Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 35: Camera Không Tồn Tại

Chương 35: Camera Không Tồn Tại

Còi bảo vệ tầng trên bắt đầu hú bằng những nhịp gấp, kéo dài qua trần bê tông như có ai đang cưa một đường mỏng vào đêm. Quân giữ tờ log vừa in trong tay, mắt không rời cánh cửa phòng sao lưu vừa khép lại. Bên trong, tiếng bánh xe lăn xa hơn một chút rồi dừng. Không xa đủ để mất, nhưng cũng không gần đủ để anh lao vào mà không biến hành lang này thành hiện trường hỗn loạn. An Nhiên khóa màn hình tin nhắn số lạ, lập tức bật chế độ quay lại, giọng cô thấp nhưng cắt rất rõ qua tiếng còi: ‘Ảnh đã gửi tới máy tôi. Tin nhắn có nội dung Phúc nhận người lúc 23:48. Tôi yêu cầu tất cả người có mặt xác nhận thời điểm hiện tại là sau 00:13, và bệnh nhân vẫn ở trong phòng này.’

Người DataCare bước lên, bàn tay đưa ra như muốn che ống kính. Quân nghiêng người chắn trước An Nhiên. Anh không đẩy, không chạm, chỉ đặt vai mình vào giữa camera và bàn tay kia. Đối phương khựng lại vì hiểu nếu chạm vào anh trước mặt hai bảo vệ và y tá Lan, câu chuyện sẽ đổi hướng. ‘Cô không có quyền ghi hình khu lưu trữ nội bộ,’ hắn nói. An Nhiên đáp ngay: ‘Tôi đang ghi nhận tình trạng bệnh nhân mất khỏi khu điều trị, biên bản bàn giao giả, log chỉnh giờ và đe dọa người nhà ký giấy. Nếu anh muốn phản đối, nói tên đầy đủ và chức vụ vào camera.’ Lần đầu tiên từ khi xuống B1, hắn không trả lời ngay.

Một bảo vệ lớn tuổi áp bộ đàm lên tai, mặt tái dần. Ông nhìn Quân rồi nhìn cánh cửa sơn xanh. ‘Phòng điều hành báo hệ thống có một ảnh chụp từ camera B1-03. Ảnh ghi nhận lúc 23:48 có xe đẩy bệnh nhân rời khu ngoại viện, người nhận… là Đặng Phúc.’ Cái tên ấy vừa được nói ra, không khí hành lang nặng xuống. Bảo vệ trẻ nhìn tờ biên bản dưới nền như nó vừa tự mọc thêm răng. Y tá Lan lùi nửa bước, môi mấp máy: ‘Nhưng lúc 23:48 bệnh nhân còn ở khu can thiệp. Tôi có ghi thuốc sau đó. Tôi nhớ rất rõ.’

Quân quay sang cô. ‘Chị Lan, chị nói lại câu đó vào máy của An Nhiên. Chỉ nói thứ chị trực tiếp làm.’ Lan nuốt khan, hai tay siết chặt ống nghe nội bộ, rồi nói bằng giọng run nhưng rõ: ‘Tôi là Lan, y tá trực khu can thiệp. Sau 23:48 tôi vẫn theo dõi bệnh nhân Mai Thị Hồng tại tầng điều trị, có ghi thuốc và kiểm mạch. Tôi không nhận lệnh chuyển ngoại viện.’ Quân gật, cảm giác sợ trong ngực không hề giảm, nhưng nó đã có hình dạng để anh cầm lại. Một lời chứng sống không cứu được mẹ anh ngay lập tức, nhưng nó ngăn cái ảnh kia nuốt mất thời gian thật.

An Nhiên không hỏi ảnh chụp thế nào. Cô hỏi thứ lạnh hơn: ‘Camera B1-03 nằm ở đâu?’ Bảo vệ lớn tuổi lúng túng. ‘Hành lang đông, trước phòng sao lưu.’ Cô lia đèn pin lên trần. Ánh sáng lướt qua ống thông gió, dây điện bọc nẹp trắng, một móc treo camera cũ đã rỉ ở chân vít, rồi dừng lại ở khoảng trống ngay trên biển phòng. Không có camera. Không có mắt kính đen, không có đèn báo, không có thân máy. Chỉ có một vệt bụi hình chữ nhật trên tường, như thứ từng được tháo đi từ rất lâu. An Nhiên giữ im khung hình vài giây, rồi nói: ‘Trước phòng sao lưu không có camera.’

