Chương 11 - Chương 11: Không ai được chạm vào nó
Chương 11: Không ai được chạm vào nó
Câu nói ấy rơi xuống hẻm Mộc Miên như tiếng kéo khép lại trên tấm vải đã bị căng quá lâu. An Nhiên nhìn chiếc chìa phụ trong tay Minh Dương, nhìn mảnh giấy nhỏ ghi hai chữ Mộc Miên, rồi lại nhìn sợi xích đen vắt ngang cánh cửa gỗ của mẹ cô. Lý trí bảo cô đây là một cái bẫy quá lộ, nhưng lòng cô không phải công văn, không thể đóng dấu vô hiệu cho đau đớn rồi đặt sang một bên. Bây giờ, thứ có thể mở nơi ấy lại nằm trong tay người đàn ông đã dùng giấy tờ để ép cô bước vào một cuộc hôn nhân.
Khánh Vy bước tới nửa bước, giơ điện thoại lên để chiếc chìa, ổ khóa và bàn tay Minh Dương cùng nằm trong khung hình. “Đừng thử mở.” Giọng cô không cao, nhưng cứng như cạnh thước thép. “Nếu chìa mở được, anh càng bị kéo vào. Nếu không mở được, vẫn có người nói anh đã làm hỏng hiện trường. Tốt nhất là không ai chạm vào thứ gì hết.” Minh Dương nhìn cô một nhịp, rồi khép bàn tay lại. “Tôi không định thử.” Anh quay sang trợ lý Văn. “Túi niêm phong.” Khi chiếc chìa được đặt vào túi niêm phong, An Nhiên nghe lòng mình như bị kéo thêm một vòng xích.
“Anh chuẩn bị đầy đủ thật.” An Nhiên nói, mắt vẫn đặt trên chiếc túi trong tay Văn. Minh Dương không phản bác, cũng không tỏ vẻ bị xúc phạm. “Tôi biết mình sẽ bị nghi ngờ.” “Nên anh chuẩn bị chứng cứ để tự bảo vệ?” “Để chứng minh không ai trong chúng ta nên bị đẩy vào một vết bẩn đã được chuẩn bị sẵn.” Hai chữ chúng ta khiến An Nhiên hơi khựng lại. Cô gần như muốn tin anh đang đứng cùng phía, nhưng không quên anh vẫn là người giữ giấy tờ Mộc Miên.
Khánh Vy gọi lại cho người phụ trách khu phố, yêu cầu cử người xuống lập biên bản hiện trạng. Bác Hòa được mời làm nhân chứng, bà vừa gật đầu vừa liếc về tờ giấy trắng dán trên cửa như thể nhìn lâu hơn sẽ nhận ra nó từ đâu rơi xuống. Trợ lý Văn đứng lùi sang bên, gửi ảnh ổ khóa, tờ giấy và túi chìa phụ cho nhóm pháp chế. Mọi thứ diễn ra có thứ tự, nhưng An Nhiên vẫn thấy mình như bị khóa ngoài chính thân thể mình. Cô chỉ cách chiếc máy may cũ ba bước chân, vậy mà không thể bước vào xem bên trong đã bị ai lục lọi hay chưa.
Minh Dương đứng bên mép bậc tam cấp, không đến gần cô, nhưng cũng không rời khỏi cánh cửa. Anh bảo Văn gọi cho đơn vị quản lý dự án, xác nhận tất cả lệnh can thiệp mặt bằng liên quan đến Mộc Miên từ nửa đêm đến sáng nay. An Nhiên nghe rõ, nhưng càng nghe lại càng thấy ngực mình nặng hơn. Anh không khóa cửa tiệm, có lẽ vậy. Nhưng anh biết nên gọi cho ai, hỏi ở đâu, chặn đường nào. Những quyền lực ấy vẫn nằm trong tay anh, không nằm trong tay cô.
Tiếng động cơ xe tải nhỏ vọng vào từ đầu hẻm trước khi người của khu phố kịp đến. Một chiếc xe màu trắng lùi chậm tới gần tiệm, phía sau chở thùng dụng cụ và cuộn bạt xanh. Ba người đàn ông mặc áo đồng phục xám bước xuống, người đi đầu cầm bìa kẹp hồ sơ đã nhăn mép. “Chúng tôi nhận lệnh thu dọn hiện trạng để bàn giao mặt bằng. Mong mọi người tránh sang một chút, hẻm nhỏ, làm nhanh rồi đi.” Hai chữ thu dọn rơi vào tai An Nhiên như tiếng vải bị xé. Cô tiến lên theo phản xạ, nhưng Khánh Vy nắm lấy cổ tay cô, giữ lại đúng lúc.
