Chương 10 - Chương 10: Tiệm may bị khóa
Chương 10: Tiệm may bị khóa
Tin nhắn lạ nằm trên màn hình như một mũi kim cắm thẳng vào lớp vải đã căng quá mức. An Nhiên nhìn dòng chữ ấy rất lâu, lâu đến mức ánh đèn đường ngoài cửa kính trôi hết một dải qua gò má cô. Đã làm vợ Tạ Minh Dương rồi, cô còn cần Tiệm May Mộc Miên làm gì nữa? Câu hỏi không có dấu chấm than, cũng chẳng cần lời đe dọa rõ ràng, nhưng chính sự bình thản ấy khiến lưng cô lạnh đi. Người gửi không cần gào lên để làm cô đau; họ chỉ cần nhắc cô rằng, sau một tấm ảnh báo chí, ký ức của mẹ cô có thể bị biến thành thứ dư thừa.
Minh Dương cũng đã nhìn thấy. Anh đưa tay ra, không chạm vào điện thoại của cô, chỉ dừng ở khoảng cách đủ để hỏi ý. “Chuyển số đó cho tôi.” An Nhiên khép màn hình lại, ngón tay đè lên cạnh máy đến trắng bệch. “Để anh khóa nó lại như khóa bản ghi âm sao?” Người tài xế phía trước im lặng đến mức như biến mất khỏi khoang xe, còn Minh Dương nhìn cô một nhịp dài rồi thu tay về. “Nếu cô giữ một mình, người bị nhắm tới vẫn là cô.” An Nhiên cười rất khẽ. “Từ lúc ký vào hợp đồng với anh, tôi còn có lúc nào không bị nhắm tới không?”
Minh Dương dặn tài xế chạy về phía hẻm Mộc Miên, nhưng An Nhiên lập tức ngăn lại. Đêm nay cô không muốn anh đặt thêm người quanh tiệm may của mẹ mình, cũng không muốn bước vào nơi ấy khi bên cạnh là người cô chưa biết nên xem là lá chắn hay cái bẫy. Anh im vài giây rồi chỉ nói sáng mai sẽ đưa cô đến đó, không phải để quyết định thay cô, mà để chắc rằng cô còn nguyên vẹn khi bước vào nơi người khác muốn cô mất bình tĩnh. An Nhiên không đáp. Nếu lời ấy được nói vào một ngày khác, có lẽ cô đã nghe ra chút gì giống quan tâm. Nhưng đêm nay, mọi sự quan tâm của anh đều mang hình dạng của chiếc nhẫn lạnh trên tay cô.
Cả đêm An Nhiên gần như không ngủ. Chiếc nhẫn hợp đồng được cô tháo ra đặt trên mặt bàn cạnh giường, nằm trơ trọi dưới ánh đèn ngủ như một nút thắt bạc chưa biết nên buộc hay cắt. Tin nhắn lạ được cô chụp màn hình, sao lưu vào email cá nhân, rồi gửi một bản cho Khánh Vy. Lúc ba giờ mười bảy phút, Khánh Vy trả lời: Đừng xóa, đừng gọi lại, sáng gặp trước tiệm. Nếu Tạ Minh Dương xuất hiện, đừng để anh ta chạm vào ổ khóa trước khi tao chụp xong. An Nhiên đọc đi đọc lại câu cuối. Cô ghét việc bạn thân nghi Minh Dương, nhưng còn ghét hơn việc bản thân không thể nói chắc rằng nghi ngờ ấy sai.
Sáng hôm sau, hẻm Mộc Miên vẫn ẩm sau cơn mưa đêm. Nền xi măng loang những vệt nước đục, giàn hoa giấy trước nhà bác Hòa rụng đầy cánh tím nhạt, dính bết vào mép cống. An Nhiên xuống taxi ở đầu hẻm, không đợi Minh Dương, cũng không báo cho anh biết mình đi sớm hơn giờ anh nói. Cô muốn ít nhất trong một chuyện, bước chân đầu tiên phải là của mình. Nhưng khi rẽ qua khúc cua quen thuộc và nhìn thấy mái hiên vàng phai của Tiệm May Mộc Miên, cô khựng lại như bị ai kéo ngược cổ tay.