Người DataCare lập tức chen vào: ‘Camera âm trần, cô không phải kỹ thuật viên.’ An Nhiên không nhìn hắn. Cô bước chậm dọc theo tường, đèn pin rà từng góc, từng đầu dây. ‘Camera âm trần vẫn cần mắt quan sát, nguồn, đường tín hiệu hoặc ít nhất vị trí bảo trì. Ở đây chỉ có móc cũ và nẹp dây đã cắt. Anh bảo hệ thống vừa chụp được ảnh từ một thiết bị không có mặt vật lý tại vị trí này.’ Cô dừng lại trước bảo vệ lớn tuổi. ‘Gọi phòng điều hành hỏi mã tài sản của B1-03, ngày bảo trì gần nhất và người trực ca. Đọc nguyên câu hỏi. Đừng hỏi ảnh có thật không, vì ảnh đã tồn tại trong hệ thống. Ta hỏi thiết bị có tồn tại không.’

Bên trong phòng, bánh xe lại dịch chuyển. Lần này âm thanh thấp hơn, như xe bị kéo qua một gờ kim loại. Quân lập tức áp mắt vào khe cửa nhưng chỉ thấy một mảng tối và ánh đèn xanh yếu từ máy sao lưu. ‘Mẹ!’ anh gọi, giọng bật ra trước khi kịp kìm. Không có tiếng trả lời, chỉ có một tiếng gõ rất nhẹ, hai nhịp rồi ngừng. Anh buộc mình lùi lại. Nếu họ muốn anh đập cửa, mọi thứ đang được bày ra để anh đập cửa. Anh nhìn nền gạch. Vệt bánh xe không hướng thẳng về cửa chính nữa. Nó lệch về bên trong, về phía tường bên trái, nơi trong bản đồ thoát hiểm dán ngoài hành lang chỉ ghi một ô xám nhỏ: kho kỹ thuật.

Bảo vệ lớn tuổi gọi xong phòng điều hành, sắc mặt càng khó coi. ‘Họ nói B1-03 vẫn đang online trên phần mềm. Nhưng mã tài sản… không đọc được. Mục bảo trì trống. Người trực ca bảo camera này thuộc gói DataCare, không thuộc danh mục bệnh viện.’ Người DataCare cười nhạt, như cuối cùng bắt được một khe hở. ‘Đúng. Thiết bị của đơn vị hợp tác. Bệnh viện không quản lý trực tiếp.’ An Nhiên quay camera về phía hắn. ‘Vậy anh xác nhận ảnh buộc tội Đặng Phúc đến từ một camera do DataCare quản lý, đặt tại vị trí không có thiết bị vật lý trong danh mục bệnh viện?’ Nụ cười của hắn tắt rất nhanh.

Quân cúi xuống nhìn tờ log lần nữa. Sau dòng sửa thời gian về 23:48, dòng ‘GỬI THÔNG BÁO PHÚC…’ vẫn bị cắt ngang. Anh đặt nó cạnh biên bản dưới nền, không để hai mép giấy chạm vào nhau, rồi nói với bảo vệ: ‘Niêm phong bằng hình ảnh. Một: biên bản nói tôi bàn giao cho Phúc lúc 23:48. Hai: log nói biên bản được tạo lúc 00:12 và sửa giờ lúc 00:13. Ba: tin nhắn nói Phúc đã nhận người. Bốn: phòng điều hành nói có ảnh từ B1-03. Năm: vị trí B1-03 không có camera. Nếu anh để bất cứ ai lấy giấy hoặc xóa log khỏi hệ thống bây giờ, anh sẽ trở thành mắt xích mất chứng cứ.’

