Chương 42 - Chương 42: Cái Giá Của Im Lặng
Chương 42: Cái Giá Của Im Lặng
Vị trí của Phạm Kiều chớp ở kho lưu hồ sơ tầng hầm C như tín hiệu sắp tắt. Quân nhìn chấm sáng ấy, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng không phải vì mưa. Mười năm trước, anh cũng từng tin người đứng gần nhất với sự thật sẽ được bảo vệ bởi quy trình. Sau đó Đặng Phúc mất thẻ ngành, Phạm Kiều im lặng, còn một câu “chưa đủ cơ sở” bị sửa thành câu đủ đẹp để khóa hồ sơ. Lần này, nếu anh lao xuống tầng hầm bằng nỗi sợ, anh sẽ lại trao quyền chọn nhịp cho kẻ đứng sau bộ đàm.
An Nhiên giơ tay chặn khi anh vừa xoay người. “Không đi theo đúng đường họ muốn.” Giọng cô thấp nhưng rất rõ. “Nếu định vị nhảy từ cấp cứu xuống tầng hầm C, hoặc bà ấy bị kéo xuống, hoặc điện thoại bị đưa xuống để kéo chúng ta rời Phúc và ổ cứng. Cả hai khả năng đều là bẫy.” Quân siết điện thoại, mắt vẫn không rời chấm sáng. Ở đầu hẻm, đội vòng ngoài báo chiếc xe máy giao hàng đã rẽ qua hai con phố, chưa tiếp xúc ai. Phúc ngồi sau cửa cuốn, mặt trắng bệch dưới ánh đèn pin. Anh ta nghe tên Phạm Kiều thì lập tức chống tay muốn đứng dậy. “Tôi đi. Bà ấy gọi tên tôi hay gọi tên cậu cũng không quan trọng. Người họ muốn bịt miệng là người biết câu đó.”
“Anh ở lại,” Quân nói. Câu ấy làm Phúc bật cười khàn, đầy gai. Quân không tránh. “Không phải vì tôi không tin anh. Vì anh đang là người duy nhất biết ổ cứng này có những gì, và họ đang có mắt ngoài hẻm. Nếu anh biến mất khỏi đây, họ chỉ cần nói chúng tôi dựng một nhân chứng không tồn tại.” Anh tháo ổ cứng khỏi túi chống nước, đặt lên bàn gỗ của cửa hàng photocopy, rồi bật camera đeo ngực ghi lại toàn bộ thao tác. “An Nhiên, niêm phong tạm, tạo mã hash. Tống Nghi, mở kênh pháp chứng độc lập, không qua máy chủ bệnh viện. Hai điều tra viên ở lại với Phúc, không để ai vào trong, kể cả người mặc sắc phục nếu không có mã đối chiếu.”
Phúc nhìn ổ cứng được đặt vào túi niêm phong, ánh mắt vừa đau vừa lạ. An Nhiên đọc to thời điểm, số túi, tình trạng bề mặt, rồi chụp hai mặt ổ cứng cùng thước đo. Tống Nghi ở đầu dây bên kia gửi về một chuỗi ký tự dài. “Đã nhận bản hash ban đầu. Em đang kéo sơ đồ tầng hầm C từ hồ sơ phòng cháy cũ. Kho đó bỏ sử dụng từ đợt ngập bốn năm trước, nhưng thang vận chuyển hồ sơ vẫn có điện riêng. Và có một chi tiết rất khó chịu: camera hành lang trước kho báo bảo trì từ ba ngày trước.”
“Ba ngày trước chưa có vụ tối nay,” An Nhiên nói. Cô không hỏi thêm, vì câu trả lời đã nằm sẵn ở đó. Người ta không đặt bẫy trong vội vàng; người ta chỉ kích hoạt một cái bẫy đã nằm chờ. Tống Nghi tiếp tục: “Thang máy nhân viên từ cấp cứu xuống B2 vừa chạy một chuyến không ghi người quét thẻ. Log cửa kho C không mở, nhưng cửa phụ nối phòng lưu mẫu cũ có một lần bật cảm biến. Cửa đó nằm sau dãy tủ sắt, bản đồ mới không ghi. Bản đồ cũ có thể có.”
