Chương 21 - Chương 21: Nụ hôn trước ống kính
Chương 21: Nụ hôn trước ống kính
Không ai chạm vào chiếc áo cưới nữa. Sau câu nói của Minh Dương, căn tiệm rơi vào khoảng lặng chỉ còn tiếng mưa trên mái tôn và tiếng điện thoại của Khánh Vy chụp vài tấm cuối. An Nhiên nhìn đoạn kim bạc xỉn màu mắc trong lớp lót như nhìn một vết thương được khâu vào lớp vải dày, chờ người còn sống đủ can đảm để mở ra.
Khánh Vy đặt chiếc áo cưới vào hộp carton lót giấy trắng tạm thời. Minh Dương gọi cho người chuyên bảo quản vải cũ, chỉ hỏi quy cách hộp, giấy lót và độ ẩm, không nhắc một chữ đến vật chứng. An Nhiên nghe anh nói rất ngắn, lòng vẫn không nhẹ hơn. Trước khi rời tiệm, cô khóa tủ gỗ và để lại giấy dưới hộp áo: không mở khi chưa có mặt An Nhiên và Khánh Vy.
Sáng hôm sau, mưa ngớt nhưng trời vẫn xám. Minh Dương đến sớm hơn giờ hẹn, điện thoại đã bật chia sẻ định vị. Anh đứng dưới mái hiên, vai áo còn ướt, không bước hẳn vào trong như sợ tiếng giày của mình làm xáo trộn khoảng yên tĩnh vừa được vá lại sau đêm qua. An Nhiên đặt bản sao mảnh ảnh vào phong bì, che một phần số hiệu rồi đưa cho Khánh Vy kiểm tra. Cô không hỏi Minh Dương có ngủ không. Quầng mệt dưới mắt anh đã tự trả lời.
“Ông Lưu hẹn ở phố Lâm lúc sáu giờ bốn mươi,” Minh Dương nói. “Tôi sẽ ghi âm từ lúc bước vào quán. Nếu ông ấy đưa tài liệu, tôi chỉ chụp, không nhận bản gốc.” Khánh Vy nhìn anh bằng ánh mắt kiểm tra của luật sư, sau đó mới gật đầu. An Nhiên cài khuy áo khoác: “Nếu ông ấy hỏi nửa ảnh còn lại, anh đừng nói chúng ta chưa có. Cứ hỏi lại vì sao ông ấy nghĩ nó còn tồn tại.” Minh Dương nhìn cô một thoáng, ánh mắt dừng ở đầu ngón tay hơi đỏ vì đêm qua cầm thước quá lâu. Anh chỉ đáp: “Tôi biết.”
Họ tách nhau ở đầu hẻm. Minh Dương lên xe đi về phía phố Lâm, còn An Nhiên và Khánh Vy sang quán trà nhỏ nơi Lâm Chí Thành hẹn. Người cậu của cô đã đến trước, áo sơ mi xám nhăn ở cổ tay, dáng ngồi khom như một người bị đời ép đến mức không còn chỗ thở. Nếu là nhiều năm trước, An Nhiên chắc đã thấy thương. Bây giờ, cô chỉ nhìn thấy bàn tay ông ta đặt trên tách trà quá chặt mỗi khi ánh mắt lướt đến phong bì trong tay cô.
“Cháu tìm thấy ảnh ở đâu?” Lâm Chí Thành hỏi sau vài câu thăm dò. Khánh Vy đặt điện thoại úp trên bàn, chế độ ghi âm đã bật từ trước. An Nhiên đẩy bản sao đã che bớt mép ảnh sang. “Trong một món đồ cũ của mẹ. Cậu nhìn người phụ nữ đứng cạnh mẹ cháu được không?” Lâm Chí Thành không cầm ảnh ngay. Ông ta cúi xuống, đồng tử co lại rất nhanh khi thấy phần nền tiệm ảnh bị cắt dở. “Ảnh cũ như vậy, ai còn nhớ được. Chuyện người lớn đã qua rồi, cháu lật lại làm gì cho mệt?” Giọng ông ta mềm, nhưng câu chữ lại kéo một tấm màn xuống đúng chỗ An Nhiên muốn nhìn.
An Nhiên giữ giọng đều: “Cậu từng nói mẹ cháu không muốn giữ tiệm nữa nên mới ký giấy. Nếu vậy, một bức ảnh chụp trước tiệm ảnh cũ không có gì đáng sợ.” Lâm Chí Thành ngẩng đầu, vẻ khổ sở quen thuộc hiện lên. “Cậu sợ cháu lại bị người ngoài lợi dụng. Tạ gia không phải nơi cháu có thể tin. Còn thằng Minh Dương, nó cưới cháu vì cái gì, cháu thật sự không biết sao?” An Nhiên cụp mắt, mỉm cười nhạt: “Cậu lo cho cuộc hôn nhân của cháu hơn lo giải thích tấm ảnh này à?”