Bảo vệ trẻ chửi thầm một câu rồi rút điện thoại cá nhân ra chụp. Người lớn tuổi không ngăn nữa. Y tá Lan bật loa ngoài gọi khoa trực lần thứ hai, yêu cầu bác sĩ Vinh xuống B1 ngay và nhắc tổng đài lưu âm cuộc gọi. Hành lang vốn bị đối phương biến thành một cái hộp kín bắt đầu có khe hở. Không phải vì họ mạnh hơn, mà vì từng người một đã bị buộc phải đứng vào vị trí có tên, có giờ, có hành động. Quân nghe tiếng mẹ trong phòng, nghe tiếng còi trên đầu, và hiểu An Nhiên nói đúng: quy trình không ấm áp, nhưng đôi khi nó là thứ duy nhất ngăn một người bị xóa khỏi đời bằng một dòng dữ liệu.

Người DataCare hạ giọng: ‘Anh nghĩ chứng minh camera không treo ở đây là đủ à? Ảnh đã phát đi rồi. Phúc sẽ bị giữ trước khi anh kịp giải thích. Còn mẹ anh, nếu tình trạng xấu đi trong lúc anh cãi quy trình, ai chịu?’ Câu cuối đâm thẳng vào Quân. Anh thấy tay mình siết USB đến đau nhói. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, anh muốn đổi tất cả: USB, Phụ lục B, chữ ký, danh dự của Phúc, thậm chí cả phần đúng cuối cùng trong tay mình, chỉ để nghe mẹ thở gần hơn. Nhưng tiếng gõ yếu ớt ban nãy kéo anh lại. Bà đã dùng chút sức còn lại để bảo anh đừng ký. Không phải vì bà không sợ chết, mà vì bà hiểu có những cái bẫy cứu một người bằng cách chôn thêm nhiều người khác.

An Nhiên bất ngờ đưa điện thoại cho bảo vệ lớn tuổi. ‘Anh quay tôi và anh Quân đứng ngoài cửa. Tôi sẽ đọc yêu cầu mở cửa y tế khẩn cấp. Nếu họ không mở, anh gọi phá khóa theo quy trình bảo vệ bệnh nhân, không theo yêu cầu DataCare.’ Rồi cô nhìn thẳng cánh cửa. ‘Người bên trong phòng sao lưu, chúng tôi đã xác nhận camera B1-03 không tồn tại tại vị trí ghi nhận. Chúng tôi yêu cầu mở cửa để y tá kiểm tra bệnh nhân Mai Thị Hồng. Mọi di chuyển bệnh nhân qua kho kỹ thuật lúc này sẽ bị xem là cố ý tách bệnh nhân khỏi nhân chứng y tế.’

Sau câu đó, bên trong im lặng đến đáng sợ. Rồi một âm thanh kim loại bật lên, rất nhỏ, không phải từ ổ khóa cửa chính mà từ phía sâu trong phòng. Quân quay phắt về bản đồ thoát hiểm. Ô xám kho kỹ thuật nối với một đường hành lang phụ dẫn ra bãi xe dịch vụ. Anh chưa kịp nói thì điện thoại của An Nhiên, vẫn nằm trong tay bảo vệ, rung lên. Tin nhắn đến từ một số khác, không ảnh, chỉ một dòng chữ: ‘Đừng tìm B1-03 trên tường. Nó được tạo trong phòng điều hành. Người báo tin ẩn danh chỉ còn ba phút trước khi bị đăng xuất.’

Bảo vệ lớn tuổi ngẩng lên, môi khô nứt. Từ bộ đàm của ông, một giọng nam lạ vang chen qua nhiễu sóng, gấp đến mức gần như vỡ: ‘Nếu còn người ở B1, chặn lối bãi xe dịch vụ. Camera các anh đang xem không quay từ camera. Nó phát từ file.’ Rồi tín hiệu tắt phụt. Quân nhìn cánh cửa sơn xanh, nhìn đường kho kỹ thuật trên bản đồ, và lần đầu tiên trong đêm ấy, anh biết họ không chỉ đang đuổi theo người giữ mẹ anh. Họ đang chạy đua với một người trong hệ thống đang cố báo tin trước khi bị xóa khỏi màn hình.