Chương 9: Vai diễn ban ngày
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 9: Vai diễn ban ngày
Tiếng ghi âm tắt ở đúng chữ bảo tồn, nhưng căn phòng làm việc vẫn như còn tiếng người đàn ông ấy vang lên. An Nhiên đứng trước bàn, mắt đặt trên tấm ảnh cũ, tai lại nghe câu nói của Tạ Quang Hưng: căn nhà đó đáng lẽ đã biến mất từ mười lăm năm trước. Cô từng nghĩ Mộc Miên chỉ bị thời gian bỏ quên. Đến lúc này cô mới hiểu, có lẽ đã từng có người chủ động muốn nó biến mất.
Minh Dương cầm điện thoại, giọng thấp hơn thường ngày: “File gốc còn truy cập được không?” Đầu dây bên kia, trợ lý Văn đáp rằng bản ghi mới tách được một đoạn ngắn, nhưng khi anh mở thư mục, hệ thống lại ghi nhận thêm một lượt truy cập từ tài khoản pháp chế cũ. Tài khoản ấy đáng lẽ đã bị vô hiệu hóa nhiều năm trước. Minh Dương đặt tay lên mép bàn, khớp ngón tay trắng đi rất nhẹ. “Khóa toàn bộ bản ghi. Không gửi tiếp qua điện thoại. Chuyển sang máy chủ nội bộ, đợi tôi đến.” Anh ngắt máy. An Nhiên nhìn anh như nhìn một cánh cửa vừa hé rồi lập tức bị khóa lại.
“Ngày mai tôi vẫn phải đi cùng anh?” cô hỏi. Câu hỏi ấy không nhắc đến sự kiện quỹ, nhưng cả hai đều hiểu. Minh Dương im một nhịp rồi đáp: “Thư mời đã gửi cho báo chí và hội đồng. Nếu đột ngột hủy, Hoàng Bách sẽ có lý do hỏi chuyện.” An Nhiên bật cười rất khẽ, không vui. “Vậy ban đêm tôi nghe bố anh nói nhà mẹ tôi đáng lẽ phải biến mất, ban ngày lại khoác tay anh để chứng minh Tạ gia quan tâm đến bảo tồn đô thị. Anh không thấy mỉa mai sao?” Minh Dương nhìn cô, không né tránh. “Tôi thấy.” Câu trả lời quá thẳng, nhưng vẫn chẳng làm ngực cô nhẹ đi.
Anh mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đen. Bên trong là chiếc nhẫn trơn, mặt bạc lạnh dưới ánh đèn, giản dị đến mức không giống món đồ Tạ gia sẽ chọn. An Nhiên nhìn nó, rồi nhìn anh. “Đạo cụ của vai diễn ban ngày?” Minh Dương không phủ nhận. “Phóng viên sẽ chú ý đến tay cô.” Cô cầm chiếc nhẫn lên, tự đeo vào ngón áp út, không để anh chạm vào mình. Vòng bạc mỏng ôm lấy tay cô, vừa khít và lạnh. “Tôi diễn vì Mộc Miên. Không phải vì anh.”
Sáng hôm sau, thành phố sau mưa phủ một lớp ẩm mỏng lên mặt kính. An Nhiên đứng trước gương trong chiếc váy xám xanh do nhân viên Minh Dương chuẩn bị, đủ đẹp để lên hình và đủ xa lạ để cô nhớ đây không phải cuộc đời mình. Chiếc nhẫn phản sáng rất khẽ. Mẹ cô từng nói nhẫn cưới không giữ được người muốn đi; bây giờ cô hiểu, và vì hiểu nên càng thấy lạnh.
Minh Dương chờ cô ở phòng khách, vest đen và cà vạt xám, chỉ có đôi mắt trầm hơn thường ngày. Khi thấy chiếc nhẫn trên tay cô, ánh mắt anh dừng lại rất ngắn rồi rời đi. “Nếu ở đó có câu hỏi khiến cô khó chịu, cô không cần trả lời.” An Nhiên đi ngang qua anh. “Tôi tưởng vợ của Tạ Minh Dương phải biết cười đúng lúc, im đúng chỗ và trả lời đúng kịch bản.” Anh đưa áo khoác cho cô. “Cô không phải người của kịch bản.” Cô nhận lấy, không nhìn anh. “Đáng tiếc, hôm nay tôi vẫn là vai nữ phụ trong kế hoạch của anh.”
