Chương 7 - Chương 7: Căn hộ không thuộc về ai
Chương 7: Căn hộ không thuộc về ai
Cái tên Lâm Chí Thành khiến An Nhiên quên mất mình đang đứng trong hành lang nhà họ Tạ. Tiếng mưa đã tạnh ngoài vườn, mùi trà nóng từ phòng khách, cả hơi thở rất khẽ của Minh Dương bên cạnh đều bị kéo ra xa. Cậu ruột của cô. Người nhiều năm qua luôn cúi đầu thở dài mỗi khi cô nhắc đến Mộc Miên, luôn nói rằng chuyện cũ rối lắm, người sống nên nghĩ cách sống tiếp. Hóa ra cái tên ấy không nằm ngoài hồ sơ. Nó được Tạ Quang Hưng giấu trong một câu dặn dò đầy kiêng dè: không được động vào Lâm Chí Thành lúc này.
An Nhiên bước lên nửa bước theo bản năng. Cô muốn đẩy cửa, muốn hỏi Tạ Quang Hưng rốt cuộc cậu cô đã bán thứ gì, ký thứ gì, nhận của ai bao nhiêu tiền. Nhưng Minh Dương đã đặt tay lên cổ tay cô trước khi cô chạm được vào tay nắm. Anh không nắm mạnh, chỉ đủ để ngăn cô lại. Chính cái vừa đủ ấy làm An Nhiên thấy đau hơn, bởi người đàn ông này luôn biết cách giữ mọi thứ ở ranh giới: bảo vệ vừa đủ, ngăn cản vừa đủ, dùng cô vừa đủ để không thể bị gọi là tàn nhẫn.
Bên trong, giọng Hoàng Bách im bặt. Có lẽ tiếng động từ mũi giày của An Nhiên đã làm người trong phòng nhận ra hành lang không hoàn toàn trống. Minh Dương buông cổ tay cô ra, xoay người chắn trước cô đúng lúc cánh cửa mở hé. Hoàng Bách đứng bên trong, nụ cười vẫn nhã nhặn nhưng đáy mắt đã lạnh. Anh ta nhìn qua vai Minh Dương, dừng ở gương mặt tái đi của An Nhiên, rồi chậm rãi hỏi hai người còn chưa về sao.
Minh Dương đáp bình thản rằng họ chuẩn bị về, không cần Tạ Quang Hưng tiễn. Tạ Quang Hưng đứng phía sau Hoàng Bách, gương mặt không hề bối rối, nhưng ánh mắt lướt qua An Nhiên quá nhanh để được xem là vô tình. An Nhiên nhìn ông, từng câu hỏi đã chạm tới đầu lưỡi rồi lại bị cô nuốt xuống. Cô không sợ hỏi. Cô chỉ hiểu rằng câu hỏi đặt ra trong hành lang nhà họ Tạ sẽ không đổi được câu trả lời. Nó chỉ khiến những người này kịp khóa thêm một lớp cửa.
Dương Tố Lan từ phòng khách bước tới, giọng mềm như lụa phủ lên lưỡi dao. Bà ta hỏi căn hộ đã chuẩn bị xong chưa, nói vợ chồng mới cưới không nên để cô Lâm ở một nơi quá lạ, rồi thong thả sửa lại thành con dâu. An Nhiên không đáp. Sau một bữa cơm không có chỗ ngồi, cô không còn kỳ vọng cách xưng hô có thể cho mình vị trí. Minh Dương chỉ nói không cần bà lo. Hai chữ mẹ thoát ra từ miệng anh lạnh đến mức An Nhiên nhận ra giữa anh và Dương Tố Lan cũng có một bức tường khác.
Ra khỏi nhà chính, gió đêm thổi qua sân lát đá còn ẩm. Xe của Minh Dương đỗ dưới mái che, kính xe phản lại bóng đèn vàng nhạt và dáng hai người đứng cạnh nhau như một đôi vợ chồng bình thường. Người ngoài nhìn vào có lẽ chỉ thấy một cuộc hôn nhân quá tốt để phàn nàn: giấy đăng ký hợp pháp, chồng giàu có, nhà chồng quyền thế. Không ai nhìn thấy chiếc ghế ở cuối bàn, bàn tay vừa ngăn cô hỏi sự thật, hay cái tên Lâm Chí Thành đang cắm trong ngực cô như một chiếc kim gãy.
