Chương 150 - Chương 150: Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí: Cánh Cửa Sang Ván Mới
Chương 150: Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí: Cánh Cửa Sang Ván Mới
Mảnh cốt đen-bạc run trên mặt đá như một con mắt chưa kịp mở. Tạ Huyền không lập tức cúi xuống. Vệt đen nơi cổ tay hắn nóng đến mức da thịt gần như tê dại, nhưng chính cảm giác ấy giúp hắn giữ đầu óc tỉnh táo. Thứ dưới phiến đá đã nhớ mùi xương của hắn, nghĩa là từ khoảnh khắc này, mọi động tác vội vàng đều có thể biến hắn thành người ký tên vào nghi thức tiếp theo. Phía trên kho bài vị, tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng rõ. Không phải tiếng người chạy loạn trong Lục gia, mà là nhịp bước đều, nhẹ, sạch, như đã biết chính xác mình cần đứng ở đâu để nghe giếng đáp lại.
Lục Thanh Hành đứng sau bậc mười ba, hơi thở nặng hơn trước. Linh văn máu trên cổ hắn đã cháy qua hai lượt, màu đỏ sẫm như dây sắt nung bị dìm vào nước lạnh. Hắn nhìn mảnh cốt, lại nhìn bóng đứa trẻ bên trái đã lùi vào sâu trong tối, giọng khàn đi: ‘Không nhặt thì để kẻ ngoài lấy?’ Tạ Huyền đáp rất nhanh: ‘Nhặt bằng tay là đưa cổ tay ta cho nó cắn. Để nguyên cũng không được, vì bên ngoài đang lần theo đúng mùi bạc này.’ Hắn ngừng một nhịp, nghe tiếng cửa kho bài vị bị gõ ba cái. Ba tiếng gõ không mạnh, nhưng mỗi tiếng đều khiến tro quanh miệng giếng rung lên một vòng mảnh. ‘Phải làm nó nhớ nhầm.’
Tạ Vân Chi ở phía trên lập tức hiểu. Nàng không hỏi dài, chỉ thấp giọng: ‘Cần gì?’ Tạ Huyền ngẩng mặt về phía miệng giếng, vẫn không vận Quan Linh Tâm Nhãn. ‘Tro bài vị. Một nắm nhỏ. Đừng phá vòng. Và một mảnh gỗ không khắc tên.’ A Mộc chửi rất khẽ một câu trong cổ họng, nhưng tay không chậm. Hắn đè Lục Thừa Viễn nằm sấp xuống, dùng chuôi dao cạy một mảnh từ tấm bài vị rỗng đặt ở góc kho. Lục Thừa Viễn vừa thấy thế đã vùng lên như bị giẫm vào tim: ‘Không được! Đó là bài vị chờ tên người kế tiếp!’ A Mộc lạnh mặt: ‘Vậy càng hợp. Nó chưa có chủ, khỏi kéo thêm người sống xuống.’
Đứa trẻ trong lòng Tạ Vân Chi run đến mức lớp vải che mắt cũng rung theo. Nó không dám mở mắt, nhưng bàn tay bé xíu bấu vào tay áo nàng, giọng đứt quãng: ‘Bên ngoài có ba bóng… không, một tiếng chuông chia thành ba cái bóng. Màu bạc của họ không đi trên da. Nó đi trong tay áo, giống dây câu.’ Tạ Huyền nghe đến hai chữ dây câu, ánh mắt trầm xuống. Kẻ tới không chỉ bị chuông dẫn đường; chúng mang theo vật dẫn để câu thứ trong giếng. Nếu để chúng chạm vào mảnh cốt trước, Vô Danh Tỉnh sẽ có thêm một đường lên mặt đất.
Một nắm tro được Tạ Vân Chi dùng linh lực lạnh bọc lại, rơi xuống như tuyết xám. Lục Thanh Hành tháo nửa đoạn kiếm gãy còn dính máu, ném cho Tạ Huyền. ‘Dùng cái này đẩy.’ Tạ Huyền không từ chối. Hắn quấn mảnh gỗ rỗng vào đầu kiếm, dùng nó chạm nhẹ lên mảnh cốt. Trong khoảnh khắc gỗ chưa tên chạm vào lõi bạc, tiếng chuông bên phải bậc mười ba bỗng ngân lên dữ dội, không còn dụ người quỳ, mà giống một kẻ bị cướp mất miếng mồi. Bóng đứa trẻ bên trái rít khẽ: ‘Đừng để máu trên kiếm chạm lõi bạc.’
