Chương 12 - Chương 12: Bạn thân và luật sư
Minh Dương không trả lời ngay. Sự im lặng của anh đặt giữa hẻm Mộc Miên như một tấm kính mờ, An Nhiên nhìn thấy bóng mình ở phía bên này và bóng anh ở phía bên kia, gần đến mức chỉ cần đưa tay là chạm được, nhưng vẫn không thể biết sau lớp kính ấy còn giấu điều gì. Cô không rút lại câu hỏi, bởi nếu lần này anh tiếp tục dùng sự im lặng để đẩy cô ra ngoài sự thật, cô cũng sẽ không tự thuyết phục mình rằng đó là cách anh bảo vệ ai nữa.
Minh Dương nhìn vào cánh cửa gỗ đã bị khóa bằng sợi xích lạ, rồi nhìn về khe hở nơi chiếc máy may cũ nằm im trong bóng tối. “Tôi không chắc bên trong chiếc máy có gì.” Giọng anh thấp, vẫn được cân nhắc từng chữ. “Tôi chỉ biết trong ghi chú mẹ tôi để lại có nhắc đến Mộc Miên và một món đồ không được di dời khi chưa có người làm chứng.” An Nhiên nghe hai chữ mẹ tôi mà lòng khựng lại. Cô hỏi: “Một món đồ, hay một bằng chứng?” Anh nhìn cô rất lâu. “Có thể là cả hai.”
Câu trả lời ấy không đủ để xoa dịu, chỉ đủ để làm cơn giận của cô có thêm hình dạng rõ hơn. Khánh Vy bước vào giữa hai người, giọng bình tĩnh nhưng cắt rất gọn. “Tốt. Vậy từ bây giờ không ai nói bằng cảm giác nữa. Có nghi vấn thì lập biên bản. Có vật chứng thì niêm phong. Có hồ sơ thì sao lưu và đối chiếu nguồn.” Cô nhìn Minh Dương, không hề vì thân phận của anh mà mềm giọng. “Tạ tổng, anh có quyền lực, nhưng ở đây thân chủ của tôi là An Nhiên. Mọi quyết định liên quan đến Mộc Miên phải để cô ấy biết và đồng ý trước.”
Minh Dương không phản bác. Anh chỉ nói với Văn gọi thợ khóa độc lập, yêu cầu mang đủ giấy tờ hành nghề, đồng thời mời đại diện khu phố, ban quản lý dự án và bên pháp chế đứng chứng kiến. “Không dùng chìa đã niêm phong.” Sau đó anh nhìn An Nhiên. “Tôi sẽ không chạm vào cửa nếu cô không cho phép.” Cô đáng lẽ phải thấy nhẹ hơn, nhưng lòng cô vẫn nặng. Cô gật đầu rất khẽ. “Mở cửa. Nhưng ghi hình từ đầu đến cuối.”
Thợ khóa đến sau gần hai mươi phút. Người đàn ông trung niên vừa vào hẻm đã bị Khánh Vy yêu cầu xuất trình căn cước, giấy đăng ký kinh doanh và để lại số điện thoại. Sợi xích lạ được chụp ảnh từ nhiều góc, ổ khóa được ghi nhận tình trạng bên ngoài, sau đó mới được mở bằng bộ dụng cụ riêng. Mỗi tiếng lách cách vang lên, lồng ngực An Nhiên lại thắt thêm.
Khi ổ khóa bật ra, Khánh Vy lập tức yêu cầu bỏ nó vào túi niêm phong khác, ghi giờ, ngày, địa điểm và chữ ký của người chứng kiến. Cánh cửa gỗ được đẩy vào chậm rãi. Mùi vải cũ, mùi gỗ ẩm và mùi dầu máy may tràn ra, làm An Nhiên đau mắt. Tiệm Mộc Miên vẫn nhỏ như trong trí nhớ của cô: quầy gỗ sẫm màu nằm lệch bên trái, tủ chỉ sát tường, chiếc gương dài đã ố ở mép, và trong góc tối, chiếc máy may đạp chân màu đen phủ một lớp bụi mỏng như tro thời gian.
Không ai bước vào ngay. Khánh Vy đưa điện thoại quét một vòng, yêu cầu người khu phố ghi nhận hiện trạng trước cửa, rồi mới để An Nhiên là người đầu tiên đặt chân qua ngưỡng. Cô bước rất chậm, sợ một thứ nào đó đã bị thay đổi trong lúc mình không hay biết. Trên mặt quầy có vài vệt sạch bất thường giữa lớp bụi. Ở ngăn kéo dưới quầy, ổ khóa nhỏ không gãy, nhưng mép gỗ có một vết cạy rất nông.
