Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 100 - Chương 100: Bước Qua Lằn Ranh - Huyền Thạch Ẩn Cư

Chương 100: Bước Qua Lằn Ranh – Huyền Thạch Ẩn Cư

“Người đang thở bằng tên ngươi không ở dưới này. Hắn đã đi ra ngoài từ mười hai năm trước.”

Dòng chữ hiện trên phiến huyền thạch không biến mất ngay. Nó nằm đó, lạnh và thẳng, giống một nhát dao cắm vào chỗ mọi lời giải thích đều không chạm tới được. Ta nhìn nó thêm một nhịp, rồi ép hơi thở chậm lại. Lòng đất đang nghe ta. Không chỉ nghe tiếng nói, mà nghe cả nhịp mạch, nghe cả sự dao động rất nhỏ khi một người bỗng nhận ra cái tên mình giữ trong đời có thể đã bị kẻ khác dùng làm phổi từ lâu. Dấu nửa vầng trăng gãy trên cổ tay đau đến tê cứng, nhưng lần này ta không rút tay về. Đau là thật, mà lời trên đá cũng có thể là bẫy. Nếu ta vội tin, khế sẽ có đường đi vào. Nếu ta vội phủ nhận, nó cũng có thể lấy phủ nhận làm lời chứng.

Vân Chi đứng sát bên giếng cạn, kẹp bạc chưa hạ xuống. Ánh đèn mỏng từ trên cao rơi qua vai nàng, làm bột bạc trên tay áo lóe lên như sương. Nàng không đọc dòng chữ thành tiếng. Sau một lúc rất ngắn, nàng mới nói: “Chữ này không phải mới khắc. Nó bị ép dưới một tầng thạch tức, chỉ hiện khi người đứng trước giếng không chảy máu.” Ta nhìn vệt bột trắng dưới chân mình. Từ bậc thứ bảy đến đây, ta đã tránh được rãnh lấy máu, nhưng mặt đá vẫn đang tìm một giọt nào đó để hoàn tất điều kiện của nó. Ta hiểu ý nàng. Huyền Thạch Ẩn Cư không muốn giết người xuống đây. Nó muốn người đó tự chứng minh mình là người có tên bị chôn.

Tiếng hòm đá trên cao lại rít lên. Lần này âm thanh nặng hơn, kéo dài hơn, như có hai mặt đá đang nghiến vào nhau. Thanh Hành ho một tiếng khàn. Lục Sùng gằn giọng nhưng không gọi tên ta. A Mộc cũng không gọi. Hắn chỉ xoay cây đèn sang trái ba lần, đúng như dấu hiệu đã dặn từ trước. Ánh sáng quét qua vách khoang, rồi ngừng ở mép giếng. Vân Chi lập tức cúi xuống nhìn dây thuốc. Nửa dây gần cửa bậc đã đen hẳn, nhưng phần buộc ở cổ tay áo nàng vẫn còn xám. Nàng nói rất nhanh: “Khế đang bò ngược lên trên. Nó không đóng đường để nhốt chúng ta, mà ép người trên đó thành người đứng ngoài cửa nam.”

Ta hiểu vì sao bóng họ Thẩm phải vội. Trong giấy đá có bốn cột: đứa trẻ sau cửa nam, người đứng ngoài cửa nam, người giữ bút và điều kiện địa khế. Nếu hòm đóng lại khi ta và Vân Chi còn ở dưới này, người trên kia sẽ bị đẩy vào vai trò chứng nhân mới. Lục Sùng có tội cũ, Thanh Hành có máu Lục gia, A Mộc có lòng trung thành quá sạch. Ba loại người ấy đều có thể bị khế lợi dụng. Kẻ giữ bút năm đó không cần thắng ta bằng một đòn. Hắn chỉ cần khiến chúng ta lặp lại cảnh cũ: một người ở trong, một người đứng ngoài, một người vì sợ mà gọi tên, một người vì cứu mà trả máu.

“Không thể ở lại lâu,” Vân Chi nói. “Nhưng cũng không thể đi ngay. Câu bị cạo mất còn ở đây.” Nàng dùng kẹp bạc chỉ vào dấu tay trẻ nhỏ trên phiến huyền thạch. Dấu tay ấy nhỏ hơn tay ta rất nhiều, năm ngón xòe ra, bên cạnh là nửa vầng trăng nguyên vẹn. Nếu nhìn vội, ai cũng sẽ nghĩ phải đặt tay lên đó để mở tiếp. Nhưng Vân Chi không để ta lại gần. Nàng rắc một lớp bột bạc mỏng quanh dấu tay. Bột không cháy, không đen, chỉ lăn khỏi mặt đá rồi tụ thành một vạch cong dưới giếng. Vạch ấy nối từ dấu tay sang mép đá bên phải, tạo thành một đường rất mảnh, giống ranh giới giữa trong và ngoài.

