Chương 148 - Chương 148: Lửa Trong Lòng Bàn Tay - Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí
Chương 148: Lửa Trong Lòng Bàn Tay – Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí
Giọng nói từ dưới bậc thang vừa dứt, kho bài vị cũ như bị úp một tấm vải lạnh. Những bài vị bị cạo tên ngừng rung, nhưng chính sự ngừng lại ấy khiến mọi người càng không dám thở mạnh. Tạ Vân Chi ôm đứa trẻ lùi nửa bước. A Mộc nghiêng người chắn trước Lục Thừa Viễn, tay đặt lên chuôi dao. Lục Thanh Hành nhìn xuống bậc thang tối, cổ họng bị vòng lời thề siết đến phát ra tiếng khàn. Chỉ có Tạ Huyền không động. Hắn nhìn bóng tối bên dưới, rồi nhìn vệt bạc vừa bị chuôi kiếm gãy chặn trên phiến đá. Người dưới giếng nói đúng một nửa. Mang linh nhãn sống xuống là đưa chìa khóa cho chuông. Nhưng nếu đứng mãi trên này, giọt bạc vẫn có thời gian bò hết đường cũ, mà Mắt Thần chưa bao giờ cần người sống đồng ý mới mở mắt.
‘Không ai mang nó xuống,’ Tạ Huyền nói. Câu ấy rơi xuống bậc thang rất chắc. Đứa trẻ trong lòng Tạ Vân Chi run lên. Lớp vải che mắt đã thấm máu ở mép, hơi thở nó mỏng như sợi chỉ bị kéo căng. Tạ Vân Chi cúi đầu, giọng hiếm khi mềm đi: ‘Nghe thấy chưa? Con không phải đi.’ Từ dưới sâu, giọng nói kia lại vang lên: ‘Không mang nó xuống, các ngươi sẽ không nhìn thấy đường thật. Miệng giếng chỉ mở cho mắt từng nghe chuông.’ Lục Thừa Viễn bỗng ngẩng đầu như vớ được cành mục. ‘Đúng… để nó nhìn một lần thôi…’ A Mộc đập sống dao vào gáy lão, đủ khiến câu sau nghẹn lại. Lục Thanh Hành quay phắt sang, mắt đỏ lên: ‘Một lần của các ngươi đã xóa tên một đứa trẻ.’
Tạ Huyền không để cuộc cãi vã kéo dài. Hắn ngồi xuống bên mép phiến đá, đặt chuôi kiếm gãy ngang lòng bàn tay trái. Vệt đen trên cổ tay như cảm được khí lạnh dưới giếng, chậm rãi co lại rồi lan ra, giống một con rắn nhỏ ngủ trong xương vừa mở mắt. Hắn không dùng Quy Khư Thôn Tức. Trong trạng thái này, chỉ cần hắn mở một khe đói linh lực, thứ bên dưới sẽ mượn khe ấy để ăn ngược lên. ‘Muốn xuống mà không dùng mắt nó, phải có thứ khác nhận đường thay,’ hắn nói. ‘Tàn ảnh nhận người qua ba thứ: tên, mắt và khí. Tên đã bị cạo. Mắt không được dùng. Vậy chỉ còn khí.’
Tạ Vân Chi lập tức hiểu hắn định làm gì, sắc mặt trầm xuống. ‘Ngươi muốn dùng khí của mình làm đèn?’ ‘Không phải đèn.’ Tạ Huyền mở bàn tay phải, để mọi người nhìn thấy vết máu nhỏ bị vệt bạc cắn rách. ‘Đèn để soi. Thứ này chỉ để đánh dấu đường sai.’ Hắn nhặt tro bài vị Lục Thanh Hành vừa đốt, rắc lên vết máu, rồi dùng cạnh chuôi kiếm gãy miết qua. Tro gặp máu không tắt, ngược lại bốc lên một ngọn lửa rất nhỏ, đỏ ở lõi, xanh xám ở rìa, không nóng ra ngoài mà cháy ngược vào da thịt hắn.
Đứa trẻ bỗng ngẩng mặt. Dù bị che mắt, nó vẫn nhìn về phía bàn tay Tạ Huyền chính xác đến đáng sợ. ‘Trong tay thúc thúc có lửa,’ nó thì thào. ‘Nhưng không giống lửa. Nó có đường thở.’ Tạ Huyền hơi khựng. ‘Con thấy được dù không mở mắt?’ Đứa trẻ chần chừ, như sợ câu trả lời sẽ khiến mình bị kéo trở lại vai trò cũ. Tạ Huyền không thúc ép, chỉ nói: ‘Con chỉ cần nói thứ con tự thấy. Không ai bắt con nhìn giếng.’ Môi đứa trẻ run run. ‘Màu bạc ở dưới giống móc câu. Màu xanh xám quanh tay thúc thúc giống dây buộc cửa. Còn… có một màu đen đang cắn vào xương thúc thúc.’