“Chụp chỗ này.” An Nhiên nói, giọng khàn đi. Khánh Vy đã kịp cúi xuống trước khi cô nói hết câu. Minh Dương đứng ở cửa, không tiến thêm, nhưng An Nhiên cảm nhận được ánh mắt anh đang theo từng vết xước trên gỗ. Văn ghi chú vào máy tính bảng, đối chiếu danh mục đồ đạc cũ mà An Nhiên đọc lại từ trí nhớ. Máy may, tủ chỉ, gương, hộp phấn may, thước dây, một cuốn sổ đo áo bìa nâu ở ngăn quầy bên phải. Khi thấy cuốn sổ ấy, An Nhiên gần như quên mất mọi người xung quanh.
Cô đưa tay ra, nhưng Khánh Vy giữ nhẹ cổ tay cô. “Để tao.” Câu ấy không lạnh, chỉ rất chắc. Là bạn thân, Khánh Vy hiểu An Nhiên muốn chạm vào mọi thứ còn sót lại của mẹ. Là luật sư, cô biết những thứ đó cần được bảo vệ. Cô đeo găng tay, lấy cuốn sổ ra, chụp mặt bìa, gáy, từng trang đầu, rồi mới đặt lên bàn sạch đã lót giấy. Những dòng số đo cũ hiện ra bằng nét bút mềm, có chỗ mực phai thành màu xanh xám. Ở cuối vài trang, có chữ ký xác nhận nhận vải, nhận tiền cọc hoặc hẹn ngày thử áo.
Minh Dương nhìn cuốn sổ, sắc mặt khẽ thay đổi nhưng rất nhanh đã được anh giấu đi. Khánh Vy không bỏ qua. “Anh đã thấy thứ này trong hồ sơ nào rồi?” Anh im một nhịp, rồi đáp: “Trong bản chụp một phần hồ sơ cũ mẹ tôi lưu lại, có vài phiếu nhận may mang cùng loại nét chữ.” “Vậy gửi bản chụp cho tôi. Không phải bản đã cắt riêng phần có lợi cho anh. Tôi cần file gốc, thời gian tạo file và nguồn anh lấy được.” Minh Dương nhìn cô. “Tôi sẽ gửi những gì có thể gửi.” Khánh Vy cười rất nhạt. “Câu đó tôi ghi nhận là chưa đủ.”
Việc kiểm kê kéo dài hơn một giờ. Không ai mở hay di dời chiếc máy may. Khánh Vy chỉ yêu cầu ghi nhận máy còn nguyên vị trí, lớp bụi trên nắp bị đứt một đường mờ ở mép phải, bàn đạp có vệt dầu mới hơn những chỗ khác. An Nhiên nhìn vệt ấy rất lâu. Mẹ cô đã mất nhiều năm, chiếc máy không ai bảo dưỡng, vậy vệt dầu mới kia từ đâu ra?
Sau khi người khu phố và ban quản lý rời đi, Khánh Vy kéo An Nhiên sang quầy gỗ, mở máy tính xách tay của mình. Văn gửi qua một thư mục tạm gồm bản scan hồ sơ nhà đất, hợp đồng chuyển nhượng cũ, một phụ lục thế chấp và vài văn bản trao đổi nội bộ của dự án. Khánh Vy đọc như người đang chuẩn bị ra tòa với đối phương chưa lộ mặt. Cô đánh dấu bản nào là bản sao, bản nào chưa xác minh nguồn, bản nào chỉ có giá trị định hướng điều tra.
Ở bản hợp đồng chuyển nhượng cũ, tên mẹ An Nhiên nằm ngay dưới dòng bên chuyển nhượng. Cô đã từng nghĩ mình đủ mạnh để nhìn mọi giấy tờ liên quan đến Mộc Miên, nhưng khi thấy chữ ký ấy, toàn thân cô vẫn lạnh đi. Một nét mực trên giấy có thể biến ký ức thành tài sản, biến mẹ cô từ người giữ nhà thành người tự nguyện bán đi tất cả. Cô không khóc, chỉ nhìn đến mức mắt cay xè. Minh Dương đứng đối diện, như hiểu sự hiện diện của anh lúc này vừa cần thiết vừa dễ làm cô ngột ngạt.
