Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 20: Áo cưới dang dở

Chương 20: Áo cưới dang dở

Câu nói của Minh Dương rơi xuống bàn cắt vải như một chiếc kéo vừa khép lại. Người giữ sổ cũ không hỏi bức ảnh chụp ai hay vì sao nó thất lạc. Ông ta chỉ hỏi phần ảnh bị xé đang nằm trong tay ai. Trong tiếng mưa dội lên mái tôn, An Nhiên nhìn túi zip đựng mảnh ảnh và bỗng thấy nửa còn lại của nó không hề biến mất. Nó đang nằm đâu đó trong tay một người biết rõ họ sẽ tìm đến. Khánh Vy kéo điện thoại lại gần, ghi thêm giờ cuộc gọi và yêu cầu Minh Dương gửi toàn bộ tin nhắn vừa nhận vào nhóm tạm chỉ có ba người. Minh Dương làm theo, không hỏi thêm. Sự im lặng thuận theo ấy không làm An Nhiên nhẹ đi; cô chỉ thấy cổ họng mình khô lại.

“Người đó tên gì?” cô hỏi. Minh Dương đặt điện thoại xuống mặt bàn. “Lưu Văn Kính. Trước kia ông ấy phụ trách sổ chụp và rửa ảnh cho Ảnh Hòa Bình. Chủ tiệm mất rồi, con cháu chuyển đi gần hết. Ông Lưu là người cuối cùng còn giữ được một phần sổ hẹn cũ.” Khánh Vy hỏi ngay: “Một phần?” Minh Dương gật đầu. “Sổ bị hỏng sau khi tiệm đóng cửa. Ông ấy nói không chắc còn đủ năm cần tìm, nhưng nếu bức ảnh này từng được rửa ở đó, số hiệu ở mép ảnh có thể đối chiếu.” An Nhiên nhìn dấu mộc xanh nhạt trên ảnh, rồi nói: “Tôi đi cùng anh.” Minh Dương không từ chối ngay. Anh nhìn đồng hồ, rồi nhìn túi hồ sơ của Khánh Vy. Chính khoảnh khắc tính toán ấy khiến cô cười nhạt. “Lại muốn bảo tôi đừng đi?”

“Tôi muốn nói cô còn cuộc hẹn với Lâm Chí Thành,” Minh Dương đáp chậm, như cố giữ từng chữ không biến thành mệnh lệnh. “Nếu cô xuất hiện ở phố Lâm lúc sáu giờ bốn mươi rồi lại gặp ông ta sau đó, bất cứ ai theo dõi cô cũng biết cô đã nghi ngờ từ trước. Nhưng đây là phân tích, không phải quyết định thay cô.” Câu cuối làm An Nhiên im lại. Khánh Vy khoanh tay, chen vào bằng giọng thực tế: “Một người gặp ông Lưu, một người gặp Lâm Chí Thành. Tất cả phải có ghi âm, định vị và tin nhắn xác nhận. Anh Tạ gặp nhân chứng thì không nhận bản gốc, không ký giấy, không hứa miệng. An Nhiên gặp cậu thì chỉ mang bản sao ảnh đã che một phần, tuyệt đối không nói ảnh nằm trong máy may.”

An Nhiên nhìn hai người trước mặt. Một người là bạn thân luôn dùng lý trí để kéo cô khỏi những quyết định vội. Một người là chồng hợp đồng mà cô vẫn chưa biết nên tin bao nhiêu. Cô không mềm lòng. Cô chỉ mệt, vì mỗi vật trong tiệm này đều có thể bất ngờ biến thành chứng cứ chống lại ký ức của cô. Cuối cùng cô nói: “Anh gửi tôi địa chỉ, tên, thời gian, cả nội dung ông ấy nhắn. Khi gặp, anh bật ghi âm. Nếu ông ấy đưa bất cứ thứ gì, anh chụp tại chỗ trước, không mang đi nếu chưa báo cho tôi và Khánh Vy.” Minh Dương nhìn cô rất lâu, rồi đáp: “Được.”

Khánh Vy bắt đầu gom các vật đã chụp vào từng túi riêng. Mảnh ảnh, hộp thiếc, cuộn chỉ đỏ và cây kim gãy được đánh số tạm bằng giấy ghi chú. Cô vừa làm vừa hỏi: “Trong tiệm còn chỗ nào mẹ mày thường cất đồ riêng không? Nếu mai Lâm Chí Thành thật sự đang thăm dò, tao muốn biết trong tiệm còn thứ gì dễ bị người khác lấy mất.” Câu hỏi ấy khiến An Nhiên quay đầu nhìn về chiếc tủ gỗ cuối phòng. Tủ cao gần chạm trần, cửa cong, mặt kính mờ vì bụi. Từ ngày quay lại Mộc Miên, cô chỉ lau bên ngoài, chưa dám mở hết các ngăn. Cô bước đến trước tủ, đặt tay lên núm đồng lạnh ngắt.

