Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 46 - Chương 46: Nghi Phạm Sụp Đổ

Chương 46: Nghi Phạm Sụp Đổ

Tấm vé xe buýt được đặt dưới kính phóng đại khi đồng hồ trong phòng pháp chứng chỉ bốn giờ mười hai. Máu của Phúc đã khô thành một đường nâu ở mép giấy, nhưng hai lỗ bấm vẫn hiện rõ dưới ánh sáng xiên: một lỗ nằm đúng trạm cuối trước Bệnh viện Quận, lỗ còn lại lệch khỏi hàng in, sát phần chữ mờ “Kho Đông”. Quân đứng sau lớp kính quan sát, áo khoác chưa kịp thay, nước mưa ở gấu áo nhỏ xuống sàn thành những chấm tối. Anh không thúc kỹ thuật viên. Sau một đêm suýt mất thêm người, điều duy nhất còn có thể cứu họ khỏi lặp lại sai lầm cũ là không biến sự khẩn cấp thành quyền được bỏ qua quy trình.

An Nhiên đặt cạnh anh một bản in mới lấy từ máy chủ trại tạm giữ. “Phiếu tiếp nhận túi vật chứng số bảy ghi giờ hai mươi mốt mười bốn. Nhưng lệnh in đầu tiên của biểu mẫu này được gửi lúc không giờ mười tám, từ tài khoản bảo trì.”

Quân nhìn hai mốc giờ, rồi nhìn ảnh chụp lớp mực trên chữ ký. “Ba giờ sau khi túi đã được ghi là tiếp nhận.”

“Không chỉ thế.” Cô kéo xuống trang tiếp theo. “Chữ ký của cán bộ trực không phải ảnh chụp từ một văn bản mới. Nó được cắt từ biên bản tập huấn hai năm trước. Mép dưới chữ ký còn dính một phần dấu chấm của dòng hướng dẫn cũ. Người làm giả đã xóa nền, nhưng không xóa sạch.”

Tống Nghi ngồi ở bàn cuối phòng, hai mắt đỏ vì thiếu ngủ. Cô xoay màn hình máy tính về phía Quân. Nhật ký hệ thống cho thấy tài khoản bảo trì được kích hoạt bằng một mã dự phòng đã hết hạn từ sáu tháng trước. Mã ấy không thể đăng nhập từ mạng ngoài; nó chỉ hoạt động trên ba máy nội bộ, trong đó có máy ở phòng photocopy cạnh kho vật chứng. Camera hành lang của đúng khu đó mất bảy phút, từ không giờ mười một đến không giờ mười tám. Bảy phút không chứng minh ai đã đặt túi vào tủ, nhưng đủ chứng minh phiếu tiếp nhận không thể là tài liệu hình thành tại thời điểm được ghi trên giấy.

“Khóa bản sao nhật ký, tạo hàm băm và chuyển một bản cho thanh tra,” Quân nói. “Tách người thu máy, người trích xuất và người lập biên bản. Không để cùng một người làm cả ba.”

Tống Nghi gật đầu. Cô không đùa như mọi khi. Vụ bắt cóc đã làm thứ bằng chứng tưởng như hoàn hảo chống Phúc đổi nghĩa ngay trước mắt họ. Túi vật chứng không còn là điểm kết thúc của một suy luận; nó trở thành hiện trường của một hành vi dựng hồ sơ.

Nghi phạm bị bắt ở sân kỹ thuật vẫn chưa khai tên. Hắn được kiểm tra y tế, thay quần áo theo đúng thủ tục và có luật sư chỉ định sau khi từ chối liên hệ người thân. Keo che vân tay được bóc dưới camera, nhưng dữ liệu đối chiếu chưa cho kết quả. Trong túi áo hắn chỉ có chìa khóa xe mài mất số, hai miếng nút tai và một mảnh băng dính nâu. Giám định sơ bộ xác định băng dính cùng nhóm vật liệu với lớp dán trong túi vật chứng số bảy.

“Cùng loại không có nghĩa cùng cuộn,” Quân nhắc. “Viết đúng mức chứng minh.”

An Nhiên nhìn anh, rồi khép tập hồ sơ. Đêm nay Quân đã nói câu ấy ba lần, với ba loại vật chứng khác nhau. Anh không còn cố chứng minh Phúc vô tội bằng một cú lật bàn. Anh đang tháo từng chiếc đinh đã đóng người đồng đội cũ vào vị trí nghi phạm.

