Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 16 - Chương 16: Tên Đầu Tiên

Chương 16: Tên Đầu Tiên

Tín hiệu bị cắt để lại trên màn hình một vệt im lặng trắng bệch. Kha Minh không gọi lại ngay. Một cuộc gọi lặp trong khoảnh khắc hoảng có thể xóa mất dấu cuối cùng của cuộc gọi trước đó, và cô đã học điều ấy bằng quá nhiều biên bản có chữ “không truy được”. Cô hạ điện thoại xuống, nhìn thẳng Lâm Từ. “Tống Nghi đang ở tầng hậu cần. Có người mở cửa bên kia. Cô đi cùng tôi, không tách nhóm.”

Lâm Từ chỉ gật đầu. Cô không hỏi liệu Tống Nghi có sao không, vì câu hỏi ấy không tạo thêm hành động nào có ích. Minh quay sang kỹ thuật viên đang giữ máy quay hiện trường. “Niêm phong cửa đông, vệt bùn, vết xước và sổ mượn dụng cụ. Một người ở lại ghi liên tục. Một người theo tôi lên phòng in. Nếu có ai yêu cầu reset máy in, tháo mạng, tắt nguồn, ghi tên người yêu cầu trước khi cho họ chạm vào.” Giọng cô không cao, nhưng bãi xe lập tức chuyển nhịp. Những người từng đứng phân vân vì áp lực cấp trên tìm lại được việc để làm.

Từ bãi xe lên khu hậu cần chỉ mất ba phút nếu đi thang bộ, nhưng ba phút ấy dài như một đoạn camera bị kéo giãn. Minh nghe tiếng giày của mình đập lên bậc xi măng, nghe tiếng Lâm Từ thở đều phía sau, và nghe trong đầu nửa câu chưa kịp trọn của Tống Nghi: “Tên thứ hai…” Một cái tên chưa đọc được đôi khi nặng hơn một lời buộc tội đã thành hình. Nó khiến trí óc muốn tự điền vào chỗ trống. Minh ghét cảm giác ấy, ghét hơn vì cô biết kẻ đứng sau cũng hiểu con người thường sợ khoảng trống đến mức tự ném mình vào bẫy.

Cửa phòng in tầng hậu cần mở hé. Bên trong có mùi giấy nóng, mực khô và nhựa cháy nhẹ của máy quá tải. Tống Nghi ngồi dựa vào chân tủ tài liệu, một tay ôm laptop, tay kia giữ dây mạng vừa bị kéo khỏi ổ. Mặt cậu tái đi vì tức hơn vì đau. Trước máy in, một nhân viên hậu cần trẻ đứng cứng người, trên tay còn cầm phích cắm nguồn. Thấy Minh, anh ta vội nói: “Em nhận điện thoại báo máy in lỗi bảo trì, bảo rút nguồn mười giây.”

“Đặt phích xuống.” Minh nói. “Điện thoại từ số nào?”

“Máy nội bộ. Hiện số phòng trực kỹ thuật.”

Tống Nghi cắn răng chen vào: “Số đó đã khóa từ tháng trước. Em vừa kiểm.” Cậu giơ laptop lên như giơ một tấm khiên méo mó. “Em không sao. Có người mở cửa nhanh, gọi tên em, em quay lại thì dây mạng bị giật. Chưa kịp thấy mặt. Áo khoác bảo trì màu xám. Em giữ máy in ở chế độ treo, chưa cho nó xóa bộ nhớ.”

Minh nhìn cậu từ đầu đến chân, xác nhận không có máu, không có dấu va đập rõ, rồi mới cho phép mình thở ra. “Tốt. Không ai chạm nữa. Gọi kỹ thuật số đến lấy ảnh RAM tạm, hàng đợi in, log nội bộ và camera hành lang. Nhân viên hậu cần ở lại lập biên bản nhận cuộc gọi. Tống Nghi, đọc lại phần cậu thấy trước khi bị cắt.”

Tống Nghi nuốt khan. “Trang đầu là danh sách quyền đi qua cửa đông trong tháng hồ sơ lạnh bị khép. Tên đầu tiên: Trần Vũ. Chức danh lúc đó là điều tra viên phụ trách phối hợp hiện trường. Tên thứ hai chưa hiện đủ. Em chỉ thấy họ Đặng, phần còn lại bị che do thumbnail lỗi.”

Căn phòng nhỏ lập tức lặng đến mức tiếng máy in chờ lệnh cũng nghe như một người đang nín thở. Lâm Từ đứng cạnh bàn, mắt đặt trên màn hình chứ không đặt trên Minh. Đó là một sự tử tế kín đáo: không nhìn vào phản ứng của cô trước cái tên Trần Vũ. Minh vẫn cảm thấy cổ tay mình siết lại. Trần Vũ là cấp trên của cô, người từng dạy cô cách đọc hiện trường không được để cảm xúc lấn qua mép băng niêm phong. Nếu tên ông đứng đầu danh sách cửa đông, điều đó chưa chứng minh ông đã mở cánh cửa nào. Nó chỉ chứng minh ông có quyền đi qua một cánh cửa đúng vào tháng hồ sơ cũ bị khép.

“Chưa kết luận động cơ.” Minh nói, như đọc cho chính mình nghe. “Chưa kết luận hành vi. Nhưng danh sách này là chứng cứ cần bảo toàn.”

Lâm Từ lúc này mới lên tiếng: “Người cắt tín hiệu không cần xóa hết. Chỉ cần làm đội nhìn vào tên đầu tiên quá lâu.”

Minh nhìn cô. “Ý cô là tên đầu tiên có thể là mồi?”

