Chương 6 - Chương 6: Bữa cơm không có chỗ ngồi
Chương 6: Bữa cơm không có chỗ ngồi
Câu nói của Tạ Quang Hưng rơi xuống phòng khách như một vật nặng bị buông tay. Trong vài giây, không ai lên tiếng. Tiếng mưa còn sót lại ngoài sân gõ rất khẽ lên tán cây, càng làm khoảng lặng trong căn nhà rộng lớn trở nên sắc hơn. An Nhiên đứng giữa những ánh mắt đã được rèn để không bộc lộ quá nhiều, nhưng cô vẫn nhìn thấy vết rạn rất mỏng trên gương mặt Dương Tố Lan, thấy nụ cười của Hoàng Bách tắt đi rồi cố sáng lại, thấy Ninh Vân Khê hạ mi mắt như không liên quan. Chỉ có Minh Dương vẫn đứng bên cạnh cô, im lặng đến mức An Nhiên không biết anh đang kinh ngạc hay đã chờ câu này từ trước.
Tạ Quang Hưng chống gậy đi vào phòng khách. Ông đã lớn tuổi, nhưng vẻ áp chế trên người không hề yếu. Ánh mắt ông lướt qua chiếc nhẫn trên tay An Nhiên, rồi dừng ở mặt cô lâu hơn mức lịch sự cho phép. “Cô là con gái nhà họ Lâm?” An Nhiên đáp rất khẽ: “Vâng.” Cổ họng cô khô đến mức một chữ ấy cũng như bị kéo qua giấy nhám. Tạ Quang Hưng không hỏi tiếp, chỉ nhìn sang Minh Dương. “Con đưa người về nhà trong ngày đầu đăng ký kết hôn để làm gì? Cho chúng ta bất ngờ, hay cho người khác xem trò vui?” Minh Dương nói: “Con đưa vợ con về ra mắt. Còn chuyện Mộc Miên, nếu ba đã biết, con muốn nghe câu giải thích.”
Dương Tố Lan đặt tay lên tay vịn ghế, giọng bà ta mềm đi rất đúng lúc. “Cơm đã chuẩn bị xong rồi. Chuyện hồ sơ cũ để sau đi, hôm nay dù sao cũng là ngày vui của Minh Dương.” Hai chữ ngày vui khiến An Nhiên thấy chiếc nhẫn trên tay càng lạnh. Không ai trong căn phòng này thật sự xem cuộc hôn nhân của cô là một việc đáng mừng. Nó chỉ là một quân cờ vừa được đặt lên bàn, khiến những quân cờ khác phải đổi vị trí. Tạ Quang Hưng nhìn cô thêm một lần, rồi chống gậy quay về phía phòng ăn. “Vậy ăn cơm trước. Nhà họ Tạ không có thói quen để khách đứng ngoài bữa chính.”
An Nhiên đi theo mọi người qua hành lang dài, dưới những bức tranh sơn dầu treo ngay ngắn. Cô từng bước vào nhiều căn nhà cũ để phục dựng, cũng từng thấy những phòng ăn rộng hơn thế này, nhưng chưa bao giờ cảm thấy mình nhỏ đến vậy. Phòng ăn của Tạ gia sáng trắng, bàn dài phủ khăn màu kem, bát đũa được đặt thẳng hàng đến mức giống một buổi kiểm tra hơn là bữa cơm gia đình. Khi mọi người lần lượt ngồi xuống, An Nhiên mới nhận ra trên bàn chỉ có đủ chỗ cho Tạ Quang Hưng, Dương Tố Lan, Minh Dương, Hoàng Bách và Ninh Vân Khê. Không có chiếc ghế nào dành cho cô.
Người giúp việc đứng ở cửa hơi lúng túng. Dương Tố Lan như vừa nhận ra thiếu sót ấy, bà ta quay sang cười nhạt. “Hôm nay cô Lâm đến hơi đột ngột, người dưới không kịp chuẩn bị. Lấy thêm một ghế cho cô ấy.” Cách bà ta gọi cô Lâm giữa một bữa cơm ra mắt làm dâu khiến không khí lạnh đi rất nhẹ, nhưng không ai sửa lại. Chiếc ghế được mang tới, đặt ở khoảng trống cuối bàn, lệch khỏi hàng ghế chính và gần tủ rượu đến mức nếu An Nhiên ngồi xuống, cô sẽ giống một người khách được cho phép ở lại hơn là vợ mới của Minh Dương. Ninh Vân Khê ngồi bên phải Minh Dương, vị trí tự nhiên đến mức như đã quen thuộc từ lâu.