Suốt quãng đường rời khỏi Tạ gia, hai người gần như không nói gì. Thành phố sau mưa trôi qua ngoài cửa kính, những biển hiệu ướt nước kéo thành vệt sáng dài. An Nhiên đặt điện thoại trên đầu gối, màn hình dừng ở tên “Cậu Thành”. Ngón tay cô nhiều lần chạm vào phím gọi rồi lại dừng. Nếu gọi ngay bây giờ, cô sẽ hỏi cậu có từng bán Tiệm May Mộc Miên không, hay vì sao mỗi lần cô nhắc đến mẹ, người cậu ấy luôn cụp mắt như một người có lỗi?
“Đừng gọi lúc này.” Minh Dương cuối cùng lên tiếng. Anh không nhìn cô, tay vẫn đặt trên vô lăng. “Sau khi rời nhà chính, người của Hoàng Bách sẽ để ý động tĩnh của cô. Nếu Lâm Chí Thành thật sự liên quan, một cuộc gọi vội sẽ báo cho ông ta biết cô đã nghe được tên mình.” An Nhiên cười rất nhạt. “Anh lúc nào cũng có lý do hợp lý để bảo tôi đừng làm điều tôi muốn làm.” Minh Dương im lặng rồi nói: “Lần này không phải để ngăn cô biết sự thật.” Cô đáp: “Nhưng kết quả vẫn giống nhau. Tôi lại phải chờ anh cho phép.”
Chiếc xe dừng trước một tòa nhà cao tầng nằm bên con đường yên tĩnh. Sảnh kính sáng lạnh, nhân viên bảo vệ cúi đầu chào Minh Dương như đã quen với sự chính xác của anh hơn là sự hiện diện của một người vợ mới cưới. An Nhiên bước theo anh vào thang máy, nhìn những con số tầng nhảy lên, tự nhiên nhớ tới cầu thang gỗ cũ ở Mộc Miên, nơi mùa mưa luôn phảng phất mùi gỗ ẩm và vải chưa kịp khô. Nơi này thì không có mùi gì cả, sạch sẽ đến mức giống một căn hộ mẫu được dựng để người ta xem xong rồi quên.
Cửa căn hộ mở bằng mật mã. Minh Dương nhập một dãy số rất nhanh, sau đó đưa cho cô một thẻ từ đặt trong phong bì màu xám. “Thẻ ra vào của cô. Mật mã cửa tôi sẽ đổi lại, cô tự chọn dãy số rồi gửi cho tôi.” An Nhiên nhận lấy phong bì, không bỏ qua chữ cô trong câu nói ấy. Căn hộ rộng, nội thất tối giản, cửa kính nhìn xuống thành phố còn vương nước mưa. Trên bàn đã đặt sẵn vài giấy tờ sinh hoạt, một chiếc điện thoại nội bộ và một bình hoa trắng. Tất cả đều đầy đủ, chỉ thiếu dấu vết người sống.
Minh Dương đặt áo khoác lên lưng ghế. “Phòng cô ở bên trái. Đồ dùng cá nhân đã chuẩn bị cơ bản, ngày mai cô có thể chuyển đồ từ chỗ cũ sang. Phòng làm việc của tôi ở cuối hành lang, không cần thiết thì đừng vào. Phòng ngủ chính bên phải là của tôi. Chúng ta chỉ cần xuất hiện cùng nhau khi có người ngoài hoặc khi Tạ gia yêu cầu.” Anh nói như đang đọc phụ lục hợp đồng, còn An Nhiên nghe đến đâu thì căn hộ trước mắt lạnh đi đến đó. Hai phòng ngủ riêng, hai lịch sinh hoạt riêng, một cuộc hôn nhân có tường ngăn rõ ràng hơn bất kỳ văn bản nào cô từng ký.
“Anh yên tâm,” An Nhiên nói, đặt phong bì thẻ từ lên bàn, “tôi không có thói quen bước vào nơi không thuộc về mình.” Minh Dương nhìn cô. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô lâu hơn bình thường, như muốn nói điều gì đó rồi lại bỏ qua. “Căn hộ này từ hôm nay cũng là nơi cô ở.” An Nhiên quay sang cửa kính. Thành phố phía dưới rực sáng, nhưng không có một ô cửa nào gọi được là nhà của cô. “Ở nhờ và thuộc về là hai chuyện khác nhau, Tạ Minh Dương. Tôi vừa học được điều đó ở bàn ăn nhà anh.”
