Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 36: Người Báo Tin Ẩn Danh

Chương 36: Người Báo Tin Ẩn Danh

Ba phút, trong một tầng hầm đang hú còi, ngắn đến mức mỗi tiếng bộ đàm rè lên đều giống một phần thời gian bị cắt khỏi tay Quân. Anh nhìn bản đồ thoát hiểm dán trên tường, nhìn đường mảnh nối từ kho kỹ thuật ra bãi xe dịch vụ, rồi quay sang bảo vệ lớn tuổi. ‘Chặn lối bãi xe dịch vụ. Không cho bất cứ xe đẩy bệnh nhân nào rời B1 nếu không có y tá Lan hoặc bác sĩ Vinh xác nhận trực tiếp.’ Giọng anh khàn vì gọi mẹ quá nhiều, nhưng từng chữ vẫn rơi đúng chỗ. Bảo vệ trẻ lập tức chạy về cuối hành lang, vừa chạy vừa gọi thêm người. Người DataCare bước chặn nửa thân, chưa kịp mở miệng đã bị An Nhiên giơ điện thoại lên quay thẳng mặt. ‘Anh đang cản yêu cầu bảo vệ bệnh nhân hay cản người làm giả luồng camera bị lộ?’ Câu hỏi ấy không lớn, nhưng đủ khiến hắn lùi một bước.

Từ bộ đàm của bảo vệ lớn tuổi, giọng nam lạ vẫn còn sót vài mảnh nhiễu như người nói đang bị ai giật dây khỏi đường truyền. ‘Tài khoản… sắp khóa. Đừng tin màn hình camera tổng. B1-03 là luồng ảo. File phát lại nằm trong máy điều hành phụ, tên bắt đầu bằng REC_2348…’ Tiếng sau đó vỡ thành một dải ù trắng. An Nhiên lập tức áp điện thoại của mình sát bộ đàm, bật ghi âm song song. ‘Anh nghe tôi không? Nếu còn quyền, đọc đường dẫn và mã máy. Không cần giải thích. Chỉ đọc thứ có thể kiểm chứng.’ Quân nghe cách cô nói, lạnh và gọn như đang giữ một sợi chỉ mỏng khỏi đứt. Anh muốn lao thẳng vào phòng sao lưu, phá cửa kho kỹ thuật bằng vai, nhưng nếu người báo tin biến mất cùng đường dẫn ấy, họ sẽ lại chỉ còn một người mẹ yếu ớt và một cái bẫy hoàn chỉnh chờ sẵn.

Bên trong phòng, bánh xe nghiến qua nền thêm một nhịp. Tiếng kim loại bật khóa phụ vang lên từ sâu phía trái, đúng hướng kho kỹ thuật. Quân bước tới cửa, hai tay tì vào khung, toàn thân căng đến mức cổ tay đau buốt. ‘Mẹ, nếu nghe con thì gõ một tiếng.’ Không có tiếng đáp. Chỉ có tiếng thở hổn hển rất xa, lẫn với một giọng đàn ông hạ thấp: ‘Đẩy nhanh.’ Cơn nóng phóng lên sau gáy Quân. Anh xoay sang bảo vệ. ‘Phá khóa cửa chính.’ Người DataCare lập tức quát: ‘Không được. Đây là khu lưu trữ thiết bị, phá cửa làm hỏng máy chủ bệnh viện thì ai chịu trách nhiệm?’ Y tá Lan, mặt trắng bệch nhưng mắt đã cứng hơn, đáp trước Quân: ‘Nếu bệnh nhân trong phòng ngừng thở thì tôi chịu trách nhiệm chuyên môn. Mở cửa.’

Bảo vệ lớn tuổi rút chùm chìa cơ, nhưng tay ông run đến mức chìa va vào nhau lách cách. An Nhiên không thúc. Cô chỉ đưa camera quét qua ổ khóa, qua tờ biên bản dưới nền, qua gương mặt từng người. ‘Ghi nhận: lúc 00:16, yêu cầu mở cửa y tế khẩn cấp được đưa ra. DataCare phản đối vì lý do thiết bị. Y tá trực xác nhận ưu tiên bệnh nhân.’ Cô dừng nửa giây rồi bổ sung: ‘Người báo tin ẩn danh đang cung cấp dữ liệu về luồng camera giả. Mọi thao tác khóa tài khoản trong thời điểm này cần được lưu log.’ Lời cuối như ném thẳng vào khoảng trống trên trần, nơi đáng lẽ B1-03 phải tồn tại. Quân không biết người trong phòng điều hành có nghe được không, nhưng anh thấy người DataCare liếc rất nhanh về phía thang máy dịch vụ. Một cái liếc đủ thật để không thể là thói quen.