“Đây mới là cửa,” nàng nói. “Dấu tay chỉ là mồi.”

Ta nhìn lằn ranh dưới đáy giếng. Nó không rộng, chỉ đủ cho một bàn chân bước qua. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, ta lại có cảm giác nó sâu hơn cả bậc thang sau lưng. Bên này là người không nhận mệnh. Bên kia là thứ đã ghi sẵn vai trò cho từng người. Ta có thể dùng kiếm gạt, dùng vỏ kiếm thử, thậm chí ném mảnh gương qua trước. Nhưng địa khế không cần vật chết. Nó cần người sống tự bước. Nếu không bước, câu cuối sẽ mãi bị cạo. Nếu bước sai, ta sẽ trở thành chứng cứ mà nó chờ.

Vân Chi nhìn ta, giọng thấp xuống: “Nếu qua đó, đừng nói tên mình. Đừng nhận mình là ai của đứa trẻ kia. Cũng đừng hứa sẽ cứu nó.” Ta đáp bằng một cái gật đầu. Lúc này lời nói quá đắt. Ta tháo dải vải trong tay áo, quấn kín cổ tay đau, để dấu nửa vầng trăng gãy không lộ ra trước mặt đá. Sau đó ta đặt chân phải lên mép giếng, chậm rãi bước qua lằn ranh.

Lạnh.

Không phải cái lạnh của đá, mà là cảm giác bị một hơi thở khác chui qua ngực. Trong một nhịp, ta nghe thấy tiếng trẻ con khóc sau cửa nam, tiếng Lục Sùng trẻ hơn rất nhiều quỳ ngoài sân, tiếng Tô Diên dặn ai đó không được gọi, không được khóc, không được dùng máu để đổi đường sống. Những âm thanh ấy chen vào đầu ta, hỗn loạn nhưng không đủ rõ để thành ký ức. Ta cắn chặt răng, không để chúng biến thành câu hỏi. Trước mắt ta, phiến huyền thạch nứt thêm một đường. Phần bị cạo trên giấy đá dần hiện lại, không ở trên mặt giấy, mà nổi lên ngay dưới lằn ranh ta vừa bước qua.

Kẻ không tin thiên mệnh, không được trả tên bằng máu. Muốn cắt địa khế, phải khiến người mượn tên tự bước qua cửa nam.

Chữ cuối vừa hiện xong, khoang đá đột nhiên rung mạnh. Mảnh gương đồng trên bàn bật lên, mặt gương vỡ phản chiếu một bóng người lướt qua rất nhanh. Không phải đứa trẻ trong hòm. Cũng không phải bóng họ Thẩm. Đó là một thiếu niên mặc áo tang cũ, lưng quay về phía giếng, trên cổ tay có nửa vầng trăng nguyên vẹn. Hắn đi qua một cánh cửa thấp, không quay đầu, bên ngoài cửa có gió núi và tiếng chuông nhỏ của Huyền Thạch Ẩn Cư. Ta chỉ nhìn thấy nửa bước chân hắn đặt qua ngưỡng cửa, rồi hình ảnh tan mất.

Cổ họng ta nghẹn lại. Người mượn tên phải tự bước qua cửa nam, nhưng hắn đã đi ra ngoài từ mười hai năm trước. Nếu hắn không còn ở đây, muốn cắt khế, ta phải tìm hắn ở bên ngoài. Không thể giết hắn dưới đất, không thể lấy máu mình trả tên, càng không thể dùng phẫn nộ để gọi hắn về. Đây mới là chỗ hiểm của địa khế. Nó không khóa người trong hầm. Nó thả một người ra ngoài, để mười hai năm sau người còn lại phải tự tìm giữa nhân gian một hơi thở mang tên mình.

Trên cao, hòm đá giáng xuống thêm một tấc. Tiếng Thanh Hành bật ra như bị ép khỏi ngực: “Không giữ được lâu nữa!” Bóng họ Thẩm cười khàn, tiếng cười luồn qua bậc thang, bám vào từng chữ còn ẩm trên đá. “Biết rồi thì sao? Muốn hắn trở về, phải gọi hắn. Muốn gọi hắn, phải nhận tên. Lục Hoài Tranh, ngươi còn đường nào khác?”

