Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 17: Niêm Phong Bị Mở

Chương 17: Niêm Phong Bị Mở

Cuộc gọi của Trần Vũ tắt sau hồi chuông thứ sáu. Màn hình điện thoại tối xuống, phản chiếu một mảng ánh sáng lạnh trên ngón tay Kha Minh. Cô không gọi lại. Trong phòng in tầng hậu cần, mọi người đều đang chờ cô làm một việc nào đó có vẻ giống phản ứng của con người hơn là phản ứng của đội trưởng: chất vấn cấp trên, nổi giận, hoặc ít nhất là thừa nhận cái tên ấy đang làm cô đau. Minh chỉ đặt điện thoại vào túi áo, kéo găng tay mới và nói với kỹ thuật viên: “Sao lưu xong thì lập hai bản hash. Một bản niêm tại đội, một bản gửi thanh tra nội bộ. Không ai mở file gốc ngoài biên bản.”

Tống Nghi nhìn cô bằng vẻ muốn nói rồi lại nuốt xuống. Lâm Từ không chen vào. Sự im lặng của cô ấy khác với im lặng của người đứng ngoài; nó giống một bàn tay đặt gần nhưng chưa chạm, để Minh tự quyết định mình có cần được giữ lại hay không. Minh bước đến cửa, nơi cán bộ bảo vệ đang đứng chờ, mặt còn ướt mồ hôi sau khi chạy từ bãi xe lên. “Áo khoác ở đâu?”

“Thùng rác khô sát cột D3, đội trưởng. Chưa ai lấy ra. Em cho người đứng cách ba mét, chặn lối.”

“Tốt. Camera thân máy bật chưa?”

“Đã bật.”

Minh gật đầu, quay lại nhìn Tống Nghi. “Cậu ở đây với kỹ thuật số. Khôi phục dòng thứ hai, nhưng không tự điền tên. Nếu phần mềm cho xác suất, lưu cả báo cáo xác suất.” Cô dừng nửa nhịp. “Và gọi Phạm Kiều. Nói chị ấy chuẩn bị soi vết hằn bằng ánh sáng xiên và kiểm tra mẩu nhãn vải đen. Không gửi ảnh qua nhóm chat.”

Tống Nghi lập tức đáp “rõ”, giọng nhanh hơn bình thường như muốn bù cho vẻ tái mặt của mình. Minh xuống bãi xe cùng Lâm Từ. Thang bộ mùi xi măng ẩm và nước lau sàn rẻ tiền. Mỗi tầng đi qua, tiếng máy photocopy cũ ở phòng hành chính vọng lại một nhịp khô khốc, khiến Minh nhớ đến đêm mười năm trước một cách vô lý. Khi đó, cô còn là điều tra viên trẻ, đứng ngoài phòng lưu trữ, chờ Trần Vũ ký xác nhận niêm phong hồ sơ. Cô nhớ tiếng máy chạy, nhớ mưa quất vào kính, nhớ Đặng Phúc chửi thề ở cuối hành lang rồi bị hai người kéo đi. Cô không nhớ mình đã nhìn thấy ai bước ra từ phòng trong. Hoặc cô từng nhớ, rồi tự thuyết phục rằng ký ức ấy nhiễu vì thiếu ngủ.

“Chị đang nghĩ đến hành lang cũ?” Lâm Từ hỏi.

Minh không nhìn sang. “Cô suy luận từ đâu?”

“Tiếng máy photocopy. Tay chị nắm lại đúng lúc nó kêu. Nhưng đó chỉ là quan sát hành vi, không phải kết luận.”

Minh hạ mắt xuống bàn tay mình. Các khớp ngón đã trắng đi dưới lớp găng. Cô buông ra. “Tôi ghét khi cô đúng.”

“Tôi cũng không thích đúng ở chỗ làm người khác đau.” Giọng Lâm Từ bình tĩnh, nhưng lần này không lạnh. “Nếu cần, tôi sẽ chỉ đứng cạnh, không phân tích.”

Minh muốn nói không cần. Câu ấy nằm sẵn trên đầu lưỡi, cứng và quen. Nhưng dưới bãi xe, nơi ánh đèn trắng rọi lên những vệt nước bẩn, chiếc áo khoác bảo trì màu xám nằm trong thùng rác khô như một người đã bị lột khỏi vai. Cô nuốt câu phủ nhận xuống. “Đứng cạnh cũng được. Đừng để tôi đọc thay chứng cứ.”