Minh Dương nhìn chiếc ghế vừa được đặt xuống, rồi nói: “Cô ấy ngồi cạnh tôi.” Giọng anh không cao, nhưng đủ để người giúp việc khựng lại. Dương Tố Lan vẫn giữ nụ cười. “Vân Khê là khách, chẳng lẽ để con bé đứng dậy đổi chỗ ngay bây giờ? Một bữa cơm thôi mà, Minh Dương. Người trong nhà không cần câu nệ.” Câu ấy chặn đường rất khéo. Nếu Minh Dương tiếp tục yêu cầu đổi chỗ, anh sẽ thành người làm khó khách; nếu anh im lặng, An Nhiên sẽ ngồi vào chiếc ghế được thêm ra như một dấu chú thích. An Nhiên không nói gì. Cô nhìn những chiếc đũa bạc sáng loáng, bỗng nhớ đến chiếc bàn gỗ ở Mộc Miên, nơi mẹ cô luôn đặt thêm một cái bát cho bất cứ ai trú mưa dưới mái hiên. Ở đó, người ta không giàu, nhưng không ai phải đứng chờ xem mình có được một chỗ hay không.
Cuối cùng Minh Dương tự kéo ghế của mình ra, đặt cạnh chiếc ghế mới được mang tới. “Vậy tôi ngồi ngoài.” Sự thay đổi ấy khiến Dương Tố Lan thoáng nhíu mày, Hoàng Bách thì bật cười rất khẽ. Trên bề mặt, Minh Dương đã không để An Nhiên ngồi một mình. Nhưng khi anh ngồi xuống bên cạnh cô, An Nhiên vẫn cảm thấy một khoảng trống không được lấp đầy. Anh bảo vệ vị trí của cô bằng cách hạ thấp vị trí của chính mình, chứ không buộc căn nhà này thừa nhận cô nên có một chiếc ghế ngay từ đầu. Cô hiểu vì sao anh làm vậy. Anh không muốn bữa cơm biến thành cuộc đối đầu quá sớm. Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.
Bữa cơm bắt đầu trong tiếng chén đũa chạm nhau rất khẽ. Dương Tố Lan hỏi vài câu về công việc phục dựng của An Nhiên, giọng ân cần như người lớn muốn quan tâm. Nhưng câu nào cũng có lưỡi dao mỏng giấu bên dưới. “Làm nghề đó chắc thu nhập không ổn định lắm nhỉ? Một cô gái trẻ sống một mình, còn phải chạy hồ sơ nhà đất, thật không dễ.” Hoàng Bách tiếp lời: “Bởi vậy mới nói Minh Dương có mắt nhìn người. Người cần một mái nhà, người cần một danh phận, hợp nhau đến lạ.” Ninh Vân Khê khẽ đặt muỗng xuống, như muốn ngăn câu nói quá đà, nhưng sự im lặng của cô ta lại khiến câu ấy nổi rõ hơn. An Nhiên nuốt xuống một miếng canh không rõ mùi vị. Cô không muốn mình run, càng không muốn để họ thấy chữ Mộc Miên có thể làm cô cúi đầu.
“Tôi cần giữ Mộc Miên,” An Nhiên nói, chậm rãi đặt bát xuống, “nhưng tôi không cần một mái nhà đến mức đánh mất chỗ đứng của mình.” Hoàng Bách nhìn cô, nụ cười vẫn nhã nhặn. “Em dâu đừng nhạy cảm. Anh chỉ tò mò thôi. Căn nhà ấy qua tay nhiều người, cuối cùng lại khiến Minh Dương kết hôn nhanh như vậy. Nếu nói không liên quan, người ngoài chắc khó tin.” Minh Dương lúc này mới lên tiếng: “Anh không cần thay người ngoài lo chuyện nhà tôi.” Câu nói lạnh và gọn, đủ chặn Hoàng Bách, nhưng chưa đủ chặn cảm giác nghẹn trong lòng An Nhiên. Bởi vì trong chữ chuyện nhà tôi ấy, cô không biết mình là người trong nhà, hay chỉ là một phần của chuyện anh cần giữ kín.
Tạ Quang Hưng dùng khăn lau tay, từ đầu đến giờ gần như không động nhiều đũa. “Cô Lâm,” ông nói, vẫn dùng cách xưng hô khiến chiếc nhẫn trên tay cô trở nên vô nghĩa, “cô muốn giữ căn nhà thì nên nhìn hồ sơ, không nên chỉ nhìn ký ức. Giấy trắng mực đen không tự nhiên xuất hiện. Năm đó có người bán nhà, có người nhận tiền, có người ký làm chứng. Tạ gia không cướp một căn tiệm may trong hẻm để làm gì.” An Nhiên ngẩng lên. Tim cô đập rất chậm, từng nhịp như chạm vào một cánh cửa cũ. “Người bán nhà là ai?” Dương Tố Lan lập tức mỉm cười. “Ăn cơm đi đã. Cô vừa vào cửa ngày đầu, hỏi chuyện tiền bạc trước mặt người lớn, dễ khiến người ta hiểu lầm.”