Lâm Chí Thành im một nhịp rồi đẩy bản sao trả lại bằng hai ngón tay. “Đừng bới tủ cũ nữa, An Nhiên. Có những thứ mẹ cháu giấu đi là vì không muốn cháu nhìn thấy.” Máu trong người cô lạnh xuống. Cô chưa hề nhắc tới tủ, càng chưa nói gì về chiếc áo cưới. Khánh Vy cũng nghe ra, ngón tay đặt cạnh điện thoại hơi siết lại. An Nhiên nhìn thẳng vào cậu mình, giọng nhẹ đến mức gần như dịu dàng: “Tủ nào hả cậu?” Sắc mặt Lâm Chí Thành đổi rất nhanh. Ông ta cầm tách trà lên, nhưng nước trong tách đã nguội. “Cậu nói chung thôi. Tiệm may cũ thì đầy tủ, đầy đồ, cháu cứ ôm mãi chỉ tự làm khổ mình.”
Điện thoại của An Nhiên rung lên đúng lúc ấy. Tin nhắn từ Minh Dương hiện trên màn hình: Ông Lưu xác nhận số hiệu ảnh có trong sổ hẹn. Nhưng ông ấy muốn gặp trực tiếp cô trước khi nói phần còn lại. Đừng rời quán bằng cửa chính nếu thấy bất thường. An Nhiên vừa đọc xong, bên ngoài quán đã có hai tiếng màn trập vang lên liên tiếp. Khánh Vy đứng dậy trước, kéo ghế chắn nửa người cô theo bản năng. Lâm Chí Thành nhìn ra cửa, vẻ hoảng hốt trên mặt không giống diễn hoàn toàn. “Sao bọn họ lại đến đây?” Câu ấy khiến An Nhiên hiểu cái bẫy ngoài kia có thể không do ông ta giăng, nhưng có người đã tận dụng cuộc hẹn này rất đúng lúc.
Cửa quán mở ra. Một phóng viên trẻ bước vào trước, sau lưng là hai máy quay nhỏ và vài ống kính. “Cô Lâm, nghe nói cô và anh Tạ Minh Dương chỉ là vợ chồng trên giấy để đổi lấy quyền sở hữu một căn nhà cũ. Việc cô gặp riêng người thân vào sáng sớm có liên quan đến tranh chấp tài sản không?” Câu hỏi rơi xuống bàn như một xấp hồ sơ bẩn. Khánh Vy lập tức nói họ đang ghi hình khi chưa được đồng ý, nhưng máy quay vẫn hướng về phía An Nhiên. Từ sau nhóm người đó, Tạ Hoàng Bách bước vào với nụ cười lịch sự đến khó chịu.
“Mọi người đừng làm em dâu tôi sợ,” Hoàng Bách nói, giọng ôn hòa như đang cứu một tình huống do người khác gây ra. “An Nhiên chỉ mới vào Tạ gia, chưa quen với truyền thông. Nhưng chuyện vợ chồng lục đục mà để báo chí hiểu lầm thì không hay cho Minh Dương.” Hai chữ em dâu được ông ta nhấn rất nhẹ. An Nhiên đứng dậy, cầm lại phong bì ảnh. Cô biết nếu nổi giận, họ sẽ có hình ảnh một cô gái bị chọc đúng điểm yếu; nếu im lặng, họ sẽ viết rằng cô không thể phủ nhận. Đêm qua, chiếc áo cưới của mẹ còn nằm trong hộp như một lời hứa dang dở. Sáng nay, cuộc hôn nhân của cô bị kéo ra trước ống kính như một món hàng cần chứng minh nguồn gốc.
“Vợ chồng thật hay không, không cần anh chứng nhận.” Giọng Minh Dương vang lên từ cửa, trầm và lạnh đến mức cả quán quay lại. Anh bước vào không vội, vai áo còn ẩm mưa, điện thoại vẫn cầm trên tay như vừa kết thúc một cuộc gọi. Tạ Hoàng Bách nhướng mày rất khẽ. Minh Dương đi thẳng đến cạnh An Nhiên, nhưng không kéo tay cô, không chắn trước mặt cô như một bức tường. Anh chỉ đứng ngang hàng, đủ gần để ống kính buộc phải thu cả hai vào cùng một khung hình. “Cô ấy gặp người nhà của cô ấy. Đó là việc riêng. Ai biến việc riêng thành tin đồn, người đó nên chuẩn bị nhận thư luật sư.”