Khu vực quanh cột D3 đã được căng dây tạm. Một nhân viên bảo vệ giữ sổ ghi người ra vào, còn kỹ thuật hiện trường cúi thấp máy quay, ghi từng bước mở thùng. Minh yêu cầu đọc to thời gian, vị trí, tình trạng niêm phong tạm. Khi nắp thùng được nhấc lên, mùi bụi giấy, cao su ẩm và bùn lạnh trộn vào nhau. Áo khoác bị cuộn lại, mặt ngoài sạch bất thường, mặt trong dính bùn ở túi trái. Trên mép túi có một sợi chỉ đen, không giống vải áo, và một mẩu nhãn nhỏ bị cắt cụt, chỉ còn hai ký tự in bạc: “PH”.

Bảo vệ vừa há miệng, Minh đã nói trước: “Không đọc là Phúc.”

Người kia im bặt. Lâm Từ nhìn mẩu nhãn, ánh mắt hơi nheo. “Người bỏ áo muốn chúng ta đọc như vậy.”

“Hoặc người bỏ áo không kịp xử lý hết.” Minh đáp. “Hai khả năng đều phải giữ.” Cô yêu cầu cho áo vào túi vật chứng riêng, mẩu nhãn vào hộp cứng, bùn lấy mẫu theo ba lớp: mặt ngoài túi, đáy thùng và nền cạnh cột. Không ai trong đội được dùng từ Đặng Phúc trong biên bản trước khi có đối chiếu vật liệu. Cô nghe chính mình ra lệnh đều đều, như thể mỗi câu là một tấm đinh ghim giữ cô khỏi trượt xuống cái hố cũ.

Điện thoại lại rung. Lần này không phải Trần Vũ, mà là số phòng lưu trữ hồ sơ lạnh. Người phụ trách kho, chị Lưu, nói nhanh đến mức hụt hơi: “Đội trưởng Kha, chị bảo hôm nay chưa mở niêm hồ sơ cũ đúng không?”

Minh đứng thẳng. “Chưa. Có chuyện gì?”

“Tủ B-17 báo cảm biến cửa. Em xuống kiểm tra thì thấy niêm phong ngoài vẫn còn, nhưng niêm giấy phụ bên trong bị rách. Không mất hộp, nhưng bì hồ sơ vụ mười năm trước có dấu đã bị kéo ra rồi đẩy lại.”

Bãi xe im đi quanh cô. Ngay cả tiếng mưa ngoài cửa dốc cũng như bị hạ thấp. Minh hỏi từng chữ: “Ai vào kho trong mười phút vừa rồi?”

“Theo sổ điện tử là không ai. Nhưng camera hành lang kho bị treo bảy phút, từ 09:18 đến 09:25.”

Số bảy rơi xuống như một con dấu đóng lại trên ngực Minh. Bảy phút trong hồ sơ cũ. Bảy phút camera trống ở vụ mới. Bảy phút vừa đủ để mở một lớp niêm phụ, chụp hoặc thay một trang, rồi trả hộp về chỗ cũ. Cô không nói ngay, vì nếu nói trong giây đầu, giọng cô sẽ mang theo thứ phẫn nộ không dùng được làm chứng cứ.

Lâm Từ thay cô hỏi: “Niêm chính còn nguyên nghĩa là người đó biết cấu trúc tủ và biết lớp niêm nào thường bị bỏ qua khi kiểm tra nhanh.”

Minh nhìn cô. Lâm Từ không tiếp tục. Cô ấy đã dừng đúng nơi cần dừng: biến quan sát thành hướng kiểm chứng, không biến thành lời buộc tội. Minh quay sang cán bộ hiện trường. “Hoàn tất niêm áo khoác. Gửi một tổ giữ phòng in. Một tổ theo tôi xuống kho. Tất cả điện thoại cá nhân bỏ ngoài cửa kho. Từ giờ, bất kỳ ai nhắc tên Trần Vũ hoặc Đặng Phúc trong biên bản mà không kèm nguồn chứng cứ sẽ tự viết giải trình.”

Phòng lưu trữ nằm ở tầng hầm phụ, sâu hơn bãi xe một tầng, nơi không khí luôn có mùi giấy cũ và kim loại ẩm. Chị Lưu đứng trước tủ B-17, mặt trắng bệch, hai tay ôm sổ như ôm một vật chống đỡ. Trên cánh tủ, tem niêm ngoài vẫn phẳng, không rách. Nhưng khi kỹ thuật viên mở theo đúng quy trình, lớp niêm giấy ở nắp hộp hồ sơ bên trong đã nứt một đường mảnh ở góc phải, rất gọn, như bị lưỡi dao mỏng nhấc lên rồi ép lại. Nếu không có cảm biến cửa báo lệch, có lẽ cả tuần sau cũng không ai nhận ra.