Tạ Huyền lập tức xoay cổ tay. Đoạn kiếm gãy chỉ dùng sống kiếm ép mảnh cốt lăn vào lòng gỗ, còn phần dính máu bị hắn giữ lệch sang một bên. Mồ hôi lạnh trượt dọc thái dương, nhưng động tác của hắn vẫn ổn. Hắn không nhanh hơn mức cần thiết. Nhanh quá sẽ thành hoảng, chậm quá sẽ bị chuông bắt nhịp. Khi mảnh cốt nằm trong mảnh gỗ rỗng, hắn phủ tro bài vị lên trên, từng lớp rất mỏng. Tro chết không có mắt, không có mạch, không có xương. Nó không thể bị hiến, cũng không thể quỳ. Lõi bạc trong mảnh cốt sáng lên một lần, rồi chìm xuống như ngọn đèn bị úp bát.
Phía trên, cửa kho bài vị vang lên tiếng nứt. Một giọng đàn ông xa lạ truyền vào, ôn hòa đến đáng sợ: ‘Lục gia đã giữ đồ không thuộc về mình quá lâu. Mở cửa, giao đứa trẻ biết nhìn linh khí ra đây, các ngươi còn được chết sạch sẽ.’ Lục Thừa Viễn nghe giọng ấy, mặt trắng bệch. Tạ Vân Chi nhìn lão. Lão lập tức né mắt, nhưng phản ứng đó đã đủ. A Mộc nghiến răng: ‘Lão biết chúng là ai.’ Lục Thừa Viễn run rẩy nói không thành câu: ‘Ta chỉ… ta chỉ bán một lần danh sách trẻ có linh nhãn cho người ở Huyền Thạch. Ta không biết bọn họ nuôi chuông, thật sự không biết…’
Sát ý trong mắt Lục Thanh Hành gần như hóa thành thực chất. Nhưng hắn chưa kịp động, Tạ Huyền đã nói từ dưới giếng vọng lên: ‘Để lão sống thêm. Người sợ chết thường nhớ đường lui của mình rất rõ.’ Câu ấy lạnh, nhưng không phải nhân từ giả tạo. Tạ Huyền cần thông tin, cần đường ra, và cần biết vì sao người ở Huyền Thạch lại câu được khí tức của Vô Danh Tỉnh. Hắn nhìn mảnh gỗ bọc tro trong tay, thấy trên lớp tro có một vệt bạc cực mảnh đang bò về phía vệt đen ở cổ tay mình, nhưng bị tro chặn lại nửa đường. Phong được, nhưng không lâu. Thứ này không phải chiến lợi phẩm. Nó là một cái móc câu bị hắn tạm thời bẻ ngược.
‘Đứa trẻ,’ Tạ Huyền nói, giọng thấp hơn, ‘đừng nhìn người ngoài. Nhìn dưới chân ngươi. Linh khí ở nền kho đi về đâu?’ Tạ Vân Chi hơi siết tay, như muốn ngăn. Đứa trẻ đã quá yếu. Nhưng đứa bé tự đặt lòng bàn tay xuống nền đá, lớp vải che mắt bị mồ hôi làm ướt sẫm. Nó không nhìn bằng mắt, chỉ thở từng hơi nhỏ, như đang lần đường trong nước sâu. ‘Có một đường xám dưới bài vị không tên… nó không đi ra cửa. Nó đi sau tường. Có một cánh cửa mỏng, bị tro che mấy đời rồi.’
Tạ Huyền lập tức hiểu vì sao mảnh bài vị rỗng có thể giữ được mảnh cốt. Lục gia không chỉ dùng bài vị để thờ người chết; họ dùng những cái tên chưa khắc để chuẩn bị người chết tiếp theo. Chính sự trống rỗng ấy vô tình che giấu một lối cũ, hoặc có thể là lối mà những linh nhãn sống từng cố để lại cho kẻ sau. Hắn nói nhanh: ‘A Mộc, bên trái giá bài vị, hàng thứ ba từ dưới lên. Đẩy cái không tên vào trong, không kéo ra.’ A Mộc không nghi ngờ nữa. Hắn kéo Lục Thừa Viễn lết theo, dùng vai đẩy mạnh vào giá gỗ. Trong tiếng cửa chính rạn thêm một đường, tấm bài vị không tên lún vào vách đá như một chiếc răng bị ấn ngược.