Cánh cửa bật ra với một tiếng kẽo kẹt dài. Mùi vải cũ, long não và mưa ngấm qua gỗ tràn ra, quen đến mức An Nhiên phải vịn nhẹ vào mép tủ. Bên trong là những cuộn vải bọc giấy dầu, vài chiếc áo dài khách không đến nhận và một túi vải màu kem treo ở góc sâu nhất. Trên miệng túi có thêu hai chữ Mộc Miên bằng chỉ nâu, đường thêu đã sờn nhưng vẫn đều. An Nhiên kéo khóa. Lớp vải bên trong trượt xuống vai cô như một hơi thở cũ. Đó là một chiếc áo cưới, dáng cổ thuyền, tay lỡ, thân váy rủ mềm. Trên ngực áo còn ghim dở những hạt trai nhỏ như giọt mưa chưa kịp rơi. Một bên tay áo chưa ráp xong, đường phấn may vẫn còn mờ trên lớp satin ngà đã ngả màu. An Nhiên đứng bất động rất lâu, đến khi Khánh Vy khẽ gọi tên, cô mới nhận ra mắt mình cay đến đau.

Trong ký ức của An Nhiên, mẹ cô từng ngồi dưới ngọn đèn này, đặt chiếc áo trắng lên đầu gối và nói rằng áo cưới là thứ khó may nhất, không phải vì đường cắt phức tạp, mà vì người may thường lỡ đặt vào đó quá nhiều mong ước. Khi ấy An Nhiên mười hai tuổi, ngồi dưới bàn nhặt hạt trai rơi, hỏi sau này mẹ có may áo cưới cho cô không. Mẹ cười, bảo nếu con muốn, mẹ sẽ may một chiếc có túi nhỏ bên trong để con giấu kẹo. Ký ức ấy trở lại không ồn ào, chỉ lặng lẽ đặt một bàn tay lên ngực cô. Cô thì thào: “Mẹ chưa may xong.” Minh Dương vẫn đứng cách đó vài bước, không tiến lại, cũng không nói những câu an ủi thừa thãi.

Khánh Vy lấy điện thoại lên, nhưng lần này cô không bật quay ngay. “Tao chụp nhé?” cô hỏi nhỏ. An Nhiên gật đầu, rồi bỗng siết tay vào lớp vải. “Tao muốn đem nó đi giặt, phục chế lại. Ít nhất cũng phải tháo mấy cây ghim gỉ ra.” Cô vừa nói xong, Minh Dương đã lên tiếng: “Đừng giặt vội.” Giọng anh không cao, nhưng đủ làm An Nhiên quay phắt lại. Mọi cảm xúc vừa mềm xuống lập tức dựng gai. “Anh muốn nói cả áo cưới của mẹ tôi cũng là chứng cứ?” Minh Dương im hai giây, như tự buộc mình phải chọn cách nói khác. “Không phải của tôi. Càng không phải thứ tôi có quyền định đoạt. Nhưng nếu cô giặt, tháo ghim hoặc sửa đường may ngay đêm nay, sau này bất cứ thứ gì tìm thấy liên quan đến chiếc áo đều có thể bị nói là đã bị cô tác động. Tôi không muốn cô mất thêm một thứ chỉ vì chạm vào nó quá sớm.”

An Nhiên muốn phản bác. Cô muốn nói đây là áo của mẹ cô, là phần dịu dàng cuối cùng của mẹ cô, không phải một tập hồ sơ để ai cũng bắt cô bỏ vào túi niêm phong. Nhưng câu nói mắc lại ở cổ, bởi Khánh Vy đã đặt tay lên vai cô. “Anh ta nói đúng ở phần thủ tục. Còn quyền quyết định vẫn là của mày.” An Nhiên nhìn những hạt trai rơi lẫn trong nếp vải, rồi chậm rãi buông tay. “Vậy chụp trước. Nhưng không ai được kéo, cắt hay tháo bất cứ thứ gì khi tôi chưa đồng ý.” Khánh Vy gật đầu, đeo găng tay mới và bắt đầu chụp tổng thể từ trước ra sau. Minh Dương lùi thêm nửa bước, nhường khoảng sáng tốt hơn. Một hành động rất nhỏ, nhưng An Nhiên vẫn nhìn thấy.