Họ vào phòng hỏi cung lúc gần năm giờ. Nghi phạm ngồi thẳng, cổ tay đặt trên mặt bàn, ánh mắt dừng ở góc máy quay nhiều hơn ở người đối diện. Luật sư ngồi bên phải hắn, trước mặt là biên bản quyền và nghĩa vụ đã ký. Quân không mang chiếc vé xe vào phòng. Anh chỉ đặt ba ảnh hiện trường: hình nộm mặc áo chống đạn, cánh cửa y tế bị tháo bu-lông và túi vật chứng số bảy trong tủ niêm phong.

“Anh bị bắt tại hiện trường bắt giữ người trái pháp luật, có vũ khí và giấy tờ giả,” Quân nói. “Chúng tôi không cần anh nhận mình là ai để tiếp tục giám định. Anh có quyền im lặng.”

Nghi phạm không đáp. Hắn nhìn ảnh cánh cửa lâu hơn hai ảnh còn lại, nhưng phản ứng ấy chỉ được ghi nhận, không được biến thành kết luận. An Nhiên không hỏi về kẻ chỉ huy. Cô hỏi hắn phải làm gì nếu cửa không mở, ai đổi tuyến và vì sao hình nộm nằm bên trái xe. Mỗi câu đều có thể kiểm tra bằng bố trí hiện trường. Hắn im lặng cho tới khi cô nói phiếu 0714 được in sau giờ tiếp nhận giả.

Ngón cái của hắn ngừng miết lên cạnh bàn. Chỉ một nhịp, rồi tiếp tục.

Quân đặt ảnh túi vật chứng gần hơn. “Người dựng chứng cứ chống Phúc cần chúng tôi tin rằng hồ sơ đã hoàn chỉnh trước khi anh ấy bị đưa vào trại. Nhưng bản in xuất hiện sau đó. Cuộc bắt cóc đêm nay lại dùng đúng số 0714, đúng cửa bảo trì và một vòng tạm cấp lấy từ nguồn nội bộ. Kể từ lúc này, mọi thứ từng được dùng để giữ Phúc sẽ bị giám định như vật chứng của một vụ gài bẫy.”

Nghi phạm quay sang luật sư. Hắn vẫn không nói, nhưng nhịp thở đã đổi. An Nhiên không ép tiếp. Cô khép bìa hồ sơ, để khoảng im lặng đủ dài rồi mới nói: “Người giao việc cho anh không cần anh thành công. Họ chỉ cần cảnh sát nổ súng, mở sai cửa hoặc làm hỏng chuỗi chứng cứ. Anh bị để lại ở điểm duy nhất có thể bị bắt sống.”

“Phản đối cách suy diễn,” luật sư nói.

“Được ghi nhận.” An Nhiên lùi lại. “Chúng tôi sẽ kiểm chứng bằng dữ liệu liên lạc và đường rút.”

Nghi phạm bật cười rất nhỏ, nhưng tiếng cười gãy ở cuối. “Các người không có đường rút.”

Đó là câu đầu tiên hắn nói.

Quân không hỏi lại ngay. Anh nhìn vào ảnh áo mưa bị bỏ ở miệng mương. “Chúng tôi chưa nói đường rút của ai.”

Cơ hàm nghi phạm siết lại. Luật sư đặt tay lên tập giấy, nhắc thân chủ dừng lời. Hắn nghe theo, nhưng sự bình thản ban đầu đã mất. Hắn vừa biết kế hoạch không còn được nhìn như một vụ giải cứu thất bại. Nó đã thành một nhánh chứng cứ độc lập, được ghi hình từ lúc khóa cổng đến khi thu vật chứng.

Khi Quân ra khỏi phòng, viện kiểm sát yêu cầu ba xác nhận riêng trước khi hủy biện pháp tạm giữ Phúc: giám định phiếu tiếp nhận, nhật ký in và biên bản bắt người tại sân kỹ thuật. Quân chỉ ký phần trách nhiệm của mình. Đến sáu giờ ba mươi bảy, văn bản có mã xác thực được gửi về.