Sảnh sự kiện của Quỹ Phục Hưng Đô Thị được trang trí bằng ảnh phố cũ: mái ngói rêu phong, khung cửa gỗ, giàn hoa giấy và những con hẻm ướt mưa. Trên phông nền chính là dòng chữ Giữ lại hồn xưa cho thành phố mới. An Nhiên đứng trước câu ấy, cổ họng nghẹn lại. Những người mặc lễ phục nói về bảo tồn bằng giọng lịch sự, trong khi một căn nhà thật ngoài kia từng bị ai đó muốn xóa khỏi danh mục chỉ vì nó ở sai vị trí trong một bản quy hoạch.
Minh Dương đưa tay cho cô. An Nhiên khoác vào cánh tay anh đúng mức vừa đủ thân mật để máy ảnh tin được, cũng vừa đủ xa để cô không quên ranh giới. Đèn flash lập tức lóe lên, tiếng phóng viên gọi Tạ tổng, Tạ phu nhân, cô Lâm trộn vào nhau như mưa đập lên mái tôn. Mỗi lần ống kính hướng đến, khóe môi cô nâng lên rất nhẹ. Nụ cười ấy không run, không lỗi, cũng không thật; nó chỉ là đường khâu đẹp che lớp chỉ đang rối.
Dương Tố Lan xuất hiện bên cạnh Tạ Quang Hưng, sang trọng và mềm mại như một lớp lụa bọc dao mỏng. Bà ta nhìn chiếc nhẫn trên tay An Nhiên rồi cười: “An Nhiên hôm nay rất hợp với Minh Dương. Đúng là người trẻ, kết hôn nhanh nhưng biết cách đứng cạnh nhau.” Hoàng Bách cũng bước đến, tay cầm ly rượu, giọng ôn hòa đến mức khó bắt lỗi. “Em dâu lần đầu xuất hiện đã khiến báo chí chú ý. Minh Dương chọn người rất hợp với hình ảnh quỹ. Một chuyên viên phục dựng nội thất cũ, nghe đã thấy có câu chuyện để kể.”
An Nhiên biết câu đó không chỉ là khen. Cô đã quá quen với kiểu người dùng chữ đẹp để đặt người khác vào tủ kính. Minh Dương hơi nghiêng người, như muốn chặn câu tiếp theo, nhưng cô đã lên tiếng trước: “Đồ cũ không cần câu chuyện để đẹp, anh Hoàng Bách. Nó cần người đừng tùy tiện phá rồi gọi đó là phát triển.” Nụ cười trên môi Hoàng Bách khựng lại rất ngắn. Dương Tố Lan nhìn cô sâu hơn, còn Tạ Quang Hưng đặt ly xuống bàn, âm thanh thủy tinh chạm gỗ khiến An Nhiên nhớ ngay đến tiếng nhiễu trong đoạn ghi âm.
Một phóng viên hỏi về cuộc hôn nhân bất ngờ và việc Minh Dương đưa vợ đến sự kiện ngay sau khi công khai. An Nhiên cảm thấy cánh tay mình bị ánh đèn làm nóng lên, nhưng ngón tay đeo nhẫn lại lạnh. Minh Dương đáp trước: “Đây là sự kiện của quỹ, không phải buổi công bố đời tư. Vợ tôi đến vì cô ấy có chuyên môn phục dựng, không phải vì chúng tôi cần thêm một câu chuyện cho truyền thông.” Hai chữ vợ tôi rơi xuống rất tự nhiên. Dù vậy, cô vẫn nhận ra lần này anh không đẩy cô ra trước để thay anh trả lời.
Tạ Quang Hưng bước tới gần hơn. Ở khoảng cách này, ông ta có vẻ mệt hơn trong ảnh báo, nhưng ánh mắt vẫn nặng như cánh cửa khóa lâu năm. “Cô Lâm làm phục dựng, chắc rất hiểu cảm giác tiếc những thứ cũ.” Giọng ông trầm, chậm, giống hệt giọng trong bản ghi, chỉ khác bây giờ được phủ lên lớp lịch sự của một người cha chồng trước truyền thông. An Nhiên siết nhẹ ly nước trong tay. “Tôi hiểu tiếc nuối. Nhưng tôi cũng hiểu có những thứ cũ không biến mất chỉ vì người ta muốn chúng biến mất.” Mắt Tạ Quang Hưng khẽ động. Minh Dương quay sang nhìn cô, mặt vẫn bình thản nhưng bàn tay buông bên người đã hơi nắm lại.