Khi chiếc áo được đặt lên bàn cắt vải, An Nhiên mới nhận ra nó không nhẹ như vẻ ngoài. Phần thân trước có độ nặng kỳ lạ, không giống áo cưới chỉ may bằng satin và lót mỏng. Cô quen nhìn cấu trúc vải, da, gỗ và lớp keo bị thời gian làm biến dạng; một lớp lót bị chèn thêm cũng vậy. Cô cúi xuống, quan sát vùng eo bên trong. Mũi khâu ở đó nhỏ và đều, nhưng không cùng nhịp với những đường khác. Nó kín hơn, chặt hơn, như thể người may không muốn lớp vải ấy bị mở ra trong quá trình mặc thử. “Lớp lót này dày quá,” cô nói. Khánh Vy lập tức dừng tay. Minh Dương nhìn theo hướng mắt cô. “Dày bất thường?” “Ừ. Mẹ tôi may rất sạch. Nếu cần tạo phom, bà sẽ dùng dựng, không nhồi thêm một lớp lót nặng thế này.”

Không ai nói ra chữ giấu. Nhưng chữ đó đã nằm giữa bàn, nặng hơn cả chiếc áo. An Nhiên đưa tay đến gần đường may, rồi dừng lại trước khi chạm. Từ sau lưng, Minh Dương nói rất khẽ: “Đừng rạch.” Lần này, An Nhiên không nổi nóng. Chính cô cũng biết nếu có thứ gì bên trong, một nhát kéo vội có thể phá hỏng tất cả. Khánh Vy đặt giấy trắng cạnh áo, chụp cận đường may và lớp lót. Cô hạ giọng: “Tạm thời ghi nhận bất thường. Mai tao sẽ tìm người giám định vải hoặc đồ may cũ, nhưng phải là người không liên quan Tạ gia, không liên quan dự án phá dỡ.” Minh Dương nói: “Tôi có thể gửi số nơi bán hộp bảo quản vải, nếu cô đồng ý.” An Nhiên nhìn sự cẩn trọng muộn màng ấy, rồi nói: “Gửi cho Khánh Vy. Cô ấy chọn.”

Khánh Vy cúi xuống chuẩn bị phủ lớp giấy mỏng lên chiếc áo. Đúng lúc đó, An Nhiên thấy ở mép lót dưới eo có một điểm nhô rất nhỏ, bị che bởi nếp vải gấp. Nó không giống hạt trai rơi, cũng không giống đầu ghim. Cô ra hiệu cho Khánh Vy dừng lại, rồi dùng đầu thước gỗ nhẹ nhàng đẩy nếp vải sang bên. Một tiếng cạch rất khẽ vang lên, gần như bị tiếng mưa nuốt mất. Nhưng cả ba người đều nghe thấy. Dưới lớp satin ngà, một đoạn kim bạc xỉn màu lộ ra qua khe chỉ, gãy ngang ở giữa. Phần gãy cắm sâu vào lớp lót dày, như bị giữ lại từ khoảnh khắc người may cố xuyên kim qua một thứ không nên có trong áo. Hình ảnh cây kim gãy trong hộp thiếc bên cạnh mảnh ảnh bỗng chồng lên đoạn kim mắc trong chiếc áo cưới. Minh Dương cúi xuống nhìn, giọng trầm hẳn: “Kim không gãy như vậy khi chỉ may qua vải.”

An Nhiên ngẩng lên. Ngoài mái hiên, mưa vẫn rơi đều, nhưng cô bỗng nghe tiếng máy may cũ trong ký ức dừng lại ở một nhịp rất xa. Mẹ cô đã từng ngồi ở đây, trước chiếc áo này, đạp máy đến khi kim chạm vào thứ gì đó cứng đến mức gãy ngang. Sau đó bà không sửa tiếp, không tháo lớp lót, mà treo nó vào góc sâu nhất của tủ gỗ. Khánh Vy đặt điện thoại xuống thật chậm, sắc mặt nghiêm lại. “Không ai động vào nữa.” Minh Dương nhìn An Nhiên, lần này không đưa ra đề nghị, chỉ chờ cô nói. An Nhiên nhìn đoạn kim gãy đang mắc trong lớp vải, trái tim lạnh đi từng chút. Cô hiểu vì sao chiếc áo cưới bị bỏ dở. Không phải vì mẹ cô không kịp hoàn thành nó. Mà có thể vì bà đã kịp giấu một thứ bên trong, rồi không còn cơ hội quay lại lấy ra.