Một phóng viên hỏi ngay: “Vậy anh Tạ có phủ nhận tin hai người kết hôn vì điều kiện thừa kế không?” An Nhiên cảm thấy bàn tay Minh Dương khẽ chạm vào tay cô dưới mép áo khoác. Không nắm, không kéo, chỉ là một dấu hỏi rất nhỏ. Anh hạ giọng đến mức chỉ cô nghe thấy: “Tin tôi ba giây. Nếu cô không muốn, tôi dừng.” Sau lưng họ là máy quay, trước mặt là Hoàng Bách, bên cạnh là Lâm Chí Thành đang tránh ánh mắt cô. Cô ghét cái thế bị đẩy lên sân khấu này. Nhưng nếu lùi lại lúc này, Minh Dương có thể mất quyền điều hành quỹ, còn những thứ cô đang tìm trong tiệm may sẽ bị kéo vào miệng người khác. Cô đặt tay lên cổ tay anh, rất nhẹ, như đặt một dấu chấm vào câu trả lời.
Minh Dương cúi xuống. Nụ hôn của anh rơi trên môi cô rất khẽ, ngắn đến mức không đủ biến thành một cảnh thân mật rẻ tiền, nhưng đủ để tiếng màn trập nổ lên dồn dập quanh họ. An Nhiên nhắm mắt theo bản năng. Cô ngửi thấy mùi mưa trên áo anh, mùi gỗ cũ còn vương từ tiệm may và một chút lạnh của buổi sáng chưa tan. Bàn tay anh đặt sau lưng cô không siết mạnh; nó chỉ giữ một khoảng cách vừa đủ để cô có thể lùi nếu muốn. Khi anh buông ra, cô thấy tay anh run rất nhẹ trước khi rút khỏi eo áo cô, một nhịp run ngắn bị anh giấu ngay vào túi áo.
Minh Dương quay lại nhìn ống kính. “Đủ chưa?” Câu hỏi không cao giọng, nhưng cả quán im đi. Hoàng Bách lấy lại vẻ bình thản đầu tiên, cười và vỗ nhẹ cán ô vào lòng bàn tay. “Minh Dương vẫn luôn biết cách xử lý truyền thông.” Minh Dương không đáp. Khánh Vy lập tức chen lên, yêu cầu xóa phần ghi hình trong khu vực riêng của quán và nhắc rõ cô sẽ gửi văn bản pháp lý trong ngày. Lâm Chí Thành tranh thủ lùi về phía cửa phụ, nhưng An Nhiên đã nhìn thấy. Cô không gọi ông ta lại. Có những người càng đuổi theo càng chạy giỏi; tốt hơn là để dấu chân họ in rõ trên nền đất ướt.
Mười phút sau, họ rời quán bằng lối bên hông. Mưa đã tạnh, nhưng nước từ mái hiên vẫn nhỏ xuống thành một đường mỏng giữa An Nhiên và Minh Dương. Khánh Vy đi trước để gọi xe, cố tình để lại cho họ vài bước im lặng. Minh Dương dừng dưới mái hiên, lấy khăn giấy lau vệt nước bám trên phong bì ảnh rồi đưa lại cho cô. “Tôi xin lỗi,” anh nói. “Tình huống vừa rồi không nên để cô phải chịu.” An Nhiên nhận phong bì, ngón tay vẫn lạnh. “Nhưng anh vẫn dùng nó.” Minh Dương im lại. Cô nhớ bàn tay anh run, nhớ câu hỏi bên tai, cũng nhớ tiếng máy ảnh nuốt trọn nụ hôn đầu trong cuộc hôn nhân này.
“Tôi đã hỏi cô trước,” Minh Dương nói sau một lúc. “Nếu cô rút tay, tôi sẽ không làm.” An Nhiên ngẩng lên nhìn anh. Đôi mắt cô ráo hoảnh, nhưng trong đó có thứ gì vừa bị kéo căng đến đau. “Anh hỏi trong ba giây, trước ống kính, trước bẫy của Tạ Hoàng Bách, trước cả người cậu đang giấu điều gì đó về mẹ tôi. Anh gọi đó là lựa chọn à?” Minh Dương không biện hộ, chỉ cúi mắt nhìn bàn tay mình như cũng vừa nhận ra nhịp run khi nãy. An Nhiên siết phong bì ảnh vào ngực, giọng rất khẽ nhưng từng chữ sắc như đầu kim gãy trong chiếc áo cưới. “Anh diễn giỏi thật.”