Minh yêu cầu chụp toàn cảnh, cận cảnh, đo đường rách, lấy mẫu keo và kiểm tra bụi trên mép hộp. Cô không chạm vào bì hồ sơ cho đến khi mọi camera đều đã bật. Dòng chữ trên gáy bì vẫn là cái tên cô từng đọc quá nhiều lần: “Mất tích liên hoàn khu Đông – 10 năm trước”. Bên dưới, một dòng bút chì mờ không có trong danh mục điện tử: “phụ lục cửa đông”.

Chị Lưu run giọng: “Em thề sáng nay em kiểm không thấy dòng này.”

“Lời thề không thay biên bản.” Minh nói, nhưng giọng không nặng. “Chị ghi lại thời điểm kiểm sáng nay, ai đi cùng, ánh sáng thế nào, có ảnh đối chiếu không.”

Chị Lưu gật liên tục. Tống Nghi gọi đến đúng lúc kỹ thuật viên nâng bì hồ sơ lên. Giọng cậu trong tai nghe vừa phấn khích vừa căng: “Đội trưởng, dòng thứ hai khôi phục được thêm một ký tự. Không đủ thành tên, nhưng sau ‘Đặng Ph’ có dấu móc của chữ u hoặc h. Và hàng đợi in có metadata thời gian tạo file cũ hơn timestamp hiển thị đúng bảy phút.”

Minh nhắm mắt một nhịp. Bảy phút không còn là trùng hợp; nó là một mẫu hình có người cố tình để lại, hoặc cố tình lặp lại vì từng thoát được nhờ nó. “Lưu báo cáo. Không gửi ra ngoài.”

Cô vừa dứt lời, kỹ thuật viên hồ sơ báo: “Đội trưởng, trong phụ lục có một phong bì niêm riêng.”

Phong bì nằm kẹp giữa hai tập biên bản, giấy đã vàng nhưng mép dán mới hơn phần còn lại một cách khó chịu. Trên mặt phong bì có chữ ký photo của ba người, trong đó một chữ ký bị quét nhòe ở nét cuối. Minh nhận ra chữ ký của mình khi còn trẻ hơn, cứng hơn, tin vào mọi ô trống đã được người khác điền sẵn hơn. Cô cũng nhận ra dấu xác nhận của Trần Vũ. Chữ ký thứ ba bị một vệt mực đen cắt ngang, nhưng dưới ánh đèn xiên, phần còn lại hiện lên một nét quen thuộc: Đặng Phúc.

Không ai trong phòng nói tên ấy. Minh nhìn phong bì, cảm thấy một phần quá khứ vừa mở mắt sau lớp giấy niêm đã rách. Cô không cho phép mình đưa tay ra ngay. “Chụp trước. Đo trước. Lập biên bản mở phong bì với người chứng kiến độc lập.”

Lâm Từ đứng cách cô nửa bước. “Nếu phong bì này từng bị mở, người mở không chỉ muốn lấy thứ bên trong. Họ muốn kiểm tra xem chị đã tìm đến đây chưa.”

Minh nghe tiếng mưa dội qua ống thoát nước trong tường, đều và lạnh. Cô nhìn lớp keo mới trên phong bì cũ, nhìn chữ ký bị gạch, rồi nhìn đồng hồ camera treo trên góc phòng: 09:25. Thời điểm treo camera kết thúc. Cũng là thời điểm cảm biến cửa bắt đầu ghi lệch.

“Mở.” Minh nói.

Kỹ thuật viên rạch mép phong bì theo đường mới, chậm đến mức cả phòng như cùng nín thở. Bên trong không có bản thú tội, không có chứng cứ hoàn chỉnh, không có câu trả lời nào đủ tử tế để bù mười năm. Chỉ có một mảnh giấy nhỏ, bị gấp làm tư, trên đó là bản sao bảng giao nhận vật chứng cửa đông. Ở cột thời gian, mốc 21:18 bị gạch một nét mảnh và sửa thành 21:25. Bảy phút. Ở cột người nhận, dòng tên Đặng Phúc không bị ký thiếu như hồ sơ từng ghi. Nó bị cắt ra bằng dao, để lại một lỗ trắng đúng vị trí chữ ký.

Phía sau mảnh giấy, có một dòng viết tay bằng mực xanh đã phai: “Nếu niêm phong bị mở lần nữa, tìm người giữ bản gốc ở cầu thang sơn xanh.”