Bộ đàm lại rè. ‘Máy phụ… OP-02. Thư mục tempstream. Có file REC_2348_B103.mp4. Người phát là T.V_TEMP, nhưng token cấp từ tài khoản quản trị DataCare. Còn một file nữa…’ Giọng nam dừng lại, tiếng gõ bàn phím lách tách chen vào như mưa nhỏ đập lên kính. An Nhiên hỏi ngay: ‘File gì?’ ‘SIGN_PHUC_SCAN.png.’ Lần này, cả hành lang như đông cứng. Quân nhìn xuống tờ biên bản bàn giao. Chữ ký Đặng Phúc ở cuối trang nãy giờ vẫn nằm đó, quá đều, quá sạch, không một vệt run của bút thật trên giấy thấm mực. Anh cúi xuống nhưng không chạm vào, chỉ nghiêng điện thoại chiếu sáng. Mép chữ ký có một viền xám rất mỏng, như bóng của bản scan bị in lại nhiều lần. Một chi tiết nhỏ đến mức nếu mẹ anh không nằm sau cánh cửa kia, nếu Phúc không bị kéo vào mốc giờ giả, anh có thể đã bỏ qua.

‘Chữ ký scan,’ Quân nói, cổ họng nghẹn cứng. Anh không biết mình đang nói cho An Nhiên, cho bảo vệ hay cho chính phần lý trí sắp bị nỗi sợ bóp nát. An Nhiên cúi theo ánh đèn, mắt lướt qua dòng giờ, tên người nhận, chữ ký. ‘Đừng kết luận bằng mắt. Ghi nhận dấu hiệu nghi vấn thôi.’ Cô quay sang y tá Lan. ‘Chị Lan, chị từng thấy anh Phúc ký hồ sơ trực tiếp chưa?’ Lan gật rất nhanh. ‘Có. Chữ ký của anh ấy thường kéo nét cuối hơi văng lên, mực bút bi đậm nhạt không đều. Cái này…’ Cô dừng lại, tự ép mình không nói quá. ‘Cái này nhìn giống ảnh in.’ An Nhiên lập tức nhắc: ‘Chị chỉ nói chị nhìn thấy dấu hiệu giống ảnh in, không khẳng định giám định.’ Quân nghe mà gần như đau. Giữa lúc mẹ anh bị đẩy đi, họ vẫn phải giữ từng câu đúng phạm vi. Nhưng chính những câu đúng phạm vi ấy mới khiến đối phương không thể bẻ ngược tất cả thành hoảng loạn.

Ổ khóa cửa chính cuối cùng bật mở. Quân gần như lao vào, nhưng An Nhiên giữ khuỷu tay anh một nhịp. Không phải ngăn, chỉ kéo anh khỏi cú lao mù. Bảo vệ lớn tuổi đẩy cửa trước, đèn pin quét vào phòng sao lưu lạnh ngắt. Các giá máy xếp thành hai hàng, đèn xanh nhấp nháy đều đặn như không hề biết một người bệnh vừa bị kéo qua giữa chúng. Trên nền có vệt bánh xe mới, một đường đậm hơn, một đường lệch vì bánh trái bị kẹt. Quân đi theo vệt ấy về phía tường trái. Cánh cửa kho kỹ thuật hé một khe, bên trong tối om. Từ khe đó, mùi thuốc sát trùng lẫn mùi dầu máy phả ra, làm anh nhớ đến một đoạn hồ sơ cũ từng bị gạch dưới bằng bút đỏ: bệnh nhân được chuyển qua lối không có camera.