Minh Dương bước tới trước cánh cửa. Động tác của anh không gấp, thậm chí bình tĩnh đến mức khiến mấy người kia tự nhiên chậm tay. “Văn bản.” Người cầm bìa kẹp đưa ra một tờ phiếu công tác photo, ghi rằng Tiệm May Mộc Miên cần được dọn trống để tránh hư hại tài sản trong quá trình rà soát quyền sử dụng. Phía dưới chỉ có chữ ký nguệch ngoạc của người nhận việc, không có dấu đơn vị quản lý, không có thông báo của phường, cũng không có tên người chịu trách nhiệm pháp lý. Khánh Vy chụp lại ngay. “Ai giao lệnh này?” Người kia hơi mất kiên nhẫn. “Bên chủ mới gửi. Tôi chỉ nhận việc theo hợp đồng, không rành tranh chấp của mấy anh chị.” An Nhiên siết tay lại. Chủ mới. Lại là hai chữ ấy, trơn tuột và vô hình, nhưng đủ sức đẩy cô khỏi nơi mẹ cô từng sống.
Một người khác cúi xuống định nhấc sợi xích lên xem ổ khóa. Minh Dương quay đầu, giọng trầm xuống, không lớn nhưng cắt ngang cả tiếng máy xe chưa tắt hẳn. “Không ai được chạm vào nó.” Người kia khựng lại. An Nhiên nhìn theo ánh mắt anh và nhận ra anh không chỉ nhìn sợi xích, mà còn nhìn xuyên qua khe cửa, vào chiếc máy may cũ đang nằm trong bóng tối. Trên bìa kẹp hồ sơ của đội thu dọn, một tờ danh mục hơi lộ ra dưới lớp giấy photo. Ở dòng thứ ba, cô đọc được mấy chữ in đậm: Máy may đạp chân màu đen – xử lý riêng. Cả người An Nhiên lạnh đi. Chiếc máy may ấy cũ kỹ, vậy mà lại được đánh dấu như một món hàng quan trọng.
“Xử lý riêng là gì?” Khánh Vy hỏi ngay. Người cầm bìa kẹp vội gập hồ sơ lại. “Tôi không biết. Khách ghi sao thì làm vậy.” Minh Dương đưa mắt sang Văn. Trợ lý Văn lập tức gọi điện, yêu cầu xác nhận mã phiếu và dừng toàn bộ thao tác tại hiện trường Mộc Miên. Người của đội thu dọn bắt đầu khó chịu, nói nếu bị cản trở sẽ báo lại là người nhà chống đối. Minh Dương nhìn anh ta, giọng lạnh và rõ. “Anh có thể báo. Đồng thời, tôi sẽ gửi kèm biên bản về việc một đơn vị không có căn cứ pháp lý cố ý can thiệp vào tài sản đang tranh chấp. Thiệt hại phát sinh, công ty anh tự chịu.”
Câu nói ấy không có một chữ đe dọa thừa, nên người nghe càng khó cãi. Trợ lý Văn mở máy tính bảng, đưa ra văn bản tạm hoãn can thiệp hiện trạng đối với điểm Mộc Miên, đã được bộ phận pháp chế của Quỹ Phục Hưng Đô Thị gửi lúc bảy giờ bốn mươi sáng cho chủ đầu tư và đơn vị thi công liên quan. Văn bản không trả lại cho An Nhiên bất cứ thứ gì ngay lúc này, chỉ đóng một chiếc chốt tạm thời lên mọi bàn tay muốn thay đổi hiện trạng trước khi tranh chấp được xác minh.
“Anh đã gửi văn bản này từ trước khi tới đây?” cô hỏi. Minh Dương không nhìn cô ngay. “Từ lúc cô không nghe máy.” “Nghĩa là anh đoán sẽ có người đến.” “Tôi đoán họ sẽ không chỉ gửi một chiếc chìa để cô nhìn rồi thôi.” “Vậy tại sao không nói với tôi?” Lần này anh quay lại. Ánh mắt anh không tránh, nhưng cũng không mềm đi. “Vì lúc đó cô sẽ nghĩ tôi đang dựng thêm một lớp kiểm soát. Và vì tôi chưa có bằng chứng để nói nhiều hơn.” An Nhiên muốn phản bác, nhưng cơn giận bị ép đứng yên vì có thứ cấp bách hơn: giữ Mộc Miên còn nguyên vẹn.