Một khe tối mở ra sau giá bài vị. Không rộng, chỉ đủ một người nghiêng vai chui qua, nhưng từ trong khe thổi ra mùi đá ẩm và linh thạch thô. Đứa trẻ bật ho một tiếng, máu loãng thấm qua khóe môi. Tạ Vân Chi bế nó lên, ánh mắt lạnh đến mức Lục Thừa Viễn không dám thở mạnh. Cùng lúc đó, cửa chính kho bài vị bị một sợi bạc xuyên thủng. Sợi bạc mảnh như tóc, nhưng nơi nó đi qua, linh lực lạnh của Tạ Vân Chi bị cắt thành hai lớp. Người bên ngoài vẫn ôn hòa: ‘Đừng ép chúng ta đào mắt nó trước cửa.’
Tạ Huyền từ dưới giếng bước lên, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn sáng. Lục Thanh Hành muốn đưa tay đỡ, hắn chỉ lắc đầu. Không phải cứng đầu, mà vì mảnh cốt trong gỗ còn đang thử nhớ hơi người sống quanh hắn. Hắn dùng đoạn kiếm gãy gạt mảnh gỗ vào một túi vải phủ tro, buộc kín bằng sợi dây cắt từ áo ngoài, rồi ném cho Lục Thanh Hành. ‘Ngươi giữ. Đừng để nó chạm máu, cũng đừng để gần cổ ta.’ Lục Thanh Hành nhận lấy, cổ họng khẽ động. Hắn hiểu Tạ Huyền đang giao cho hắn không phải bảo vật, mà là một tai họa có thể cắn ngược bất kỳ lúc nào.
Cao trào đến trong một hơi thở. Cửa chính vỡ tung vào trong, ba bóng người áo xám đứng ngoài màn bụi, tay áo đều treo một chuông bạc nhỏ không lưỡi. Chuông không kêu, nhưng đứa trẻ trong lòng Tạ Vân Chi bỗng co giật như bị ai móc vào mí mắt. Tạ Huyền nhặt một viên đá trên nền, búng thẳng vào vòng tro quanh miệng giếng. Tro bắn lên, cắt ngang đường bạc trong không khí đúng một nhịp. ‘Đi!’ hắn quát. A Mộc đẩy Lục Thừa Viễn vào khe trước, Tạ Vân Chi ôm đứa trẻ theo sau, Lục Thanh Hành chặn cuối với túi tro trong tay áo. Ba bóng áo xám đồng loạt tiến lên, nhưng bước chân đầu tiên của chúng dẫm vào tro vừa bắn ra liền khựng lại. Vô Danh Tỉnh không nhận ra tro là người sống, nhưng chuông của chúng lại nhận ra đó là thứ từng chôn quá nhiều tiếng quỳ.
Tạ Huyền là người cuối cùng chui vào khe tối. Trước khi vách đá khép lại, hắn nhìn thấy kẻ đứng giữa tháo chuông bạc khỏi tay áo, để lộ trên mặt chuông một nét khắc gãy giống chữ ‘mệnh’ trên mảnh cốt. Kẻ đó không tức giận. Hắn chỉ nhìn thẳng vào khe đá đang đóng, mỉm cười rất nhạt: ‘Tạ Huyền còn sống. Báo về Huyền Thạch, ván mới bắt đầu.’ Vách đá khép kín, cắt đứt ánh bạc sau lưng, nhưng câu nói ấy vẫn lọt qua một khe cuối cùng, lạnh như mũi kim cắm vào tai.
Trong đường hầm hẹp, không ai nói ngay. Phía trước có tiếng gió rất xa, mang theo mùi linh thạch, đất ẩm và một thứ tự do còn lẫn máu. Tạ Huyền tựa vai vào vách đá, cảm giác vệt đen ở cổ tay chậm rãi nguội xuống, nhưng hắn biết mọi chuyện không kết thúc ở đây. Vô Danh Tỉnh bị bỏ lại phía sau, mảnh cốt nằm trong tay họ, đứa trẻ biết nhìn linh khí còn sống, còn Huyền Thạch đã nghe thấy tên hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn bóng tối trước mặt, giọng rất khẽ nhưng rõ ràng: ‘Đi tiếp. Từ giờ, không chỉ chúng ta tìm đường. Đường cũng đang tìm chúng ta.’