“Có thể là mồi, cũng có thể là sự thật được đặt ở vị trí dễ làm người ta sợ nhất.” Từ đáp. “Điểm cần kiểm là người đã in danh sách muốn chị đọc tới đâu thì dừng. Nếu họ chỉ muốn chị thấy Trần Vũ, họ sẽ để trang đầu sạch hơn. Việc cắt ngay trước tên thứ hai cho thấy tên thứ hai mới là phần họ không kiểm soát được, hoặc là phần người gửi thật muốn đẩy ra ngoài.”

Minh không thích giả thuyết ấy vì nó hợp lý. Cô quay sang Tống Nghi. “Khôi phục ảnh trang, ưu tiên vùng dòng thứ hai. Nếu không đủ, tìm bản in lỗi trong khay, trục cuốn, bộ nhớ đệm.”

Tống Nghi gật đầu, cắm lại laptop bằng dây riêng của cậu, không dùng mạng phòng. Kỹ thuật số tới sau đó chưa đầy năm phút. Minh yêu cầu mọi thao tác được quay lại. Không ai phàn nàn nữa. Khi dữ liệu đang được sao lưu, cô bước tới máy in. Trong khay ra giấy chỉ có một trang trắng bị kéo lệch, mép trên ám một dải mực nhạt như mưa bẩn. Tưởng vô dụng, nhưng khi Minh nghiêng trang dưới đèn bàn, cô thấy trên nền giấy có những vết hằn mảnh, không phải mực in. Những vết hằn của bút bi từ một tờ giấy khác từng được kê lên nó.

“Đừng chạm thêm.” Lâm Từ nói rất nhỏ.

Minh đã dừng trước khi lời nhắc chạm tới tay. Cô gọi kỹ thuật viên chụp xiên sáng, dùng tấm mica cố định trang giấy. Khi ánh đèn đổi góc, những nét lõm hiện rõ hơn. Không phải một câu hoàn chỉnh, chỉ là vài chữ bị đè mạnh ở mép trái: “không giao… Phúc…” Phía dưới, một nét khác mờ hơn, như người viết đã nghiến bút giữa lúc do dự: “cửa đông”.

Tống Nghi ngẩng phắt lên. “Đặng Phúc?”

“Không đọc thay chứng cứ.” Minh nói ngay, nhưng giọng cô khàn hơn lúc trước. “Ghi là xuất hiện cụm chữ ‘Phúc’ trong vết hằn bút, có khả năng liên quan tên riêng. Chưa xác định đầy đủ.”

Cậu im lập tức. Lâm Từ nhìn trang giấy, sắc mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt nặng xuống. “Nếu chữ đó nằm trên giấy kê dưới một bản ghi cũ, người viết lúc đó đang ghi chú về việc không giao thứ gì cho một người tên Phúc. Câu hỏi là: không giao cái gì?”

“Danh sách quyền.” Minh đáp. “Hoặc chìa, hoặc bản sao biên bản, hoặc vật chứng qua cửa đông.” Cô nghe trong câu nói của mình có một khe nứt rất nhỏ. Đặng Phúc từng là đồng đội cũ bị kỷ luật vì làm mất chứng cứ. Mười năm qua, cái tên ấy nằm trong hồ sơ như một dấu gạch đỏ. Nếu có một ghi chú “không giao… Phúc…” ở ngay tuyến cửa đông, vậy sự mất mát ấy có thể không bắt đầu từ tay Phúc.

Điện thoại Minh rung. Lần này là Trần Vũ. Tên ông sáng trên màn hình, bình thường đến mức gần như xúc phạm mọi thứ đang nằm trên bàn. Minh không bắt máy ngay. Cô nhìn trang giấy trắng với những vết bút lõm, nhìn Tống Nghi vẫn còn tái mặt nhưng đã cúi xuống cứu dữ liệu, nhìn Lâm Từ đứng im như một cột mốc giữ cô khỏi bước quá nhanh.

“Đội trưởng?” Tống Nghi hỏi nhỏ.

Minh tắt chuông, không tắt cuộc gọi. “Chụp lại màn hình cuộc gọi. Ghi thời điểm Trần Vũ gọi khi chúng ta đang bảo toàn tài liệu từ tài khoản Vương Hãn.”

Cô không nói ông có tội. Cô cũng không còn cho phép mình tin ông vô can chỉ vì ký ức cũ cần một người cấp trên tử tế để bám vào. Ngoài cửa phòng in, hành lang hậu cần vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một cán bộ báo từ dưới bãi xe vọng lên rằng nhân viên bảo vệ vừa tìm thấy áo khoác bảo trì màu xám trong thùng rác khô, túi áo còn dính bùn và một mẩu nhãn vải đen.

Minh nhắm mắt đúng một nhịp rồi mở ra. “Niêm phong. Không ai tự ý mở túi.”

Trên bàn, phần mềm phục hồi ảnh thumbnail cuối cùng cũng dựng lại được dòng thứ hai, không rõ toàn bộ nhưng đủ để căn phòng đổi nhiệt: “Đặng Ph…” Phần sau mất trong vùng lỗi mực. Cùng lúc ấy, dưới đèn xiên, vết hằn trên tờ giấy trắng hiện thêm một nét cuối cùng, sâu hơn tất cả: “Đừng để Phúc ký.”

Kha Minh nhìn dòng chữ không mực ấy và hiểu vì sao cuộc gọi đã bị cắt trước tên thứ hai. Không phải vì cái tên Trần Vũ quá nguy hiểm. Mà vì cái tên Đặng Phúc, sau mười năm bị đóng đinh vào lỗi làm mất chứng cứ, vừa lần đầu tiên xuất hiện ở vị trí của một người có thể đã bị ngăn không cho ký vào sự thật.