A Mộc nhìn sang cổ tay Tạ Huyền. ‘Ngươi chịu nổi không?’ Tạ Huyền nhìn ngọn lửa trong lòng bàn tay. Đau đớn rất thật, như có ai dùng kim nung đỏ khâu da thịt hắn vào chuôi kiếm gãy. Nhưng đau là một loại dữ kiện. Còn chịu được nghĩa là chưa đến giới hạn. ‘Chịu nổi một đoạn,’ hắn đáp. ‘Không hơn.’ Lục Thanh Hành cắn răng, dùng ngón tay dính máu lời thề vạch thêm một vòng tro quanh miệng bậc thang. ‘Ta đi cùng ngươi. Lục gia nợ cái giếng này, không thể để ngươi một mình trả.’ Tạ Huyền không từ chối. Có người mang lời thề Lục gia đi cùng, tàn ảnh dưới giếng sẽ bị phân tâm. Cái giá là vòng lời thề có thể siết chết Lục Thanh Hành trước khi họ tìm ra chuông thứ tư.
Tạ Huyền bố trí rất nhanh. Tạ Vân Chi và đứa trẻ ở lại phía trên, không bước qua vòng tro. A Mộc giữ Lục Thừa Viễn ở mép kho, dao đặt đúng chỗ khiến lão không dám thở mạnh. Lục Thanh Hành đi sau Tạ Huyền ba bước, mỗi bước nhỏ một giọt máu lên thành bậc để cắt đường nối nếu tiếng chuông muốn kéo họ thành một dây. Trước khi xuống, Tạ Huyền đặt lòng bàn tay đang cháy lên phiến đá. Ngọn lửa nghiêng về phía bậc thang, như bị gió không tồn tại thổi. Dưới sâu, giọng nói kia cười khẽ. ‘Ngươi dùng tay thay mắt? Người sống đúng là hay nghĩ mình thông minh hơn người chết.’ Tạ Huyền cúi đầu bước xuống bậc đầu tiên. ‘Người chết cũng hay quên mình từng là người sống.’
Bậc thang hẹp hơn tưởng tượng. Hai bên không có tường phẳng mà là đá ẩm lồi lõm, khắc rất nhiều vết ngang dọc giống dấu móng tay trẻ con. Mỗi khi lửa trong lòng bàn tay Tạ Huyền sáng hơn một chút, những vết ấy hiện ra thành đường bạc mảnh, rồi lập tức co về bóng tối. Đến bậc thứ bảy, tiếng nước nhỏ giọt biến mất. Đến bậc thứ chín, hơi thở của Lục Thanh Hành phía sau bỗng nặng hẳn. Tạ Huyền không quay đầu, chỉ hỏi: ‘Thấy gì?’ Lục Thanh Hành đáp qua kẽ răng: ‘Bài vị. Rất nhiều bài vị treo ngược. Nhưng khi ta nhìn kỹ thì không có gì.’ ‘Đừng nhìn kỹ,’ Tạ Huyền nói. ‘Nơi này muốn ngươi hoàn thành động tác nhìn.’
Ngay khi hắn nói xong, từ dưới sâu bật lên một tiếng chuông cụt. Không đủ thành âm, nhưng đủ làm ngọn lửa trong lòng bàn tay hắn ép sát vào da. Ở phía trên, đứa trẻ kêu lên rất nhỏ. Một sợi bạc mảnh như tơ từ khe đá bên trái phóng qua vai Tạ Huyền, không nhắm vào hắn mà lao thẳng về miệng bậc thang. Mắt Thần không định đánh người đi xuống; nó muốn vòng qua họ để móc linh nhãn sống phía trên. Tạ Huyền xoay cổ tay, dùng chính lòng bàn tay đang cháy chụp lấy sợi bạc. Lửa tắt phụt trong một nhịp, rồi bùng lên dữ dội. Da thịt trong lòng bàn tay hắn nứt ra, nhưng sợi bạc cũng bị giữ lại, quằn quại như vật sống.
‘Trong lửa có mắt!’ Đứa trẻ phía trên hét lên, lần đầu tiên giọng nó rõ đến vậy. ‘Nó không ở dưới nữa, nó nằm trong tay thúc thúc!’ Tạ Vân Chi phản ứng cực nhanh, một tay bịt lớp vải che mắt của nó, tay còn lại đánh luồng linh lực lạnh vào vòng tro để chặn tiếng gọi dội lên. A Mộc kéo Lục Thừa Viễn lùi nửa bước. Dưới bậc thang, Tạ Huyền nhìn lòng bàn tay mình. Quả nhiên trong ngọn lửa nhỏ xuất hiện một chấm bạc, tròn, ướt và đang cố mở ra. Đây mới là biến số thật. Mắt Thần không cần đưa đứa trẻ xuống nếu có thể biến tay hắn thành mắt tạm thời. Lòng bàn tay thay mắt, nghe rất giống lựa chọn do hắn tự nghĩ ra, nhưng cái bẫy đã chờ đúng ý nghĩ ấy.