Phúc tỉnh khi trời vừa sáng. Phòng bệnh chỉ có tiếng máy theo dõi nhịp tim và tiếng bánh xe đẩy ngoài hành lang. Vết thương trên đầu đã khâu, hai cổ tay băng trắng. Một cán bộ canh giữ vẫn đứng ngoài cửa theo lệnh cũ, nhưng Quân đưa văn bản cho anh ta xem rồi yêu cầu đổi nhiệm vụ thành bảo vệ người bị hại.

Phúc đọc chậm từng dòng. Gương mặt anh không có vẻ nhẹ nhõm mà Quân từng tưởng sẽ xuất hiện. “Vậy là tôi không còn là nghi phạm?”

“Căn cứ tạm giữ đã bị hủy. Hồ sơ chống anh được tách để điều tra dấu hiệu làm giả. Anh là người bị hại trong vụ bắt cóc và là nhân chứng của hồ sơ cũ.”

Phúc nhắm mắt vài giây. “Mười năm trước, các người cũng đổi tên tôi trong một tờ giấy. Từ đồng đội thành người làm mất chứng cứ.”

Quân đứng yên. Anh không tìm câu trả lời dễ chịu. “Lần này tờ giấy chưa đủ. Tôi sẽ trả lại bằng toàn bộ chuỗi chứng cứ.”

Phúc mở mắt, nhìn anh lâu hơn. Bàn tay dưới chăn nắm lại rồi buông ra. “Đừng nói như đang trả nợ. Cậu chỉ cần đừng bỏ dở.”

An Nhiên đứng gần cửa, không xen vào. Cô chỉ đưa cho Phúc ảnh phóng lớn chiếc vé, che phần ghi chú giám định để tránh dẫn lời. “Anh có nhận ra dấu bấm thứ hai không?”

Phúc yêu cầu nâng đầu giường, rồi chỉ vào phần chữ mờ. “Kho Đông không phải tên chính thức. Người trong đội năm đó gọi vậy vì nó nằm sau khu kho thuốc phía đông bệnh viện cũ. Muốn xuống tầng dưới phải đi qua một cầu thang sơn xanh. Sơn luôn bong ở bậc thứ bảy.”

“Anh từng tới đó?” Quân hỏi.

“Một lần, sau khi hồ sơ bị khép.” Phúc thở chậm vì đau. “Tôi đi tìm người giao túi vật chứng. Không gặp ai, nhưng thấy máy photocopy còn nóng và một bản biên bản bị kẹt trong khay sau. Thời gian trên bản đó không giống bản đã lưu.”

Quân cảm thấy phần ký ức cũ trong mình dịch chuyển, như một cánh cửa lâu ngày bị ép khỏi bản lề. “Bản sao ở đâu?”

Phúc nhìn ra ô cửa sổ đang sáng dần. “Tôi không mang về. Khi ấy tôi đã bị theo dõi. Tôi bọc nó trong túi chống ẩm, giấu sau tấm ốp dưới bậc thứ bảy của cầu thang sơn xanh.”

Ngoài hành lang, Tống Nghi vừa chạy tới đã dừng lại trước cửa. Cô cầm kết quả giám định mới nhất: dưới đế giày của nghi phạm bị bắt có các mảnh sơn alkyd xanh lẫn bụi giấy và bột mực photocopy. Chưa đủ để kết luận hắn từng vào Kho Đông, nhưng đủ để xin lệnh khám xét một địa điểm cụ thể.

Quân nhận tờ kết quả, không siết nó trong tay. Anh nhìn Phúc. “Mười năm rồi. Anh chắc bản sao vẫn còn?”

“Không.” Phúc đáp. “Nhưng nếu họ phải bắt tôi đêm nay, có nghĩa là họ cũng chưa chắc nó đã biến mất.”

Điện thoại của Quân rung lần nữa. Tổ tra cứu tài sản vừa tìm được hồ sơ sở hữu cũ của kho thuốc phía đông Bệnh viện Quận. Công trình đã bỏ hoang tám năm, nhưng ba ngày trước có người dùng giấy giới thiệu của một đơn vị an ninh để xin vào kiểm tra hệ thống điện. Tên trên giấy giới thiệu là giả. Dấu xác nhận ở cuối trang lại được sao từ đúng mẫu chữ ký đã xuất hiện trên phiếu 0714.

Nghi phạm mang tên Đặng Phúc đã sụp đổ. Nhưng phía sau khoảng trống ấy, một địa điểm thật vừa hiện ra, cùng bản sao biên bản có thể chứng minh ai đã sửa hồ sơ mười năm trước.