Bỏ qua nội dung

Dư Quang Sau Mưa

Chương 7 - Chương 7: Người chết để lại ánh sáng

CHƯƠNG 7. NGƯỜI CHẾT ĐỂ LẠI ÁNH SÁNG

Dòng cảnh báo đỏ nhấp nháy trên màn hình như một vết máu vừa bị kéo ngang qua nền trắng. “ARCHIVE PACKAGE NT-2014-L17 IS BEING MODIFIED BY INTERNAL SESSION.” Tôi đã từng thấy nhiều kiểu khủng hoảng trong đời làm truyền thông, nhưng chưa lần nào một cái file im lặng lại khiến người ta lạnh sống lưng đến vậy. Thứ đang bị chỉnh sửa không phải bản nháp thông cáo. Nó là mười bảy phút trước khi một đứa trẻ chết, là khoảng trắng trong hồ sơ đã đẩy cha tôi xuống mồ với cái tên “người bị kết án”.

Minh Khang phản ứng trước tôi. Anh kéo cửa sổ nhật ký hệ thống lên, tay gõ rất nhanh. Những dòng mã chạy qua mắt tôi: mã phiên, cấp quyền, thời điểm truy cập, máy trạm nội bộ. Anh thử khóa phiên, thử thu hồi quyền, thử ép hệ thống chuyển file sang trạng thái chỉ đọc. Mỗi lần anh bấm xác nhận, màn hình lại trả về một dòng lạnh tanh: quyền ưu tiên không đủ. Tôi nhìn gương mặt anh qua ánh sáng xanh của laptop. Người đàn ông từng nói chuyện như thể mọi thứ đều có thể nằm trong tay anh, lúc này lại đang bị chính hệ thống của mình đẩy ra ngoài. Có một sự tàn nhẫn rất lặng trong chuyện đó.

“Anh là CEO mà còn không đủ quyền?” tôi hỏi, giọng thấp hơn bình thường. Minh Khang không nhìn tôi. “Quyền quản trị vận hành không phải quyền quản trị lưu trữ nền.” “Nghe như một câu được viết để sau này ai đó tiện phủi tay.” Lần này anh im. Màn hình nhảy thêm một lần. Trạng thái file đổi từ “đang chỉnh sửa” sang “đang tái cấu trúc gói lưu trữ”. Tôi không làm kỹ thuật, nhưng làm truyền thông đủ lâu để hiểu những chữ nghe trung tính nhất thường che giấu nhiều thứ nhất. Tái cấu trúc có thể là sắp xếp lại. Cũng có thể là xóa đi rồi gọi bằng một cái tên tử tế hơn. Minh Khang mở cửa, gọi nhanh cho bộ phận an ninh dữ liệu bằng giọng rất khẽ mà sắc: “Cô lập ngay cụm lưu trữ NT-2014. Không hỏi lý do. Gửi tôi log phiên đang truy cập file L17.” Anh dừng lại vài giây, mắt tối xuống. “Tôi biết quy trình. Tôi đang yêu cầu anh phá quy trình vì có người đang phá dữ liệu trước mặt tôi.”

Câu đó rơi xuống làm căn phòng nhỏ im đặc. Tôi đứng bên cạnh bàn, hai tay siết vào nhau để giấu cơn run. Bên ngoài lớp kính, khu điều phối vẫn sáng như chưa có gì xảy ra. Người ta vẫn nói chuyện qua tai nghe, vẫn nhìn bản đồ thành phố, vẫn theo dõi những chấm tín hiệu nhấp nháy. Dư Quang được xây để tìm phần ánh sáng cuối cùng của người gặp nạn. Vậy mà ngay trong lòng nó, một phần ánh sáng cũ đang bị ai đó dập tắt bằng quyền nội bộ.

Minh Khang cúp máy. Anh quay lại màn hình, mở một thư mục khác trong hồ sơ Nam Thành. “Nếu cô muốn biết cha cô có bị oan hay không, thì nhìn cho rõ từ đầu.” Giọng anh không còn là giọng của một CEO bị xâm phạm hệ thống. Nó trở lại lạnh, gọn, có gai. “Đừng chỉ nhìn khoảng trống rồi tự biến nó thành bằng chứng cho niềm tin của cô.” Tôi nhìn anh. “Anh sợ tôi tin sai, hay sợ anh đã tin sai mười hai năm?” Quai hàm anh siết lại. Có những câu hỏi không cần người đối diện trả lời, vì chính sự im lặng đã làm thay việc đó.

Anh mở một tập hồ sơ quét cũ. Tên file hiện ra: BIEN_BAN_TUONG_TRINH_NVT_2014. Những chữ cái khô khốc ấy đập vào mắt tôi mạnh hơn tôi tưởng. Tôi từng đọc hồ sơ kết án của cha qua bản photo mờ, bài báo cũ và những đêm mẹ tôi khóc đến mức không còn tiếng. Nhưng đọc nó trong kho dữ liệu của Dư Quang, bên cạnh tên Minh An và mười bảy phút bị thiếu, cảm giác lại khác. Nó giống như bị buộc đứng giữa hai chiếc quan tài rồi nghe người sống cãi nhau xem ai đau hơn.

Trang đầu là lời khai của cha tôi. Nguyễn Văn Tâm thừa nhận mất kiểm soát phương tiện, không kịp xử lý khi hệ thống chiếu sáng hầm chập chờn, dẫn đến va chạm dây chuyền. Dưới cuối trang là chữ ký. Ba chữ Nguyễn Văn Tâm nằm nghiêng nhẹ, nét mực đậm đều, gần như quá sạch đối với một biên bản lập sau một vụ tai nạn. Tôi nhìn nó rất lâu. Lâu đến mức Minh Khang tưởng tôi không chịu nổi, định gập cửa sổ lại. Tôi giữ cổ tay anh trước khi kịp nghĩ. Cả hai chúng tôi đều khựng lại. Tôi buông tay trước.