Người phụ trách khu phố cuối cùng cũng đến cùng hai dân phòng. Khánh Vy trình bày sự việc theo thứ tự: tin nhắn lạ, ổ khóa mới, tờ giấy không dấu, chìa phụ gửi đến văn phòng Minh Dương, và đội thu dọn xuất hiện khi chưa có văn bản hợp lệ. Bác Hòa ký vào biên bản với nét chữ run run. Đội thu dọn buộc phải lùi xe ra khỏi hẻm sau khi bên đặt việc không thể cung cấp căn cứ pháp lý trong cuộc gọi xác minh. Minh Dương yêu cầu Văn sao lưu biển số xe, tên công ty và bản chụp danh mục thu dọn ngay tại chỗ. An Nhiên đứng nhìn mọi người ghi nhận hiện trường, lòng đau âm ỉ.
Khi tiếng xe tải khuất dần, hẻm Mộc Miên yên tĩnh đến mức nghe được tiếng nước nhỏ từ mái hiên xuống nền xi măng. An Nhiên nhìn vào khe hở nơi chiếc máy may cũ vẫn chìm trong bóng tối. Mẹ cô từng bảo đồ cũ cũng có trí nhớ. Nếu có người muốn xử lý riêng nó, người đó không muốn lấy một món đồ. Người đó muốn lấy thứ được giấu, hoặc muốn xóa thứ còn sót lại. Ý nghĩ ấy khiến cô thấy cổ họng mình khô đi.
Minh Dương nhận lại máy tính bảng từ Văn, xem một đoạn video camera mới được gửi đến. An Nhiên chỉ thấy thoáng qua bóng một người đội mũ lưỡi trai đặt phong bì vào quầy lễ tân tòa nhà, rồi màn hình lập tức tắt. Khánh Vy cũng thấy. “Tạ tổng, tốt nhất anh nên chia sẻ toàn bộ tài liệu liên quan với chúng tôi.” Minh Dương nhìn cô, rồi nhìn An Nhiên. “Tôi sẽ gửi bản sao những thứ có thể gửi.” Khánh Vy cười lạnh. “Nghe rất giống anh vẫn giữ lại phần quan trọng nhất.” Anh không phủ nhận.
“Tôi muốn mở cửa dưới sự chứng kiến của khu phố và lập biên bản bên trong.” An Nhiên nói, từng chữ chậm nhưng chắc. Khánh Vy gật đầu ngay, dặn không dùng chiếc chìa kia mà gọi thợ khóa độc lập, ghi hình toàn bộ quá trình, mở xong kiểm kê và không di dời gì nếu chưa cần. Minh Dương nhìn cô, như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi. Anh chỉ quay sang Văn dặn liên hệ thợ khóa và yêu cầu thêm một người của ban quản lý dự án có mặt. Cách anh làm mọi thứ quá nhanh, quá đúng, quá quen với những cánh cửa bị đóng bằng quyền lực khiến An Nhiên thấy mệt.
Cô quay lại nhìn anh. “Lúc nãy anh nói không ai được chạm vào nó.” Minh Dương dừng lại. Khánh Vy cũng im. Trong hẻm, mùi mưa cũ và mùi kim loại từ sợi xích quyện vào nhau, lạnh ngắt. An Nhiên bước một bước đến gần anh, không lớn tiếng, không khóc, chỉ nhìn thẳng vào người đàn ông vừa cứu tiệm may của mẹ cô nhưng vẫn giữ quá nhiều cánh cửa trong bóng tối. “Anh không nói căn nhà. Anh cũng không nói ổ khóa. Anh nhìn vào chiếc máy may.” Minh Dương im rất lâu, lâu đến mức tiếng nước nhỏ trên mái hiên bỗng trở nên rõ ràng như tiếng đồng hồ đếm ngược. Cuối cùng, An Nhiên hỏi, giọng nhẹ đến mức gần như bị gió trong hẻm cuốn đi: “Tạ Minh Dương, rốt cuộc anh đang giấu tôi chuyện gì về Mộc Miên?”
