’ Vệt đen trên cổ tay nóng bùng lên. Hắn không mở Quy Khư Thôn Tức, chỉ dùng cảm giác đau như một đường dây kéo mình khỏi tiết tấu của chuông. Đau thuộc về hắn. Máu thuộc về hắn. Một bước tiếp theo cũng phải thuộc về hắn.

Hắn nhấc chân, không đặt xuống bậc mười ba ngay mà nghiêng người sang trái nửa tấc. Bàn tay nhỏ trên cổ tay lập tức siết mạnh, cảnh báo. Bên trái cũng không phải đường. Tạ Huyền dừng lại, chuyển trọng tâm về phía phải một chút. Tiếng chuông trong bóng dài reo lên sung sướng, đầu gối hắn lại nặng xuống. Hắn lập tức thu chân về. Hai lần thử, hai phản ứng. Khe thật không nằm giữa hai bóng theo mắt nhìn, mà nằm giữa hai loại phản ứng: nơi bên trái không kéo, bên phải không reo. Hắn đặt lòng bàn tay bị thương lên ngực, để nhịp tim đập vào vết rách, rồi bước chéo về phía trước một khoảng cực nhỏ, gần như chỉ là dịch xương bàn chân trên đá ướt.

Không có tiếng chuông. Bàn tay nhỏ cũng không siết. Tạ Huyền lập tức biết mình tìm đúng mép khe. Nhưng đúng mép chưa đủ. Bên phải nhận ra hắn không quỳ, bóng dài thình lình rủ xuống như một dải lụa ướt, cuốn thẳng vào cổ chân hắn. Lục Thanh Hành gầm khẽ, linh văn máu trên cổ bốc cháy lần nữa, một kiếm chém xuống đúng bóng Tạ Huyền hắt trên bậc đá. Đau buốt nổ trong lồng ngực Tạ Huyền, không phải vì kiếm chém trúng thịt, mà vì bóng hắn bị cắt khỏi tiết tấu của chuông trong một nhịp. Hắn lợi dụng đúng nhịp ấy, ép thân thể tiến qua khe tối, vai gần như sượt qua lớp vải trắng che mặt bóng đứa trẻ bên trái.

Từ phía trên, đứa trẻ sống bật khóc. Không phải tiếng khóc hoảng loạn lúc trước, mà là một tiếng khóc bị nghẹn quá lâu mới tìm được đường ra. ‘Nó không kéo thúc thúc nữa,’ nó nói trong hơi thở run rẩy. ‘Màu xanh xám đi qua rồi… nhưng màu đen dưới xương thúc thúc bị đáy giếng ngửi thấy.’ Tạ Vân Chi nghe đến đó, sắc mặt càng lạnh. Nàng không hỏi thêm, chỉ dồn linh lực vào vòng tro, để những hạt tro bài vị dựng lên như một hàng chữ không tên quanh miệng giếng. A Mộc liếc nhanh xuống bậc thang, rồi đá Lục Thừa Viễn nằm sấp lại khi lão định lén đưa tay chạm vòng tro. Lão già kia đã sợ đến mất hồn, nhưng càng sợ lại càng muốn tìm một người yếu hơn để hiến.

Tạ Huyền đứng qua được bậc mười ba thì mới phát hiện lưng áo mình đã ướt lạnh. Phía sau, bóng chuông bên phải không biến mất. Nó chỉ treo trở lại vị trí cũ, im lặng hơn, giống một kẻ săn mồi vừa học được con mồi này không đi theo đường dễ nhất. Bóng đứa trẻ bên trái buông cổ tay hắn. Nơi những ngón tay lạnh từng chạm vào, vệt đen dưới da hiện ra rõ hơn, không lan rộng nhưng sâu xuống, như bị ai đóng một dấu nhỏ vào xương. Tạ Huyền cúi đầu, vẫn không mở mắt. ‘Ngươi là linh nhãn sống đầu tiên?’ Bóng bên trái im lặng rất lâu mới đáp: ‘Ta là cái đầu tiên còn nhớ mình từng không muốn nhìn.’

Câu ấy khiến Lục Thanh Hành phía sau thở khựng. Tạ Huyền cũng không hỏi tiếp ngay. Có những bí mật không phải cứ ép là nói; nơi này càng ép càng dễ biến câu trả lời thành mồi câu. Hắn chỉ hỏi điều cần cho bước kế tiếp: ‘Chuông thứ tư ở đâu?’ Bóng đứa trẻ cười, lần này âm thanh rất nhỏ, khô như cát rơi trên bài vị. ‘Các ngươi đã nghe nó rồi. Nó không treo trong giếng. Nó treo trong động tác quỳ.’ Tạ Huyền mở mắt rất chậm, chỉ hé một đường đủ nhìn bậc đá dưới chân, không vận Quan Linh Tâm Nhãn. Trên bậc sau mười ba, đá không còn khắc móng tay trẻ con nữa. Thay vào đó là vô số dấu đầu gối, sâu và tròn, lớp này chồng lên lớp khác, như nhiều đời người đã bị dạy cách cúi xuống cùng một chỗ.

Ở cuối những dấu đầu gối ấy có một phiến đá dựng nghiêng. Trên phiến đá không khắc tên, chỉ khắc một câu bị cạo mất nửa đầu: ‘…nhìn thay mệnh, mệnh sẽ nhớ ngươi.’ Tạ Huyền nhìn câu đó, bàn tay bị thương chậm rãi siết lại. Hắn không cần ai giải thích cũng hiểu vì sao Lục gia có thể giữ giếng nhiều năm mà vẫn không thoát khỏi nó. Mỗi lần họ đưa một đứa trẻ xuống, họ không chỉ dùng mắt nó mở đường; họ dạy cái giếng nhớ thêm một tư thế quỳ. Tư thế ấy truyền ngược lên lời thề, lên bài vị, lên những người còn sống, biến tội lỗi thành nghi thức rồi gọi nó là bảo vệ gia tộc.

Ngay lúc hắn định lùi lại báo cho Tạ Vân Chi gia cố vòng tro, phiến đá dựng nghiêng bỗng nứt một đường mảnh. Từ trong vết nứt rơi ra một mảnh cốt nhỏ bằng móng tay, đen ở rìa, bạc ở lõi, trên mặt có khắc một nét rất giống chữ ‘mệnh’ nhưng bị bẻ gãy ở cuối. Vệt đen trên cổ tay Tạ Huyền lập tức nóng rực, nóng đến mức hắn suýt không giữ được vẻ bình tĩnh. Bóng đứa trẻ bên trái lùi vào tối, giọng trở nên xa dần: ‘Đừng nhặt bằng tay. Nó đã nhớ mùi xương của ngươi.’ Phía trên, đứa trẻ sống đột nhiên ngẩng mặt về phía cửa kho bài vị, giọng khản đi vì sợ. ‘Có người ngoài… màu bạc trên người họ giống tiếng chuông.’

Tạ Huyền mở mắt hẳn. Không dùng Tâm Nhãn, chỉ dùng mắt người sống nhìn mảnh cốt đang run trên đá. Sau bậc mười ba, họ tìm được một phần đáp án, nhưng cùng lúc cửa ngoài kho bài vị đã có kẻ mang khí tức của chuông tìm tới.