Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 41: Đường Dây An Ninh

Chương 41: Đường Dây An Ninh

Tin nhắn ấy hiện trên màn hình của An Nhiên đúng lúc ổ cứng của Phúc nằm giữa khe cửa cuốn và bàn tay Quân. Chỉ thêm một nhịp thở nữa thôi, Quân có thể chạm vào thứ mười năm trước anh đã bỏ lỡ. Nhưng dòng chữ “Vệ An đang chờ ở tầng cấp cứu” khiến mọi chuyển động trong hẻm sau đông lại. Phúc nhìn sắc mặt hai người thay đổi, bàn tay vốn đã buông ổ cứng lập tức khép lại. Anh kéo nó về phía trong nửa gang tay, đủ để nhắc Quân rằng lòng tin vừa hé ra vẫn có thể đóng sập bất cứ lúc nào. Mưa trên mái tôn rơi thành tiếng đều đặn, nghe giống một chiếc đồng hồ đang đếm ngược.

Quân không giật lấy ổ cứng. Nếu là mười năm trước, có lẽ anh sẽ dùng lý do bảo toàn chứng cứ để ra lệnh, để ép Phúc bước ra ngoài và tự thuyết phục mình rằng làm nhanh là làm đúng. Bây giờ, anh nhìn tin nhắn, rồi nhìn Phúc. “Có cảnh báo mới,” anh nói, không giấu. “Nếu đưa anh về bệnh viện, có thể Vệ An đã chờ sẵn ở tầng cấp cứu.” Phúc cười khàn, giọng lạnh hơn cả nước mưa. “Vậy là cậu lại có thêm một cái cớ để không cho tôi gặp Phạm Kiều.” Quân nghe câu ấy như một nhát cắt nhỏ nhưng sâu. Anh đáp chậm: “Không. Tôi có thêm một lý do để đảm bảo khi anh gặp bà ấy, anh còn sống và còn được nói hết câu.”

An Nhiên lùi nửa bước khỏi khe cửa, mở loa ngoài gọi Tống Nghi. Cô không dùng những câu hỏi rộng. “Kiểm tra toàn bộ nhân sự an ninh hiện có ở tầng cấp cứu, nhưng đừng hỏi trực tiếp phòng điều phối bệnh viện. Lấy danh sách từ camera cửa thang máy, log quét thẻ và bộ đàm nội bộ nếu còn lưu. Đối chiếu riêng các ca trực mới được bổ sung sau 22 giờ.” Tống Nghi ở đầu dây bên kia im lặng đúng hai giây, rồi tiếng gõ phím dồn dập vang lên. “Em hiểu. Nếu đường dây đã tản vào bệnh viện, hỏi phòng điều phối khác gì báo cho họ biết mình đang nhìn.” An Nhiên nhìn Quân. Câu trả lời ấy làm cả hai cùng hiểu: từ giờ, mỗi cuộc gọi qua hệ thống chính thức đều có thể là một chiếc chuông treo trước cửa bẫy.

Phúc vẫn ngồi sau cửa cuốn, lưng dựa vào thùng giấy, hơi thở nặng hơn lúc nãy. Ánh đèn pin làm rõ vệt sẹo trên khớp tay anh khi anh siết ổ cứng. “Tôi không có nhiều thời gian để chơi trò kiểm chứng của các người,” anh nói. “Mười năm trước tôi cũng chờ. Chờ tổ kiểm tra lại bản báo cáo. Chờ người ký tên cuối cùng thừa nhận câu của tôi bị đổi. Chờ Phạm Kiều được gọi lên nói lại nhận định chuyên môn. Rồi tôi chờ đến khi thẻ ngành của mình bị thu.” Quân ngồi xuống trước cửa, để tầm mắt ngang với Phúc. “Tôi biết anh không nợ chúng tôi thêm một lần chờ. Nhưng nếu anh bước vào tầng cấp cứu bằng đường họ đã đoán, họ không cần giết anh. Họ chỉ cần để anh biến thành người mang ổ cứng giả, người đe dọa bệnh nhân, hoặc người bị bắt vì một thứ họ nhét vào túi. Khi đó câu của anh lại bị sửa, lần này bằng biên bản bắt giữ.”

Lần này Phúc không cười. An Nhiên thấy sự do dự lướt qua mắt anh, rất nhanh, giống một vệt sáng bị che bởi cửa sắt. Cô nói tiếp, giọng đều nhưng không mềm quá mức: “Anh yêu cầu gặp Phạm Kiều vì bà ấy là người có thể xác nhận câu ‘chưa đủ cơ sở loại trừ can thiệp’. Vậy chúng ta tách mục tiêu khỏi địa điểm. Gặp bà ấy, nhưng không phải ở tầng cấp cứu. Và trước khi đổi điểm gặp, chúng tôi phải biết Vệ An đang nghe qua đường nào.” Phúc nhìn cô. “Cô nghĩ họ nghe được đường dây an ninh?” An Nhiên đáp: “Không chỉ nghe. Có thể họ đang dùng nó để điều người.”