Tạ Huyền hít vào một hơi. Hoảng loạn không giúp được gì. Hắn ép mình tách ba luồng khí trong tay: máu của hắn, tro bài vị và vệt bạc ngoại lai. Máu nóng, tro nặng, bạc lạnh. Nếu cắt sai, lửa tắt; nếu chậm, con mắt mở. Hắn nghiêng chuôi kiếm gãy, không chém vào chấm bạc mà đặt ngang giữa nó và vết máu của mình. ‘Lục Thanh Hành, đốt chữ thề trên cổ ngươi.’ Lục Thanh Hành sững một nhịp. Đốt chữ thề khác với dùng máu. Đó là tự kéo lời thề ra ngoài, đau đến mức có thể làm thần trí đứt đoạn. Nhưng hắn chỉ chần chừ đúng một nhịp, rồi cào lên vòng tím bầm ở cổ. Máu đỏ sẫm trào ra, trong máu có những nét linh văn nhỏ như giun lửa. Hắn quệt chúng lên chuôi kiếm gãy.
Chuôi kiếm nóng lên. Chấm bạc trong lòng bàn tay Tạ Huyền lập tức co lại. Hắn không bỏ qua khoảnh khắc ấy, úp bàn tay xuống bậc đá, ép ngọn lửa vào một vết móng tay khắc trên thành bậc. Lửa đỏ xanh chạy dọc theo vết khắc, đuổi sợi bạc khỏi máu hắn, buộc nó chui vào đường cũ trên đá. Từ dưới sâu, giọng nói kia không còn cười. ‘Đừng trả nó về đường cũ.’ ‘Vậy nói đường đúng,’ Tạ Huyền đáp, mồ hôi lạnh rơi xuống cằm. ‘Hoặc im lặng nhìn nó mở mắt.’ Bóng tối dưới giếng cuộn lên. Một lúc sau, giọng nói ấy khàn đi: ‘Bậc mười ba có hai bóng. Bóng bên phải là chuông. Bóng bên trái là ta. Đừng chạm vào bên phải.’
Tạ Huyền nhìn xuống. Từ chỗ hắn đứng đến bậc mười ba chỉ còn bốn bậc, nhưng khoảng tối giữa chúng bỗng dài như một con hẻm không đáy. Lục Thanh Hành phía sau thở dốc, cổ máu chảy thành vệt, vòng lời thề tạm thời nhạt đi nhưng chưa đứt. Phía trên, đứa trẻ được Tạ Vân Chi giữ chặt, vẫn run nhưng không còn khóc. Nó nói vọng xuống, từng chữ nhỏ mà rõ: ‘Tay thúc thúc còn cháy. Nhưng mắt trong lửa nhắm lại rồi.’ Tạ Huyền siết chuôi kiếm gãy. Hắn không biết giọng nói dưới giếng có thật sự đứng bên trái hay chỉ muốn dụ họ tránh sai hướng. Nhưng ít nhất, Mắt Thần vừa bị buộc lộ một cách tấn công mới: nó có thể mở mắt trong bất kỳ vật gì bị người sống dùng làm thay thế linh nhãn.
Hắn bước xuống bậc thứ mười. Bóng tối lạnh đến mức ngọn lửa trong lòng bàn tay chỉ còn bằng hạt đậu. Bậc mười một, vệt đen trên cổ tay hắn nóng lên trái ngược với hơi giếng, như thứ trong xương nhận ra mùi quen thuộc. Bậc mười hai, hai vệt bóng hiện ra phía dưới: bên trái nhỏ, cong như dáng một đứa trẻ ngồi bó gối; bên phải dài và thẳng, treo lơ lửng như một nét chuông chưa đánh xuống. Tạ Huyền dừng lại trước bậc mười ba. Đúng lúc ấy, bóng bên trái chậm rãi ngẩng đầu. Nó không có mặt, chỉ có lớp vải trắng che ngang nơi đáng lẽ là đôi mắt. Nhưng giọng nó vang lên không còn từ dưới sâu nữa, mà ngay trong lòng bàn tay đang cháy của hắn. ‘Ngươi che mắt nó. Vậy ai che mắt ngươi?’
Ngọn lửa trong tay Tạ Huyền phụt tắt. Trong bóng tối tuyệt đối, một bàn tay nhỏ lạnh buốt nắm lấy cổ tay hắn.