Không khí lặng xuống. Minh Dương không phản bác, cũng không xin lỗi. Anh chỉ đi đến quầy bếp, rót một cốc nước ấm đặt lên bàn trước mặt cô. Hành động ấy nhỏ đến mức có thể bị xem như thói quen lịch sự, nhưng An Nhiên vẫn nhìn nó rất lâu. Sau một buổi tối bị người ta dùng trà, cơm và chỗ ngồi để nhắc về thân phận, một cốc nước không đủ xoa dịu điều gì. Nó chỉ khiến cô thấy anh khó chịu hơn: lạnh lùng khi cần nói thật, nhưng lại làm những việc nhỏ khiến cô không thể ghét anh một cách trọn vẹn.
Cô kéo vali nhỏ vào phòng bên trái. Căn phòng sạch sẽ, ga giường màu xám nhạt, tủ quần áo trống một nửa, bàn làm việc đặt cạnh cửa sổ. Ở Mộc Miên, đồ của cô luôn chen giữa đồ của mẹ: thước dây cũ, hộp kim, mấy mảnh vải vụn mà cô không nỡ bỏ. Còn ở đây, mọi thứ được chừa ra ngay ngắn như thể cô là một vật dụng sẽ được đặt vào đúng vị trí rồi dễ dàng lấy ra khi hợp đồng hết hạn. Điện thoại rung lên, là Khánh Vy hỏi cô đã đến nơi chưa. An Nhiên chỉ trả lời: “Đến rồi. Mai gặp. Có chuyện về cậu tao.”
Khi An Nhiên bước ra ngoài lần nữa, phòng khách chỉ còn một ngọn đèn sàn đang bật. Minh Dương đứng cạnh kệ sách, điện thoại áp bên tai, giọng rất thấp: “Kiểm tra lại tất cả giao dịch liên quan đến Lâm Chí Thành trong mười lăm năm trước. Không gọi trực tiếp cho ông ta. Cũng đừng để Hoàng Bách biết chúng ta đang tra hướng này.” An Nhiên dừng lại ở cửa phòng. Lần này từng chữ đã đủ rõ. Minh Dương đang tra, không định bỏ qua cái tên ấy, nhưng cũng không định nói cho cô trước khi có kết quả.
Cuộc gọi kết thúc. Minh Dương quay lại, thấy cô đứng đó cũng không tỏ vẻ bất ngờ. “Tôi sẽ cho cô biết khi có thông tin chắc chắn.” An Nhiên bước vào phòng khách, giọng bình tĩnh đến mức xa lạ. “Mộc Miên là nhà của tôi, Lâm Chí Thành là cậu của tôi, nếu có ai phải được biết đầu tiên thì người đó không phải trợ lý của anh.” Minh Dương nhìn cô rất lâu. “Tôi biết.” Hai chữ ấy chậm và thấp, nhưng vẫn không đủ. An Nhiên đáp: “Không, anh chỉ biết cách kiểm soát rủi ro. Còn tôi đang học cách không để người khác nhân danh rủi ro mà quyết định thay mình.”
Cô xoay người định trở về phòng thì ánh mắt vô tình lướt qua một góc kệ sách. Giữa những cuốn sách luật đầu tư, hồ sơ đô thị và vài hộp tài liệu bìa đen, có một khung ảnh bị úp mặt xuống mặt gỗ. Những đồ vật khác trong căn hộ đều được đặt quá ngay ngắn, nên sự úp xuống ấy trở thành một vết lệch khó bỏ qua. An Nhiên không biết vì sao mình bước tới. Có lẽ vì cả ngày hôm nay, cô đã thấy quá nhiều thứ bị che đi: một chỗ ngồi, một cái tên, một phần quá khứ.
“Đừng động vào.” Giọng Minh Dương vang lên phía sau, thấp hơn bình thường. An Nhiên khựng lại. Cô chưa từng nghe anh nói câu nào có nhiều vết nứt như vậy. Không phải ra lệnh, càng không giống cảnh cáo, mà như một phản xạ bật ra từ nơi rất sâu. Chính vì thế, cô càng chậm rãi dựng khung ảnh lên. Cô bỗng hiểu: căn hộ này không thuộc về cô, nhưng cũng chưa chắc thuộc về anh. Trong khung ảnh là một người phụ nữ mặc váy màu nhạt, đứng dưới một mái hiên cũ sau cơn mưa. Nụ cười của bà dịu đến đau lòng, còn phía sau vai bà, trên tấm biển gỗ mờ nước, An Nhiên nhìn thấy hai chữ đã theo cô suốt cả đời: Mộc Miên.