Tống Nghi gọi lại sau chưa đầy năm phút. Giọng cậu thấp đi, mất hẳn vẻ cáu kỉnh thường ngày. “Có hai người mặc áo an ninh bệnh viện xuất hiện ở hành lang cấp cứu lúc 23 giờ 58, không có trong danh sách ca trực gốc. Log quét thẻ ghi họ vào bằng quyền tạm cấp của nhà thầu bảo trì khóa từ. Tên nhà thầu trên giấy là An Việt, nhưng mã hợp đồng phụ trỏ về một công ty đã giải thể.” Cậu dừng lại, tiếng phím lại vang lên. “Và đây mới là phần hay đến mức không vui nổi: số hotline nội bộ gọi xác nhận cho họ bắt đầu bằng đầu số cũ của Vệ An. Bệnh viện không dùng đầu số này nữa từ bảy năm trước.”

Quân nhắm mắt một khoảnh khắc. Vệ An không phải cái tên còn sót lại trên lớp keo của xe van. Nó là một đường dây vẫn biết cách đi trong hệ thống bằng những đường tưởng đã bỏ. Đầu số cũ, quyền tạm cấp, nhà thầu phụ giải thể, áo an ninh bệnh viện. Tất cả đều sạch vừa đủ để người kiểm tra vội sẽ thấy hợp lệ, bẩn vừa đủ để ai truy sâu phải mất thời gian. Anh hỏi: “Hai người đó đang ở đâu?” Tống Nghi đáp: “Một người đứng gần cửa thang nhân viên tầng cấp cứu. Một người ở cạnh phòng chờ thân nhân, nhìn thẳng về lối chuyển bệnh. Họ không tìm bà Mai. Họ chờ người được đưa lên.”

Phúc nghe hết qua loa ngoài. Sắc mặt anh xấu đi, nhưng bàn tay quanh ổ cứng lại nới ra một chút. “Tôi đã nói họ đứng ngoài hiện trường mười năm trước,” anh khàn giọng. “Không ai ghi vào biên bản vì họ chỉ là bảo vệ khu dân cư, chỉ kéo dây, chỉ giữ người tò mò đứng xa. Nhưng đêm đó, có một người trong số họ cầm bộ đàm của cảnh sát mà không ai hỏi tại sao.” Quân ngẩng lên. “Anh có nhận ra người đó không?” Phúc lắc đầu, rồi rút bản đồ mưa về phía mình, chỉ vào một điểm khoanh gần đường hầm Nam Thành. “Không thấy mặt. Nhưng tôi nhớ giọng. Người đó nói một câu qua bộ đàm: ‘Đường trên đã khóa, đưa hồ sơ xuống tuyến khô.’ Lúc ấy tôi tưởng là lệnh chuyển hiện trường. Sau này mới hiểu tuyến khô là đường không đi qua camera và không để lại dấu ướt.”

An Nhiên lập tức ghi lại câu ấy. Không phải vì nó chắc chắn đúng, mà vì nó có cấu trúc của một mật lệnh: ngắn, thực dụng, chỉ có nghĩa với người cùng hệ thống. Cô bảo Tống Nghi kiểm tra xem trong log bộ đàm bệnh viện tối nay có cụm nào tương tự. Tống Nghi không tắt máy. Ba người trong hẻm chỉ nghe tiếng mưa và tiếng cậu lục dữ liệu. Trong thời gian chờ, Quân gọi cho điều tra viên đang giữ vòng ngoài, yêu cầu rút xe khỏi đầu hẻm và đổi sang quan sát từ hai mái nhà đối diện. Anh không nói “bao vây”. Anh nói “giữ đường thoát cho nhân chứng”. Phúc nghe thấy, môi mím lại. Có những câu xin lỗi phải nói bằng miệng; có những câu khác phải nói bằng cách ra lệnh khác đi.

Kết quả đối chiếu đến nhanh hơn họ nghĩ. Tống Nghi bật một đoạn âm thanh rè từ bộ đàm tầng cấp cứu. Một giọng nam trầm, méo bởi nhiễu, nói: “Đường sáng giữ nguyên. Đưa người xuống tuyến khô khi xe tới.” Không ai trong hẻm lên tiếng ngay. Phúc nhắm mắt, vai run lên một nhịp rất nhỏ. Mười năm đủ để tóc người bạc đi, để công ty đổi tên, để hồ sơ bị đẩy từ tủ sắt này sang tủ sắt khác, nhưng một cách ra lệnh vẫn còn nguyên thói quen. An Nhiên nhìn Quân. “Nếu họ dùng lại cùng mã, họ không chỉ đang chờ Phúc. Họ tin người nhận lệnh hiểu mã đó.”

