Chương 5: Vợ của Tạ Minh Dương
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 5: Vợ của Tạ Minh Dương
An Nhiên ký nốt vào phụ lục Mộc Miên khi tiếng mưa ngoài cửa kính vẫn chưa dứt. Nét mực cuối cùng khô rất nhanh, nhanh đến mức cô thấy mình chưa kịp hối hận thì mọi thứ đã có hình dạng của một sự thật. Tạ Minh Dương nhận lại bản hợp đồng, kiểm tra từng trang bằng vẻ bình tĩnh khiến người khác khó chịu, rồi đưa một bản đã đóng dấu cho cô. Anh không nói chúc mừng, cũng không nói từ giờ hai người là vợ chồng. Những câu như vậy, trong căn phòng còn mùi giấy mới và ánh đèn trắng lạnh, nghe chắc sẽ giống lời nhắc nợ hơn là lời hứa.
Người trợ lý gõ cửa bước vào, đặt lên bàn một chiếc phong bì xám cùng lịch trình in sẵn. Minh Dương chỉ nhìn qua rồi nói: “Sáng mai bảy giờ rưỡi, cô có mặt ở ủy ban để đăng ký kết hôn. Mười giờ, về nhà chính Tạ gia.” An Nhiên siết mép bản hợp đồng trong tay. “Anh chuẩn bị sẵn cả việc tôi sẽ đồng ý?” Minh Dương ngước mắt. “Tôi chuẩn bị cho khả năng cô đồng ý. Cô không thích, có thể xem đó là một điểm nữa để không tin tôi.” Câu trả lời đúng đến mức khó bắt bẻ, nhưng lại khiến ngực cô nặng thêm. Hóa ra con đường cô vừa bước vào đã được trải sẵn từ trước, chỉ chờ cô tự đặt chân lên.
Đêm đó An Nhiên không ngủ được. Cô về căn phòng thuê nhỏ, mở bản hợp đồng dưới ngọn đèn bàn và đọc lại phụ lục Mộc Miên ba lần, như thể chỉ cần đọc đủ kỹ, những dòng chữ sẽ biến thành một mái hiên thật sự che được mưa. Khánh Vy gọi đến gần nửa đêm, giọng khàn vì lo. “Cậu nhớ một điều, hợp đồng chỉ là công cụ. Đừng để công cụ đó biến thành sợi dây buộc cổ cậu.” An Nhiên nhìn chiếc máy may mini cũ đặt ở góc phòng, nơi cô vẫn dùng để sửa những mảng vải rách trong công việc phục dựng. “Tớ biết. Nhưng ít nhất sáng mai Mộc Miên sẽ không bị tháo khi tớ còn chưa kịp mở hồ sơ.” Khánh Vy im lặng rất lâu, rồi chỉ nói: “Vậy giữ mình trước. Nhà có thể kiện, danh dự cũng phải giữ.”
Sáng hôm sau, thành phố sau mưa có màu xám nhạt như một tấm vải chưa hong khô. An Nhiên đứng trước cổng ủy ban với đôi mắt thiếu ngủ, trên người là chiếc áo sơ mi trắng đã được là phẳng đến mức không còn một nếp nhăn nào để cô bấu víu. Minh Dương đến đúng giờ, áo vest đen, gương mặt không có dấu vết của một đêm vừa thay đổi đời người khác. Thủ tục diễn ra nhanh vì mọi giấy tờ đã được chuẩn bị từ trước. Khi tờ giấy đăng ký kết hôn được đặt trước mặt, An Nhiên nhìn hai cái tên nằm cạnh nhau, bỗng thấy lòng mình lạnh đi. Lâm An Nhiên. Tạ Minh Dương. Chữ nghĩa trên giấy có thể gần đến vậy, còn con người thì xa đến mức chỉ một cái chạm tay cũng thấy gượng.