Cánh cửa gỗ cũ không còn chỉ được chốt bằng ổ khóa đồng mà cô vẫn dùng nhiều năm. Một sợi xích thép mới vòng qua hai tay nắm, sáng lạnh, trên đó treo một ổ khóa đen vuông vức, chưa hề có vết trầy. Tờ giấy trắng dán giữa cửa bằng bốn miếng băng keo trong, dòng chữ in máy khô khốc: Tài sản đang trong quá trình rà soát quyền sử dụng. Tạm thời hạn chế ra vào để tránh phát sinh tranh chấp. Không có con dấu đỏ, không tên cơ quan, không số văn bản, càng không có thông tin liên hệ. Chính vì thiếu mọi thứ đáng lẽ phải có, tờ giấy ấy lại càng giống một cái tát.
An Nhiên bước tới, tay đã đưa lên gần ổ khóa thì Khánh Vy từ phía sau kéo cổ tay cô lại. “Đừng chạm.” Giọng Khánh Vy gấp nhưng không hoảng. Cô mặc sơ mi trắng, tóc buộc thấp, trên tay cầm túi hồ sơ và điện thoại đã mở sẵn camera. “Chụp trước. Quay toàn cảnh trước. Đừng để ai nói chính mày phá khóa hoặc tự dựng chuyện.” An Nhiên đứng sững, bàn tay dừng giữa không trung rồi từ từ hạ xuống. Cô từng nghĩ người ta chỉ lấy đi một nơi chốn bằng giấy tờ, chữ ký hoặc khoản nợ mập mờ. Hóa ra còn có cách thô hơn, là một sợi xích mới tinh khóa thẳng vào ký ức của cô.
Bác Hòa từ tiệm tạp hóa bên cạnh bước ra, vẻ ái ngại trộn với bối rối. Bà nói sáng sớm, khoảng hơn năm giờ, có tiếng xe dừng ở đầu hẻm. Hai người mặc áo khoác tối màu đến rất nhanh, hỏi thì bảo chủ mới yêu cầu khóa tạm. Hai chữ chủ mới khiến An Nhiên nghe như có tiếng chỉ bị giật đứt trong tai. Khánh Vy lập tức gọi cho ban quản lý khu phố cũ, bật loa để cô nghe rõ. Người phụ trách xác nhận họ không niêm phong, nếu có hạn chế ra vào phải có văn bản, dấu phường hoặc thông báo từ đơn vị quản lý dự án. Tờ giấy không dấu kia không phải của họ, nhưng An Nhiên cũng không nên tự ý phá khóa trước khi lập biên bản hiện trạng.
An Nhiên nhìn qua khe gỗ hẹp. Trong bóng tối mỏng của tiệm, chiếc máy may cũ vẫn lặng trong góc, phần bàn phủ vải nâu đã bạc màu. Nó ở ngay trước mắt cô, cách chưa tới ba bước chân, vậy mà sợi xích mới tinh khiến khoảng cách ấy dài như mười lăm năm. Mẹ cô từng ngồi bên trong, cúi đầu cắn chỉ, bảo rằng người may vá sợ nhất không phải vải rách mà là người không cho mình cầm kim. Bây giờ, An Nhiên mới hiểu câu ấy có thể đau đến mức nào. Cô không bị cấm nhớ mẹ, cũng không bị cấm yêu nơi này; cô chỉ bị khóa ngoài nơi cuối cùng chứng minh những điều ấy từng tồn tại.
Tiếng xe dừng ở đầu hẻm làm Khánh Vy và An Nhiên cùng quay lại. Minh Dương bước xuống, áo sơ mi sẫm màu dưới áo khoác đen, phía sau là trợ lý Văn cầm máy tính bảng và một tập tài liệu mỏng. Anh đi rất nhanh, nhưng khi đến gần cửa tiệm, bước chân lại chậm xuống, như đã tự nhắc mình không được vượt qua ranh giới của cô. An Nhiên nhìn anh, ánh mắt lạnh đi rõ rệt. “Anh đến nhanh thật.” Minh Dương dừng cách cô hai bước. “Tôi gọi cho cô không được.” “Vì tôi không muốn sáng nay lại có thêm một người quyết định thay tôi nên đi lúc mấy giờ, đứng ở đâu, tin ai.”