Quân đứng dậy. Cơn tức giận trong anh không bùng lên như trước, mà chìm xuống thành một thứ lạnh và nặng. “Tống Nghi, phát một thông tin kiểm chứng qua đường dây an ninh bệnh viện. Nói rằng nhân chứng sẽ được đưa lên cấp cứu bằng thang nhân viên phía đông sau mười phút. Chỉ phát qua đường đó, không phát cho đội mình.” An Nhiên nhìn anh một thoáng, rồi gật rất nhẹ. Đây không phải đánh cược bằng mạng Phúc; Phúc vẫn ở trong hẻm, vòng ngoài đã đổi vị trí, còn thông tin giả chỉ nhằm xem đường dây nào chuyển động. Tống Nghi hiểu ngay. “Em sẽ đánh dấu thời điểm. Camera hành lang, thang máy, cổng phụ đều đang ghi.”

Bảy phút sau, cái bẫy tự lộ răng. Trên màn hình điện thoại An Nhiên, Tống Nghi gửi liên tiếp ba khung hình. Hai người mặc áo an ninh rời vị trí gần như cùng lúc. Một người vào thang nhân viên phía đông. Người còn lại gọi điện, rồi đi về cổng phụ nơi xe van Vệ An từng biến mất khỏi camera. Cùng thời điểm đó, ở đầu hẻm, một chiếc xe máy giao hàng không biển trước chạy chậm qua cửa hàng photocopy lần thứ hai. Người ngồi sau đội mũ mưa đen, tay không cầm thùng hàng mà đặt trong túi áo. Điều tra viên trên mái nhà báo nhỏ qua bộ đàm riêng: “Có mắt ngoài hẻm.” Phúc lập tức kéo cửa cuốn xuống thêm, chỉ còn khe sáng hẹp. “Tôi biết mà,” anh nói, giọng vỡ ra vì giận nhiều hơn vì sợ. “Các người kéo họ đến đây.”

“Không,” Quân đáp, bước chắn giữa khe cửa và hướng đầu hẻm. “Chúng ta vừa chứng minh họ đã ở trong hệ thống trước khi chúng ta động vào nó.” Anh ra hiệu cho đội vòng ngoài không bắt vội người trên xe máy. Nếu bắt một cái bóng quá sớm, đường dây sẽ tự cắt đuôi. Anh yêu cầu bám theo từ xa, ghi hình mặt, không tiếp xúc khi chưa có hành vi tấn công. An Nhiên đồng thời nhắn cho Tống Nghi khóa bản sao âm thanh bộ đàm, lưu nguyên metadata và gửi một bản cho pháp chứng độc lập. Mỗi động tác đều nhỏ, nhưng lần này họ không để sự thật nằm đơn độc trong tay một người có thể bị biến thành nghi phạm.

Phúc nhìn Quân rất lâu qua khe cửa. Cuối cùng, anh đẩy ổ cứng ra ngoài lần thứ hai. “Trong này có log scan cũ, bản đồ mưa bản gốc và ba file ghi âm tôi giữ được từ bộ đàm năm đó. Nhưng tôi vẫn phải gặp Phạm Kiều.” Quân nhận ổ cứng bằng hai tay, như nhận một lời khai sống hơn là một vật chứng. “Anh sẽ gặp bà ấy,” anh nói. “Không ở bệnh viện, không qua đường dây an ninh của họ. Chúng tôi sẽ đưa bà ấy đến một điểm do đội mình kiểm soát.” An Nhiên vừa định hỏi Tống Nghi tình trạng Phạm Kiều thì điện thoại của cô rung lên. Lần này không phải số lạ, mà là máy của Phạm Kiều.

Cô mở loa. Đầu dây bên kia chỉ có tiếng thở gấp và tiếng bánh xe kim loại lăn trên nền gạch. Rồi giọng Phạm Kiều vang lên, thấp đến mức gần như bị tiếng nhiễu nuốt mất: “Đừng tin danh sách ca trực. Người cầm bộ đàm ở tầng cấp cứu không phải bảo vệ.” Một tiếng va đập khô khốc cắt ngang câu nói. Sau đó là giọng bà, run nhưng vẫn cố rõ từng chữ: “Minh Quân, năm đó người ra lệnh tuyến khô… là người trong đội của cậu.” Cuộc gọi tắt phụt. Trên màn hình, vị trí định vị của Phạm Kiều nhảy khỏi khu cấp cứu, dừng lại ở một điểm không ai trong bệnh viện còn dùng từ lâu: kho lưu hồ sơ tầng hầm C.