“Cứng cỏi là tốt,” Tạ Quang Hưng nói, khóe môi không rõ cười hay không. “Nhưng bước vào Tạ gia rồi, cô sẽ học được rằng có những vai ban ngày phải diễn cho tròn, dù ban đêm trong lòng nghĩ gì.” Câu ấy nói vừa đủ nhỏ để chỉ vài người quanh bàn nghe thấy. An Nhiên cảm thấy sau gáy lạnh đi. Có thể ông ta chỉ quen nói bằng giọng của người đứng trên. Cũng có thể đã có ai đó báo cho ông ta biết Minh Dương đang đào lại hồ sơ cũ. Dù là khả năng nào, cô cũng hiểu vai diễn này không chỉ để lừa báo chí. Nó che một cuộc đối đầu đã bắt đầu.
Điện thoại Minh Dương rung khẽ. Anh liếc màn hình, ánh mắt lạnh đi trong một nhịp. Dòng tin của trợ lý Văn hiện rõ khi anh nghiêng máy xuống: Tài khoản pháp chế cũ đã bị khóa. Có người vừa tải danh sách khách mời sự kiện tối nay. Minh Dương tắt màn hình đúng lúc một nhóm phóng viên xin chụp ảnh chung. Anh đặt tay lên lưng An Nhiên. Cô khựng lại. Anh hạ giọng, gần như không động môi: “Nếu cô khó chịu, bóp tay tôi.” An Nhiên nhìn thẳng ống kính, giữ nụ cười ở đúng vị trí, rồi bóp mạnh vào ngón tay anh. Minh Dương lập tức lùi nửa bước, chuyển sang nắm tay cô. Cử chỉ ấy lọt vào máy ảnh như sự dịu dàng.
Khi buổi chụp kết thúc, An Nhiên rút tay ra trước và đi ra ban công phụ. Mưa đêm trước còn đọng trên lan can kim loại. Cô nhắn cho Khánh Vy: Sáng mai gặp được không? Có hồ sơ cũ, liên quan đến mẹ tôi và cậu Thành. Khánh Vy trả lời rất nhanh: Được. Mang tất cả bản photo. Và đừng để Tạ Minh Dương giữ bản duy nhất. An Nhiên nhìn câu cuối, môi hơi mím lại. Bạn thân của cô vẫn sắc như dao, nhưng ít nhất đó là con dao đứng về phía cô.
Minh Dương bước ra sau vài phút. Anh không hỏi cô nhắn cho ai, cũng không bảo cô nên cẩn thận. Chỉ đứng cách cô một khoảng vừa phải rồi nói: “Tối nay có thể sẽ có bài báo. Cô chuẩn bị tinh thần.” An Nhiên cất điện thoại. “Tôi đã chuẩn bị từ lúc ký tên vào hợp đồng của anh rồi.” Anh nhìn chiếc nhẫn trên tay cô, giọng thấp xuống: “Tôi sẽ không để họ dùng cô làm bia.” Cô quay sang, ánh mắt mệt nhưng tỉnh. “Anh đã dùng rồi, Minh Dương. Khác nhau chỉ là anh có biết dừng lại trước khi tôi rách thêm hay không.” Lần này anh không đáp. Khoảng lặng giữa họ như một vết khâu chưa thắt nút.
Đến khi An Nhiên ngồi vào xe rời khỏi sự kiện, bài báo đầu tiên đã hiện trên điện thoại. Tấm ảnh được chọn đúng khoảnh khắc Minh Dương đổi từ đặt tay sau lưng sang nắm tay cô. Tiêu đề nổi bật: Tạ Minh Dương lần đầu đưa phu nhân xuất hiện, Quỹ Phục Hưng Đô Thị có biểu tượng mới cho dự án bảo tồn. Người ngoài sẽ thấy một cặp vợ chồng đẹp, một chiếc nhẫn đúng chỗ và một câu chuyện vừa đủ để chia sẻ. Không ai thấy đêm trước cô đã nghe giọng Tạ Quang Hưng nói Mộc Miên đáng lẽ phải biến mất.
Điện thoại rung thêm một lần nữa, nhưng không phải từ Khánh Vy. Một số lạ gửi đúng tấm ảnh báo chí vừa đăng, bên dưới có một dòng chữ: Đã làm vợ Tạ Minh Dương rồi, cô còn cần Tiệm May Mộc Miên làm gì nữa? An Nhiên ngẩng phắt lên. Ngoài cửa kính, ánh đèn đường trôi ngược trên mặt mưa như những vệt chỉ đứt. Bên cạnh cô, Minh Dương cũng nhìn thấy tin nhắn ấy. Không ai nói gì trong vài giây đầu, nhưng chiếc nhẫn bỗng nặng đến mức cô có cảm giác nếu buông lỏng, nó sẽ kéo cả mái hiên cũ của mẹ mình chìm xuống dưới lòng thành phố.