Khánh Vy đứng chen nửa bước trước An Nhiên. “Tạ tổng, trước khi anh cho người xử lý, tôi nói rõ: hiện trường này phải được chụp ảnh và lập biên bản. Không ai được mở khóa, bóc giấy hay gọi thợ cắt xích khi chưa có bên thứ ba ghi nhận.” Minh Dương nhìn cô, giọng bình ổn. “Tôi không định cắt xích.” Trợ lý Văn đưa máy tính bảng cho anh. Minh Dương liếc qua, rồi nhìn ổ khóa đen trên cửa. “Mẫu này là khóa chống cắt loại mới. Nếu chỉ muốn dọa, họ không cần dùng loại này. Họ muốn giữ cửa đóng đủ lâu.” An Nhiên hỏi ngay: “Đủ lâu để làm gì?” Anh nhìn tờ giấy trắng. “Có thể để kéo cô vào một hành vi bất lợi. Nếu cô phá khóa, họ nói cô xâm nhập tài sản đang tranh chấp. Nếu cô bỏ đi, họ có thời gian làm bước tiếp theo.”
“Bước tiếp theo của ai?” Cô hỏi rất khẽ. Anh im một nhịp, còn chính nhịp im ấy đẩy cơn giận trong cô lên cao. “Tối qua có người tải danh sách khách mời. Tối qua tôi nhận tin nhắn. Sáng nay tiệm bị khóa. Và anh, người đang giữ giấy tờ Mộc Miên, lại có mặt ở đây cùng trợ lý và tài liệu. Anh bảo tôi phải nghĩ thế nào?” Minh Dương đáp: “Nghĩ rằng có người muốn cô nghĩ như vậy.” An Nhiên bật cười ngắn, cổ họng nghẹn đến đau. “Câu nào của anh cũng giống một cánh cửa có khóa. Bên ngoài ghi là bảo vệ, bên trong giấu cái gì thì tôi không biết.”
Gương mặt Minh Dương không thay đổi nhiều, nhưng ánh mắt anh tối xuống. “Tôi đã dùng cuộc hôn nhân này để giữ quyền điều hành quỹ,” cuối cùng anh nói. “Tôi cũng đã dùng việc cô xuất hiện để khiến Tạ gia không thể công khai ép tôi ngay lúc này. Những chuyện đó tôi không phủ nhận.” Câu thừa nhận thẳng đến mức An Nhiên thấy tim mình như bị đặt xuống nền xi măng ướt. Minh Dương tiếp tục, giọng thấp hơn. “Nhưng tôi không khóa Mộc Miên. Và tôi không cần cô mất nơi này để đạt mục đích của mình.” An Nhiên nhìn anh, mắt đau nhưng tỉnh. “Tin anh bằng gì?”
Minh Dương quay sang trợ lý Văn, nhận lấy một phong bì giấy màu xám. Trên phong bì không có tên người gửi, chỉ có một vệt mực đen lem ở góc, như thể đã bị ai đó cố tình miết ngón tay qua. Anh mở ra trước mặt cô, không giấu, cũng không đưa quá gần. Bên trong là một chiếc chìa nhỏ còn mới, răng chìa sắc, trên thân dán mảnh giấy trắng bé bằng móng tay. Hai chữ Mộc Miên được viết bằng bút bi xanh, nét nghiêng vội vã. Khánh Vy lập tức nâng điện thoại lên chụp lại, còn An Nhiên cảm thấy toàn bộ âm thanh trong hẻm cũ lùi xa khỏi mình.
“Cái này được gửi đến văn phòng tôi lúc sáu giờ sáng,” Minh Dương nói. “Người giao không để lại tên, camera thang máy đang được trích xuất.” An Nhiên nhìn chiếc chìa trong lòng bàn tay anh, rồi nhìn ổ khóa đen trên cửa. Cô muốn tin rằng đây là một cái bẫy quá lộ liễu, muốn tin người đứng trước mặt cô cũng đang bị kéo vào ván cờ này. Nhưng thứ đang nằm trong tay anh là chìa khóa, còn thứ bị khóa là nhà của mẹ cô. Có những sự trùng hợp, dù được sắp đặt vụng về đến đâu, vẫn đủ làm người bị thương đau thêm một lần. Minh Dương khép bàn tay lại rất chậm, giọng trầm xuống giữa mái hiên ẩm lạnh: “An Nhiên, tôi có chìa phụ. Nhưng người muốn cô thấy điều đó không phải tôi.”