An Nhiên đặt tay dưới bàn, siết ngón áp út đến khi vòng nhẫn ép đau vào da. Cô có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng Minh Dương nghiêng nhẹ người, giọng chỉ đủ cho cô nghe: “Đừng hỏi tiếp ở đây.” Đáng lẽ đó phải là một lời nhắc để bảo vệ cô khỏi thế bất lợi. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, An Nhiên chỉ nghe thấy một cánh cửa đóng lại trước mặt mình. Cô quay sang nhìn anh. Minh Dương không nhìn cô, ánh mắt anh đặt trên Tạ Quang Hưng, lạnh và sâu như đang tính toán điều gì. An Nhiên hiểu ra, chậm và đau: anh đưa cô về nhà chính không chỉ để ra mắt, cũng không chỉ để giữ vai diễn. Anh muốn nhìn phản ứng của Tạ gia khi cái tên Mộc Miên được nhắc đến. Và cô, với chiếc nhẫn trên tay, là người khiến phản ứng ấy xảy ra.
Bữa cơm tiếp tục, nhưng với An Nhiên mọi âm thanh đều bị kéo xa. Ninh Vân Khê gắp một miếng cá đặt vào bát Minh Dương, giọng nhẹ như một thói quen cũ. “Anh không thích xương nhỏ, phần này đã lọc rồi.” Minh Dương nhìn bát mình, không ăn, cũng không đẩy ra ngay. Anh chỉ đặt đũa xuống. “Cảm ơn, nhưng không cần.” Một câu từ chối đúng mực, không quá thân, không quá lạnh. Dù vậy, An Nhiên vẫn thấy nơi ngực mình bị chạm vào một cách khó chịu. Cô không ghen, cô tự nhủ như vậy. Người trong một cuộc hôn nhân hợp đồng không có tư cách ghen. Nhưng cô có quyền khó chịu khi phải ngồi trong một bữa cơm mà người phụ nữ từng được chọn cho chồng mình còn biết khẩu vị của anh hơn cô biết vị trí chiếc ghế của mình.
Khi bữa cơm kết thúc, Tạ Quang Hưng nói mệt rồi rời bàn trước. Dương Tố Lan bảo người chuẩn bị trà ở phòng khách, nhưng Minh Dương chỉ nói anh sẽ đưa An Nhiên ra ngoài hít thở. Anh đưa cô đến cuối hành lang, nơi có cửa kính nhìn ra vườn sau. Mưa đã ngừng, nhưng hơi ẩm vẫn bám trên mặt kính thành những vệt dài. An Nhiên đứng cách anh nửa bước, không nhìn sang. Minh Dương im lặng rất lâu rồi nói: “Tối nay cô làm tốt rồi.” Cô bật cười rất khẽ, tiếng cười không có chút nhẹ nhõm. “Anh đang khen diễn viên hay khen mồi thử?” Lần này, Minh Dương quay hẳn lại. Ánh mắt anh có một vệt tối rất nhanh, nhưng giọng vẫn giữ được bình tĩnh. “Tôi không xem cô là mồi.”
“Nhưng anh biết họ sẽ phản ứng.” An Nhiên nhìn thẳng vào anh. “Anh biết cái tên Mộc Miên sẽ khiến ba anh mất bình tĩnh, nên anh đưa tôi về đúng ngày hôm nay. Anh chặn họ khi họ quá đáng, nhưng anh cũng chặn tôi khi tôi sắp hỏi được thứ cần hỏi. Anh bảo vệ tôi vừa đủ để tôi không bị đẩy ra khỏi bàn, nhưng không đủ để tôi thật sự có một chỗ ngồi.” Minh Dương không lập tức phản bác. Sự im lặng của anh giống một lời thừa nhận bị kéo căng. Một lúc sau anh mới nói: “Có những chuyện hỏi ở bàn ăn sẽ chỉ khiến họ đóng hồ sơ nhanh hơn.” An Nhiên nghe vậy, lòng cô lạnh xuống. “Vậy lần sau trước khi dùng tôi để mở hồ sơ, anh có thể báo trước. Tôi ít nhất sẽ biết mình nên đau ở đâu cho đúng.”
Minh Dương định nói gì đó, nhưng phía sau cánh cửa gỗ gần phòng trà bỗng vang lên tiếng của Hoàng Bách. Giọng anh ta rất thấp, có lẽ tưởng hành lang không còn ai. “Chú thật sự định để Minh Dương tự tra tiếp? Nếu cô Lâm hỏi tới người bán nhà năm đó, mọi chuyện sẽ không dừng ở một bữa cơm đâu.” Tiếng gậy của Tạ Quang Hưng chạm nhẹ xuống nền. Ông đáp, từng chữ nén lại như sợ lọt ra ngoài: “Chưa đến lượt anh nhắc chuyện đó. Càng không được động vào Lâm Chí Thành lúc này.” An Nhiên đứng sững. Cái tên ấy đập vào tai cô như tiếng kéo cắt ngang một tấm vải đang căng. Lâm Chí Thành. Cậu ruột của cô. Người nhiều năm nay vẫn nói với cô rằng ông không biết gì về hồ sơ Mộc Miên.