Phúc ngẩng phắt lên. “Bản đồ mưa có tầng hầm.” Anh lục trong túi hồ sơ, kéo ra một tờ gấp khác, giấy mỏng và nhăn hơn tờ đã đưa lúc nãy. “Năm đó hồ sơ hiện trường từng được chuyển qua bệnh viện để đối chiếu thời điểm tử vong. Tôi theo xe mẫu xuống tầng hầm một lần. Kho C có lối nối sang đường gom rác y tế, khô quanh năm vì có mái bê tông. Nếu muốn đưa người ra khỏi camera, họ sẽ không dùng thang chính.” Anh chỉ vào một đoạn nét chì. “Chỗ này. Cửa sắt xanh. Khóa cũ. Đứng ngoài nhìn tưởng tủ điện.”
Quân cúi xuống nhìn bản đồ. Anh muốn hỏi vì sao Phúc giữ nhiều thứ như vậy mà mười năm qua không giao cho ai, nhưng câu hỏi ấy quá muộn. Người bị cả hệ thống gọi là nói dối sẽ không còn tin vào những cánh cửa có bảng “tiếp nhận tố giác”. Cái giá của im lặng không chỉ là sự thật bị chôn, mà là mỗi người sống sót phải tự biến mình thành kho lưu hồ sơ, mang giấy, âm thanh và những đêm không ngủ trong người.
Họ chia đội trong ba mươi giây. An Nhiên đi cùng Quân xuống bệnh viện, không qua sảnh cấp cứu mà vòng cổng kỹ thuật phía tây. Hai điều tra viên ở lại với Phúc, đổi vị trí đèn trong cửa hàng để bên ngoài không nhìn được bóng người. Một bản sao mã hóa của file đầu tiên trong ổ cứng được gửi thẳng tới pháp chứng; bản gốc vẫn niêm phong trong túi, đặt trước camera của đội ở hẻm. Quân gọi lên tầng cấp cứu kiểm tra bà Mai qua số máy riêng của bác sĩ trực đã xác minh từ trước, không dùng tổng đài. Bà Mai chưa chuyển phòng, chỉ số còn dao động nhưng không có lệnh can thiệp mới. Quân nghe xong mới bước lên xe.
Đường từ hẻm về bệnh viện ngắn hơn bình thường, hoặc có lẽ vì trong xe không ai nói. An Nhiên mở ảnh bản đồ cũ và sơ đồ phòng cháy cạnh nhau. “Nếu Phạm Kiều còn cầm điện thoại, bà ấy có thể cố tình để định vị ở kho C vì biết chỉ chúng ta mới hiểu. Nếu điện thoại bị lấy, người cầm nó sẽ chờ ở đường dễ thấy nhất.” Quân hỏi: “Cô nghiêng về khả năng nào?” An Nhiên nhìn log cửa phụ. “Bà ấy kịp nói quá nhiều cho một người hoàn toàn bị khống chế. Em nghĩ bà ấy đang bị ép di chuyển, nhưng vẫn cố để lại hướng.”
Bệnh viện về đêm sáng đến mức giả tạo. Cổng kỹ thuật phía tây chỉ có một bóng bảo vệ già ngồi sau lớp kính mờ, đã được đội Quân xác minh danh tính từ trước. Họ không đi thang máy. Cầu thang bộ dẫn xuống B2 có mùi nước lau sàn, thuốc sát trùng và ẩm mốc lâu ngày. Tống Nghi dẫn họ qua tai nghe, từng câu ngắn như đọc nhịp tim: “Camera thang chính vẫn chết. Cảm biến cửa gom rác y tế vừa tắt rồi bật lại. Có người cố tạo một lần mở giả. Hai người áo an ninh ở cấp cứu đã mất khỏi khung hình. Em chưa thấy họ xuống bằng thang nào.”
Quân dừng trước cửa sắt xanh mà Phúc mô tả. Nếu không có nét chì trên bản đồ cũ, anh sẽ đi qua nó như đi qua một tủ điện hỏng. An Nhiên cúi xuống, soi vết nước ở chân cửa. Nền tầng hầm khô, nhưng mép bản lề có một vệt ướt mảnh, như có bánh xe kim loại vừa lăn qua. “Tiếng trong cuộc gọi,” cô nói khẽ. “Bánh xe kim loại. Có thể là xe đẩy hồ sơ hoặc xe chuyển mẫu.” Quân ra hiệu cho đội phía sau tắt đèn pin chính, chỉ giữ đèn thấp. Anh không đá cửa. Anh gọi Tống Nghi kiểm tra nguồn điện ổ khóa, rồi dùng chìa đa năng của phòng kỹ thuật vừa được bảo vệ xác nhận bàn giao. Mất gần một phút cửa mới bật ra. Một phút ấy dài đến mức tiếng mưa ngoài xa cũng nghe như ai đang gõ lên nắp quan tài.