Ra khỏi ủy ban, Minh Dương đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là hai chiếc nhẫn trơn, đơn giản đến mức không giống đồ trang sức, càng giống một dấu hiệu để người khác kiểm tra. An Nhiên không cầm ngay. “Điều khoản không ghi tôi phải đeo nhẫn.” Minh Dương đóng nắp hộp lại rồi mở ra lần nữa, như thể cho cô thời gian quyết định thay vì ép. “Tạ gia thường nhìn tay trước khi nghe lời giải thích.” Cô bật cười rất khẽ, không có ý vui. “Anh nói chuyện như thể nhà anh là một phòng thẩm vấn.” Anh đáp: “Có lúc còn tệ hơn.” An Nhiên cuối cùng vẫn lấy chiếc nhẫn dành cho mình. Vòng bạc lạnh trượt qua ngón tay, vừa khít một cách khó chịu, như thể cả sự xa lạ này cũng đã được đo sẵn.
Trên đường đến nhà chính Tạ gia, người trợ lý đưa cho An Nhiên một tập ghi chú mỏng về những người cô có thể gặp. Dương Tố Lan, vợ hiện tại của Tạ Quang Hưng, mẹ kế trên danh nghĩa của Minh Dương. Tạ Hoàng Bách, anh họ, người đang phụ trách mảng đầu tư bất động sản. Và nhà họ Ninh, liên minh thương mại mà Tạ gia muốn dùng để buộc Minh Dương vào một cuộc hôn nhân khác. An Nhiên đọc đến đó thì gấp tập giấy lại. “Tôi không định học thuộc gia phả nhà anh trong một buổi sáng.” Minh Dương ngồi bên cạnh, ánh mắt đặt trên dòng xe phía trước. “Cô chỉ cần nhớ một việc: họ không cần biết cô là ai, họ chỉ cần tìm xem cô có thể bị dùng để đánh tôi ở chỗ nào.” An Nhiên quay sang nhìn anh. “Vậy hôm nay tôi là vợ anh hay là điểm yếu của anh?” Anh im một nhịp rồi nói: “Trước mặt họ, là vợ tôi.” Câu đó không ấm, nhưng đủ nặng để cô hiểu vai diễn này sẽ không cho phép cô run.
Nhà chính Tạ gia nằm sau một cánh cổng sắt cao, tách khỏi phố bằng hàng cây được cắt tỉa đến mức không còn chút tự nhiên nào. An Nhiên bước xuống xe, nhìn nền đá sáng bóng kéo dài đến bậc thềm, chợt nhớ đến nền xi măng loang nước trước Tiệm May Mộc Miên. Ở Mộc Miên, người ta có thể đứng dưới mái hiên, phủi nước mưa trên vai rồi gọi mẹ cô bằng một tiếng chị rất thân. Còn ở đây, mỗi bước chân đều vang lên quá rõ, giống như chỉ cần đi sai một nhịp, cả căn nhà sẽ biết cô không thuộc về nơi này. Minh Dương đi bên cạnh cô, không đưa tay nắm, chỉ hạ giọng: “Không cần cười nếu không muốn.” An Nhiên nhìn thẳng về phía cửa lớn. “Tôi không có thói quen cười để trả phí vào cửa.”
Dương Tố Lan đón họ trong phòng khách lớn, trên người là bộ váy màu ngà, cổ tay đeo chuỗi ngọc rất nhỏ. Bà ta đẹp theo kiểu được chăm sóc kỹ lưỡng, từ nụ cười đến khoảng im lặng đều có ý. Bên cạnh bà là một cô gái trẻ mặc váy xanh nhạt, dáng ngồi thẳng, vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt dừng rất nhanh trên chiếc nhẫn ở tay An Nhiên. Dương Tố Lan nhìn Minh Dương trước, sau đó mới nhìn sang cô. “Minh Dương, chuyện kết hôn lớn như vậy mà con để người nhà biết sau một con dấu à?” Minh Dương đáp: “Con đưa cô ấy về để nói với mọi người, không phải để xin phép.” Nụ cười trên môi Dương Tố Lan nhạt đi một chút. “Vậy cô đây là Lâm An Nhiên?”