‘Đừng vào một mình,’ An Nhiên nói. Cô đứng ngay sau anh, điện thoại vẫn quay, nhưng giọng thấp hơn. Quân nghe trong đó không phải mệnh lệnh, mà là sự tỉnh táo được đưa cho anh mượn. Anh gật một cái, khó khăn như nuốt cạnh sắc. Bảo vệ trẻ từ cuối hành lang gọi vọng lại qua bộ đàm nội bộ: ‘Bãi xe dịch vụ có xe cấp cứu tư nhân đang nổ máy. Hai người áo xanh đẩy xe bệnh nhân ra cửa phụ. Tôi đang giữ barie nhưng họ có giấy chuyển viện.’ Người DataCare lập tức sáng mắt. ‘Giấy hợp lệ thì cho đi. Bệnh nhân cần chuyển tuyến.’ Quân quay phắt lại. ‘Giấy chuyển viện do ai ký?’ Hắn cứng họng nửa giây, đúng nửa giây quá dài.

Bộ đàm của bảo vệ trẻ rè lên, giọng cậu ta gấp đến vỡ: ‘Trên giấy có chữ ký Đặng Phúc. Giờ ký 23:48.’ Quân không còn nghe tiếng còi nữa. Mọi âm thanh trong đầu anh tụ lại thành một đường thẳng: ảnh giả từ B1-03, biên bản sửa giờ, chữ ký scan, giấy chuyển viện chờ sẵn ở bãi xe. Đối phương không chỉ muốn đẩy mẹ anh khỏi bệnh viện. Họ muốn biến toàn bộ quãng đường ấy thành một chuỗi thủ tục đã được Phúc ký từ trước, sạch đến mức không ai cần hỏi người thật đang ở đâu. An Nhiên bước tới sát bộ đàm. ‘Không cho xe rời. Yêu cầu bác sĩ Vinh xác nhận bệnh nhân trực tiếp. Chụp giấy, chụp biển số xe, chụp người đẩy. Không tranh cãi nội dung giấy.’

‘Cô nghĩ mình là ai mà ra lệnh trong bệnh viện?’ người DataCare bật lên. Lần này Quân không để An Nhiên đáp. Anh tiến một bước, không chạm vào hắn, nhưng khoảng cách đủ để mọi lời đe dọa rơi xuống rất gần. ‘Tôi là con của bệnh nhân bị đưa đi bằng giấy có chữ ký nghi là scan, theo một luồng camera nghi là file phát lại. Anh muốn nói tiếp, nói vào máy.’ Hắn nhìn thẳng Quân, khóe miệng giật nhẹ. ‘Anh cứu mẹ bằng cách làm chậm xe cấp cứu. Hay đấy.’ Câu đó đánh vào đúng chỗ mềm nhất. Quân cảm giác bàn tay mình lại siết thành nắm. Trong một thoáng, anh thấy mình ký, thấy barie mở, thấy mẹ được đặt lên xe và biến mất khỏi mọi câu hỏi. Rồi anh thấy tờ log 00:13, thấy Phúc bị ghim vào mốc 23:48, thấy mẹ dùng hai nhịp gõ yếu ớt để kéo anh khỏi cái bẫy ấy. Anh buông tay ra.

Từ kho kỹ thuật vọng ra tiếng cửa sau bị đẩy mạnh. Quân cùng bảo vệ lớn tuổi chạy qua lối hẹp, An Nhiên theo sau một bước, ánh đèn pin rung trên tường bê tông ẩm. Hành lang phụ dẫn ra bãi xe thấp và dài, trần đầy ống nước. Ở cuối đường, ánh đèn xe cấp cứu tư nhân hắt vào thành một mảng trắng lạnh. Bà Mai nằm trên xe đẩy, mặt nghiêng về phía Quân, mắt nhắm, ống truyền bị treo thấp quá mức. Người đeo thẻ T.V. đang giữ đầu xe, còn một người áo xanh khác đưa tập giấy cho bảo vệ trẻ như đưa một lá bùa. ‘Mở barie. Có lệnh chuyển viện.’ Bảo vệ trẻ, mặt đỏ vì căng thẳng, vẫn đứng chắn trước cần barie, hai tay dang ra vụng về nhưng không lùi.