Lần này hắn gọi thẳng. Dây thuốc trong tay Vân Chi đen vụt tới gần cổ tay nàng. Ta không đáp. Ta rút vỏ kiếm, gõ ba nhịp lên thành giếng. A Mộc trên kia lập tức xoay đèn sang phải. Tín hiệu đã thông. Ta lại gõ hai nhịp ngắn, một nhịp dài. Đó là lệnh không giữ hòm tại chỗ nữa, mà đẩy lệch sang rãnh phụ bên phải. Khi xuống bậc đầu tiên, ta đã nhìn thấy mép hòm không khớp hoàn toàn với nền đá. Cơ quan càng muốn đóng nhanh, khe lệch càng rõ. Chỉ cần người trên đó không hoảng, hòm đá có thể bị kẹt ở nửa tấc cuối.

Lục Sùng hiểu. Một tiếng quát nén sâu vang lên, không gọi ai, chỉ dồn lực. Hòm đá trên cao nghiến lệch, tiếng động chói đến mức bụi huyền thạch rơi lả tả trong khoang. Thanh Hành chửi khẽ một câu, rồi cũng ép kiếm vào khe đá. A Mộc giữ đèn bằng một tay, tay kia kéo dây thuốc theo nhịp Vân Chi giật. Vân Chi không chậm một hơi, nàng cuộn phần dây đã đen quanh kẹp bạc, cắt phăng đoạn bị nhiễm khế. Mùi thuốc cháy lan ra. Địa khế mất đường bò lên trên, lập tức quay lại ép xuống giếng.

Ta vừa bước lùi khỏi lằn ranh thì mặt đá dưới chân sụp xuống nửa tấc. Một bàn tay nhỏ hiện ra trong bóng giếng, không có thân thể, chỉ có năm ngón trắng bệch bám vào mép đá. Nó không kéo ta, cũng không cào. Nó chỉ mở ra, như muốn ta đặt tay mình vào. Nếu là trước khi thấy câu cuối, có lẽ ta sẽ nghĩ đó là đường mở. Nhưng bây giờ ta biết dấu tay là mồi. Ta dùng vỏ kiếm chặn giữa bàn tay ấy và mình, lạnh giọng nói: “Ta không trả tên bằng máu, cũng không trả người sống bằng một người sống khác.”

Bàn tay nhỏ khựng lại. Hơi thở trong khoang bỗng loạn nhịp. Vân Chi nhân cơ hội ném mảnh gương vỡ vào khe giữa phiến huyền thạch và thành giếng. Mặt gương phản lại nửa vầng trăng nguyên vẹn trên đá, rồi phản chiếu lên cổ tay đã được ta quấn kín. Hai nửa trăng, một thật một vỡ, không chồng được lên nhau. Cơ quan dưới giếng phát ra tiếng nứt khô. Bàn tay nhỏ tan thành bụi lạnh. Lối bậc thang phía sau sáng lên một vệt mỏng.

“Đi.” Vân Chi kéo tay áo ta, không kéo cổ tay. Chúng ta lùi khỏi giếng, từng bước một. Ta không quay lưng hoàn toàn với phiến đá cho đến khi qua bậc thứ bảy. Bên trên, hòm đá đã kẹt lệch, chỉ chừa một khoảng đủ cho người nghiêng mình chui qua. Lục Sùng quỳ một gối bên cạnh, vai áo rách toạc, nhưng hai tay vẫn chống dưới mép hòm. Thanh Hành tựa kiếm thở dốc, sắc mặt còn khó coi hơn lúc ta xuống. A Mộc đứng cạnh cửa bậc thang, mặt trắng như giấy, cây đèn trong tay không tắt.

Ta vừa bước lên khỏi khoang, A Mộc đã nhìn ta, môi run lên. Hắn nhớ lời dặn nên không gọi. Hắn chỉ chỉ ra ngoài sân, nơi gió đêm đang thổi qua khe cửa nam cũ. Trên nền bụi trước ngưỡng cửa, có một hàng dấu chân ướt đi từ ngoài vào trong. Dấu chân ấy nhỏ hơn người trưởng thành một chút, nhưng sâu và rõ, như kẻ để lại nó vừa mang theo cả trọng lượng của mười hai năm.

Rồi từ phía ngoài cửa, có tiếng gõ rất nhẹ vang lên. Một lần. Hai lần. Ba lần.

Một giọng nói xa lạ, trong trẻo như thiếu niên chưa qua tuổi vỡ giọng, truyền qua khe cửa: “Ta về lấy nốt nửa hơi thở còn thiếu.”