An Nhiên khẽ gật đầu. “Chào bà.” Cách xưng hô ấy làm không khí khựng lại trong một khoảnh khắc rất nhỏ. Dương Tố Lan vẫn giữ vẻ nhã nhặn. “Nghe nói cô làm phục dựng nội thất cũ. Công việc đó chắc cần kiên nhẫn lắm, cứ phải ngồi trước những thứ đã qua thời của nó.” An Nhiên nghe ra lớp nghĩa dưới câu nói ấy, nhưng không vội đáp. Cô đã quen nghe người ta gọi Mộc Miên là nhà cũ, tài sản cũ, thứ vướng quy hoạch. Một chữ cũ có thể được nói như thương tiếc, cũng có thể được dùng như cái chổi để quét đi mọi ký ức không sinh lợi. “Đúng là cần kiên nhẫn,” cô nói. “Vì không phải thứ cũ nào cũng nên bị vứt bỏ chỉ vì người mới nhìn vào thấy nó không còn giá.”
Cô gái váy xanh lúc này mới lên tiếng, giọng mềm và có chừng mực. “Em là Ninh Vân Khê. Hôm nay em đến bàn chút việc với dì Lan, không ngờ lại được gặp chị.” Hai chữ không ngờ được nói rất khéo, đủ để mọi người trong phòng nhớ rằng sự xuất hiện của An Nhiên là một sự chen ngang. An Nhiên nhìn cô ta, bình tĩnh đáp: “Tôi cũng không ngờ cuộc hôn nhân của mình lại có người ngoài chứng kiến nhanh như vậy.” Ninh Vân Khê hơi sững, rồi cười nhẹ. Dương Tố Lan đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm mặt kính không lớn nhưng sắc. “Cô Lâm nói chuyện thẳng. Minh Dương xưa nay không thích phiền phức, chắc cô phải có lý do rất đặc biệt mới khiến nó quyết định nhanh như vậy.”
Tạ Hoàng Bách bước vào đúng lúc ấy, như thể đã chờ câu nói này ở ngoài cửa. Anh ta mặc sơ mi sáng màu, nụ cười ôn hòa, dáng vẻ không có chút công kích nào nếu chỉ nhìn qua. “Lý do đặc biệt thì chắc phải hỏi Minh Dương rồi. Chúc mừng em dâu.” Hai chữ em dâu rơi xuống rất nhẹ, nhưng An Nhiên vẫn cảm thấy nó giống một chiếc kim thử độ dày của da thịt. Hoàng Bách nhìn chiếc nhẫn trên tay cô, rồi cười với Minh Dương. “Yêu nhau bao lâu mà giấu kỹ thế? Hay là người làm quỹ bây giờ đều thích công bố quyết định sau khi đã ký xong?” Minh Dương không đổi sắc mặt. “Việc riêng của tôi không cần đưa vào lịch họp của anh.”
An Nhiên biết Minh Dương đang chặn câu hỏi, nhưng bàn tay cô vẫn hơi lạnh. Cô không sợ bị hỏi yêu nhau bao lâu; cô sợ chỉ một giây lơ đãng, vẻ xa lạ giữa cô và anh sẽ lộ ra như đường may lệch trên nền vải sáng. Minh Dương đặt tay lên lưng ghế của cô, khoảng cách vừa đủ gần để người ngoài thấy thân mật, vừa đủ xa để không khiến cô thấy bị ép. Hành động ấy không dịu dàng. Nó giống một vạch ranh giới được dựng lên trước mặt Tạ gia: người này đứng trong phạm vi của anh. An Nhiên hiểu vậy, nên càng không cho phép mình yếu đi. Cô đặt bàn tay đeo nhẫn lên mặt bàn, nhìn thẳng Hoàng Bách. “Có những quyết định ký xong mới công bố vì người trong cuộc chịu trách nhiệm là đủ. Tôi nghĩ anh Tạ hiểu điều đó hơn ai hết, nhất là trong chuyện đầu tư.”