Quân bước tới bên mẹ. ‘Dừng xe.’ Người đeo thẻ T.V. kéo xe lùi nửa bánh. An Nhiên lập tức lia camera vào cổ tay bà Mai, đọc số vòng bệnh nhân, rồi chuyển sang giấy chuyển viện trên tay người áo xanh. ‘Đặt giấy xuống nắp thùng inox. Không đưa qua tay. Không ai chạm thêm vào bệnh nhân cho đến khi y tá Lan kiểm tra.’ Người áo xanh cười khẩy. ‘Cô quay nhiều thế để làm gì? Khi bệnh nhân nguy kịch, người nhà sẽ ký tất cả thôi.’ Quân nghe câu ấy, và lần đầu tiên anh chắc chắn những người này đã quen với việc biến nỗi sợ thành chữ ký. Anh cúi xuống gần mẹ, thấy mi mắt bà run rất khẽ. Bà còn sống. Yếu đến mức hơi thở gần như mất trong tiếng máy xe, nhưng còn sống. Anh nói nhỏ: ‘Con ở đây.’

Y tá Lan chạy tới, thở không ra hơi, phía sau là bác sĩ Vinh vừa khoác áo blouse vừa cài nút. Sự xuất hiện của bác sĩ thật làm hai người áo xanh lập tức mất nhịp. Vinh không hỏi giấy trước. Ông đặt tay lên cổ tay bà Mai, kiểm tra mạch, nhìn ống truyền rồi quát thấp: ‘Ai cho hạ bình truyền như thế này? Đưa bệnh nhân về khu cấp cứu nội viện ngay.’ Người DataCare từ hành lang sau lao tới, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh: ‘Có chỉ định chuyển tuyến.’ Vinh giật tờ giấy đặt trên nắp thùng inox nhưng không ký nhận, chỉ nhìn lướt qua rồi lạnh mặt. ‘Chữ ký bác sĩ điều trị không phải chữ ký của tôi. Dấu khoa cũng lệch mẫu.’ An Nhiên hỏi ngay: ‘Bác sĩ xác nhận bằng lời: giấy này có dấu hiệu không hợp lệ?’ Vinh đáp không do dự: ‘Có dấu hiệu không hợp lệ. Và về chuyên môn, bệnh nhân không được rời viện trong tình trạng này.’

Bộ đàm phát ra một tiếng bíp dài. Giọng nam lạ trở lại, lần này rất nhỏ, như nói từ cuối một hành lang đang bị tắt đèn từng bóng. ‘Tôi bị đăng xuất rồi. Không lấy được thêm log. Tôi đã đẩy một bản ảnh màn hình vào máy in phòng điều hành… khay giấy dưới. Đừng để DataCare lấy trước.’ An Nhiên nhìn Quân. Cả hai đều hiểu phòng điều hành ở tầng trên, còn mẹ anh vẫn nằm ngay trước mặt. Đó không phải lựa chọn đẹp. Nó là kiểu lựa chọn khiến người ta phải ghét chính đêm mình đang sống. Quân đặt bàn tay lên thành xe đẩy của mẹ, rồi nói với bảo vệ lớn tuổi: ‘Anh đi cùng An Nhiên lên phòng điều hành. Tôi ở lại với mẹ và bác sĩ Vinh. Không ai rời B1.’ An Nhiên nhìn anh rất nhanh, trong mắt có một câu hỏi không nói ra. Quân gật. ‘Đi lấy thứ có thể giữ Phúc sống sót khỏi cái bẫy này.’

Ngay khi An Nhiên quay người, bộ đàm lại nổ một tiếng rè cuối cùng. Lần này không còn đường dẫn, không còn tên file. Chỉ có giọng nam kia, khàn và đứt quãng: ‘Tôi không báo tin để cứu Đặng Phúc. Tôi báo vì mười năm trước, tôi cũng từng bấm phát một file như vậy.’ Tín hiệu tắt phụt. Bãi xe dịch vụ chìm vào tiếng mưa đập lên mái tôn. Quân đứng cạnh xe đẩy của mẹ, cảm thấy cái lạnh từ kim loại truyền qua lòng bàn tay. Trước mặt anh là người phụ nữ còn sống nhờ bị giữ lại đúng phút cuối. Sau lưng anh là một bản ảnh màn hình có thể bị lấy mất bất cứ lúc nào. Và ở đâu đó trong hệ thống, người vừa cứu họ một bước đã tự đặt mình vào một hồ sơ cũ chưa từng thật sự đóng.