Khánh Vy mở cuốn sổ đo áo cũ, đặt cạnh bản scan hợp đồng trên màn hình. Cô phóng lớn phần chữ ký, rồi dùng bút chỉ vào vài điểm. “Nhìn ở đây. Chữ ký trong sổ có lực nhấn đầu nét rất rõ, đoạn cuối thả xuống hơi cong. Người ký quen tay thì dù nhanh hay chậm vẫn giữ được nhịp ấy. Còn chữ ký trên hợp đồng này, nét đầu nhẹ bất thường, đoạn giữa bị ngập ngừng, cuối nét lại hất lên như cố bắt chước hình dạng chứ không bắt được thói quen.” An Nhiên nhìn theo, tim đập chậm đến nặng nề. Những khác biệt ấy vừa nhỏ vừa khủng khiếp.
“Có thể mẹ tao ký lúc bệnh, lúc hoảng, hoặc bị ép không?” cô hỏi. Câu hỏi bật ra rất khẽ. Khánh Vy không vội phủ nhận, cũng không vội cho cô hy vọng. “Có thể. Cũng có thể đây là bản scan méo nét. Cũng có thể người ký không phải mẹ mày. Tao không kết luận bằng mắt thường, càng không kết luận trên bản sao.” Cô dừng một chút, giọng thấp xuống. “Nhưng tao sẽ nói với mày bằng cả hai tư cách. Với tư cách bạn thân, tao muốn mày thở đã. Với tư cách luật sư, tao nói thẳng: chữ ký này có vấn đề.”
Minh Dương cuối cùng cũng kéo ghế ngồi xuống, nhưng vẫn giữ khoảng cách với An Nhiên. “Tôi có thể yêu cầu bộ phận pháp chế hỗ trợ lấy lịch sử luân chuyển hồ sơ.” Khánh Vy ngẩng lên ngay. “Anh có thể cung cấp đầu mối và những tài liệu anh đang giữ. Việc yêu cầu trích lục, khiếu nại hoặc đề nghị giám định sẽ do An Nhiên đứng tên, tôi đại diện theo ủy quyền nếu cô ấy đồng ý. Tạ tổng, anh giúp được thì giúp, nhưng đừng biến sự giúp đỡ thành một căn phòng khác mà thân chủ của tôi bị khóa bên ngoài.”
Không khí trong tiệm may lặng đi. An Nhiên nhìn Khánh Vy, bỗng hiểu vì sao chương đời tồi tệ nhất của cô vẫn chưa hoàn toàn sụp xuống: vì bên cạnh cô còn có một người dám nói những câu cần nói ngay cả khi người nghe là Tạ Minh Dương. Minh Dương đón nhận câu đó bằng một cái gật đầu rất chậm. “Tôi hiểu.” Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt lần này không còn tránh. “Từ giờ, nếu cô muốn biết phần nào, tôi sẽ đưa phần đó ra trước mặt cô. Nhưng có những thứ tôi cần kiểm chứng trước khi nói thành lời, vì nói sai cũng có thể khiến cô đi nhầm đường.”
An Nhiên chưa thể tin anh chỉ vì một câu nghe có vẻ đúng. Cô đã quá mệt với những lý do mang hình dáng bảo vệ, nhưng hôm nay anh đã chịu để người khác vạch ranh giới cho mình. Bên ngoài, mưa lại bắt đầu rơi lất phất xuống mái hiên cũ, âm thanh mỏng như tiếng kim chạm vào đĩa chỉ. Cô nhìn chữ ký của mẹ trên cuốn sổ đo áo, rồi nhìn chữ ký trong bản hợp đồng chuyển nhượng. Một bên là ký ức sống, một bên là giấy tờ đã đẩy Mộc Miên khỏi tay cô.
Khánh Vy lưu ảnh so sánh vào một thư mục riêng, rồi đặt tay lên mép cuốn sổ, không để An Nhiên nhìn quá lâu vào trang giấy cũ. Ánh mắt cô sắc lại, như một luật sư vừa nhìn thấy vết nứt đầu tiên trên bức tường hồ sơ. “An Nhiên,” cô nói rất chậm, từng chữ rơi xuống tiệm may cũ cùng tiếng mưa ngoài mái hiên, “tao chưa thể nói chắc trước khi có bản gốc. Nhưng nếu phải đánh cược bằng kinh nghiệm của tao, thì chữ ký này không ổn. Rất có khả năng mẹ mày chưa từng ký vào hợp đồng bán Mộc Miên.”