Nụ cười của Hoàng Bách thoáng khựng rồi lại trở về nguyên vẹn. Dương Tố Lan nhìn An Nhiên lâu hơn, trong mắt bắt đầu có thứ gì đó lạnh hơn phép lịch sự. “Tạ gia không chỉ là chuyện riêng của hai người trẻ. Một người bước vào đây, dù muốn hay không, cũng mang theo gia đình mình. Cô Lâm, nhà họ Lâm hiện giờ còn ai có thể đại diện cho cô không?” Câu hỏi rơi xuống đúng chỗ đau, không cần dùng lời nặng vẫn đủ làm An Nhiên thấy cổ họng nghẹn lại. Mẹ cô mất, cha biệt tích, họ hàng chỉ còn những người từng đứng ngoài khi Mộc Miên trượt khỏi tay cô. Nhưng cô không cúi đầu. “Không cần ai đại diện. Tôi tự ký tên, tự chịu trách nhiệm và tự bước vào đây.”
Dương Tố Lan mỉm cười. “Người trẻ nói vậy nghe rất mạnh mẽ. Nhưng hôn nhân không phải chỉ cần mạnh mẽ là đủ. Tôi nghe nói cô còn đang vướng một căn nhà trong dự án của quỹ. Tiệm May Mộc Miên, phải không? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người ta sẽ nói Minh Dương dùng hôn nhân để đổi lấy sự yên ổn của một hồ sơ tranh chấp.” Không khí trong phòng khách lặng xuống. Ninh Vân Khê cúi mắt nhìn tách trà, Hoàng Bách thì nhìn An Nhiên như chờ cô lộ ra một vết nứt. An Nhiên bỗng thấy tủi nhục dâng lên rất chậm. Thì ra trong mắt họ, căn nhà của mẹ cô không phải ký ức, không phải danh dự, mà là một cái giá có thể gắn vào tên cô để giải thích vì sao cô được phép ngồi ở đây.
Cô hít vào một hơi, chậm đến mức không ai thấy vai mình run. “Tiệm May Mộc Miên có hồ sơ của Tiệm May Mộc Miên. Nếu hồ sơ đó sai, tôi sẽ dùng luật để sửa. Nếu hồ sơ đó đúng, tôi sẽ chấp nhận kết quả. Nhưng tôi không bước vào cuộc hôn nhân này để xin một món quà từ nhà họ Tạ.” Cô dừng lại, nhìn Dương Tố Lan. “Còn nếu bà lo người ngoài nói anh Minh Dương đổi hôn nhân lấy một căn nhà cũ, có lẽ điều nhà họ Tạ nên làm không phải là hỏi tôi có xứng đáng hay không, mà là làm rõ vì sao một căn nhà nhỏ như vậy lại khiến mọi người ở đây nhạy cảm.”
Lần này, ngay cả Minh Dương cũng quay sang nhìn cô. Ánh mắt anh tối hơn, không rõ là cảnh báo hay kinh ngạc. An Nhiên không tránh. Cô đã ký hợp đồng, đã đeo nhẫn, đã bước vào căn nhà này với một thân phận khiến chính cô cũng thấy xa lạ, nhưng điều đó không có nghĩa cô phải để Mộc Miên bị gọi như một món đồ kèm theo trong giao dịch. Dương Tố Lan chưa kịp trả lời thì từ phía cầu thang vang lên tiếng gậy chống chạm xuống nền đá. Một người đàn ông lớn tuổi dừng lại ở bậc cuối, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt lướt qua Minh Dương rồi dừng hẳn trên An Nhiên.
“Mộc Miên?” Tạ Quang Hưng hỏi, giọng thấp đi rõ rệt. Trong khoảnh khắc ấy, vẻ bình thản được rèn giũa nhiều năm của Dương Tố Lan rạn ra rất mỏng, còn nụ cười của Hoàng Bách biến mất nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ tưởng anh ta chưa từng cười. An Nhiên đứng yên, ngón tay đeo nhẫn siết vào lòng bàn tay. Tạ Quang Hưng nhìn cô như nhìn thấy một cái tên không nên còn tồn tại trong hiện tại, rồi chậm rãi nói: “Căn nhà đó… đáng lẽ đã biến mất khỏi hồ sơ từ mười lăm năm trước rồi.”