Bên trong kho C tối và thấp hơn họ tưởng. Những dãy tủ sắt phủ bụi đứng sát nhau, nhãn giấy bạc màu ghi các năm đã qua. Ở cuối lối, một xe đẩy hồ sơ nằm nghiêng, bánh còn quay rất chậm. Phạm Kiều ngồi dựa vào chân tủ, tay trái ôm vai phải, chiếc điện thoại rơi cách bà hơn hai mét. Miệng bà bị dán băng keo nhưng mắt vẫn mở. Quân lao tới, nhưng An Nhiên chụp tay anh lại, chỉ xuống sàn. Một sợi dây cước mảnh giăng ngang lối, nối với giá hồ sơ đã bị kê lệch. Nếu anh chạy thẳng, cả dãy tủ sẽ đổ xuống đầu Phạm Kiều. Người đặt bẫy không cần giết ai bằng dao; chỉ cần để cảnh sát tự biến một cuộc giải cứu thành tai nạn.
An Nhiên cắt dây sau khi ghi hình, còn Quân vòng theo lối hẹp bên trái. Anh quỳ xuống trước Phạm Kiều, bóc băng keo thật chậm để không kéo rách da. Bà hít vào một hơi như người vừa nổi khỏi mặt nước. “Đừng mở tủ số bảy,” bà nói ngay, giọng khàn đặc. “Họ muốn các cậu mở tủ đó trước camera chết. Trong đó có hồ sơ đã bị nhét thêm.” Quân nhìn theo hướng mắt bà. Tủ số bảy mới sạch bụi hơn những tủ còn lại, ổ khóa treo lệch như cố tình mời gọi. An Nhiên lập tức gọi đội pháp chứng xuống, yêu cầu phong tỏa nguyên trạng. Không ai chạm vào tủ.
Phạm Kiều nắm cổ tay Quân, lực yếu nhưng tuyệt vọng. “Tôi đã im lặng quá lâu,” bà nói. “Tôi nghĩ nếu chỉ một câu bị đổi, rồi hồ sơ vẫn còn, rồi một ngày sẽ có người đọc ra. Nhưng im lặng không giữ được hồ sơ. Im lặng chỉ giúp người sửa câu có thêm thời gian sửa người.” Mắt bà đỏ lên khi nhìn về phía điện thoại. “Đặng Phúc nói đúng. Năm đó câu của tôi là ‘chưa đủ cơ sở loại trừ can thiệp’. Tôi đã ký bản giải trình thứ hai vì họ đưa cho tôi danh sách những người có thể bị kéo vào kỷ luật, trong đó có Phúc, có cả cậu. Tôi tưởng mình đang giảm thiệt hại. Hóa ra tôi chỉ chọn để thiệt hại rơi vào người ít quyền tự vệ nhất.”
Quân không nói “không phải lỗi của bà”. Câu đó quá nhẹ cho một căn phòng đầy hồ sơ bị khóa. Anh chỉ bật ghi âm, đặt máy giữa hai người. “Người ra lệnh tuyến khô là ai?” Phạm Kiều nhắm mắt. Ngoài hành lang, tiếng bước chân của đội chi viện vọng lại rất xa. Bà mở miệng, nhưng trước khi âm đầu tiên thoát ra, bộ đàm riêng của Quân rè lên. Không phải kênh đội anh. Không phải tần số họ đang dùng. Một giọng nam trầm, méo vì nhiễu, vang trong kho tối: “Minh Quân, cậu vẫn thích hỏi đúng câu vào sai thời điểm.”
Tống Nghi gần như hét trong tai nghe: “Đó không phải kênh của mình. Có người chèn tần số!” Giọng nam kia tiếp tục, từng chữ chậm rãi: “Tủ số bảy là giá của im lặng. Còn bà Mai là giá của việc cậu bắt người khác nói.” Điện thoại của Quân sáng lên cùng lúc. Trên màn hình là camera tầng cấp cứu, góc quay từ một máy không thuộc hệ thống bệnh viện. Một người mặc áo an ninh đứng trước cửa phòng bà Mai, tay đặt lên tay nắm cửa. Phạm Kiều siết cổ tay Quân đến run rẩy. Và trong kho lưu hồ sơ tầng hầm C, lần đầu tiên sau mười năm, Quân nghe rõ cái bẫy không còn nhắm vào chứng cứ nữa, mà nhắm thẳng vào lựa chọn của anh.