“Phóng to chữ ký lên,” tôi nói. Minh Khang cau mày. “Cô lại muốn chứng minh gì?” “Phóng to.” Tôi không xin. Có lẽ vì người ta đã bắt tôi nhìn đủ nhiều thứ, cuối cùng tôi cũng có quyền bắt họ nhìn lại một thứ của mình. Anh kéo ảnh lên. Chữ ký lớn dần, những nét mực lộ ra rõ hơn. Tôi mở túi, lấy cuốn sổ bìa nâu của ba đặt lên bàn. Những trang giấy đã ố vàng, nhưng chữ của ông vẫn còn đó: nhỏ, thẳng, hơi gãy ở nét cuối như người viết quen cầm bút khi tay dính dầu máy.

“Ba tôi ký tên rất xấu,” tôi nói. Cổ họng tôi nghẹn nhưng giọng vẫn giữ được bình tĩnh. “Ông không ký kiểu tròn đều. Chữ Tâm của ông luôn có nét móc cuối kéo dài xuống dưới, giống như bị hụt tay. Hồi nhỏ tôi từng chê chữ ký của ba nhìn như dây điện hỏng, ông còn bảo dây điện hỏng thì mới cần người sửa.” Tôi lật đến trang cuối cuốn sổ, nơi có chữ ký ông để lại dưới một ghi chú kỹ thuật. Rồi tôi đặt nó cạnh màn hình. Một bên là chữ ký trong biên bản. Một bên là chữ của người đã dạy tôi cách nhìn phần sáng còn sót lại. Chúng không giống nhau.

Minh Khang nhìn hai chữ ký. Lần đầu tiên trong căn phòng đó, anh không phản bác ngay. Tôi thấy ánh mắt anh dừng ở nét cuối chữ Tâm, rồi chuyển sang biên bản. Một giây, hai giây. Sự dao động của anh rất nhỏ, nhưng nó có thật, giống như vết nứt đầu tiên trên một bức tường đã đứng quá lâu. Anh nói: “Có thể ông ấy bị thương. Có thể khi đó ông ấy hoảng loạn.” “Ba tôi bị thương ở vai trái, không phải tay phải. Hồ sơ y tế kèm theo có ghi.” Tôi chỉ vào dòng scan ở góc dưới. “Và người hoảng loạn thường ký méo hơn chữ thật, không sạch hơn chữ thật.”

Anh nhìn tôi. Trong mắt anh vẫn có phòng bị và nỗi đau cũ chống lên như gai, nhưng phía sau nó đã có thứ khác chen vào. Không phải tin tưởng. Chỉ là một khe hở rất mảnh nơi câu hỏi có thể lọt qua. Tôi hít sâu, rồi nói chậm: “Tôi không nói chỉ vì một chữ ký mà cha tôi vô tội. Tôi nói có người đã thay ông ký một tờ giấy quan trọng nhất đời ông. Nếu anh muốn dùng hồ sơ đó để ép tôi câm miệng, thì ít nhất hãy chắc nó thật trước đã.”

Cửa phòng bị gõ hai tiếng. Chúng tôi cùng quay lại. Trần Bảo Lâm đứng bên ngoài, tay cầm một tập tài liệu mỏng, nụ cười vẫn lịch thiệp như được là phẳng cùng cổ áo sơ mi. “Tôi nghe bên kỹ thuật báo có sự cố truy cập kho lưu trữ cũ.” Anh ta nhìn màn hình, rồi nhìn cuốn sổ của ba tôi trên bàn. Ánh mắt anh ta chỉ trượt qua rất nhanh, nhưng nhanh không có nghĩa là vô tội. Người làm nghề của tôi hiểu điều đó. Có những người nhìn một vết máu như nhìn vết cà phê đổ, không phải vì họ bình tĩnh, mà vì họ đã biết trước nó ở đó.

Minh Khang không mời anh ta vào. “Ai báo cho cậu?” Bảo Lâm hơi nhướng mày. “An ninh dữ liệu. Cụm NT-2014 nằm trong danh mục rủi ro pháp lý, cậu mở nó vào lúc này có thể khiến công ty gặp vấn đề.” “Tôi hỏi ai báo cho cậu,” Minh Khang lặp lại. Nụ cười trên mặt Bảo Lâm nhạt đi vừa đủ để người khác tưởng anh ta bị xúc phạm. “Khang, bây giờ không phải lúc chất vấn người đang giúp cậu dập lửa. Sau buổi họp báo hôm nay, nếu còn để cô An Hạ đào sâu vào hồ sơ Nam Thành trong hệ thống của Dư Quang, chúng ta sẽ mất kiểm soát hoàn toàn câu chuyện.”

Tôi nghe rõ chữ “mất kiểm soát”. Không phải mất sự thật, không phải mất chứng cứ. Với Bảo Lâm, thứ đáng sợ nhất luôn là mất quyền kể câu chuyện theo cách có lợi. Tôi ôm cuốn sổ của ba vào lòng, bỗng thấy mệt đến mức xương sống cũng nặng. “Anh Bảo Lâm,” tôi nói, “người chết rồi không cần câu chuyện đẹp. Người chết cần người sống đừng sửa lại phần họ để lại.” Anh ta nhìn tôi, nụ cười quay về rất nhanh. “Cô An Hạ, tôi hiểu cô đang xúc động vì chuyện gia đình. Nhưng xúc động không phải chứng cứ.” Tôi gật đầu. “Đúng. Vậy nên tôi mới đang nhìn log hệ thống chứ không viết thơ tưởng niệm.”

Không khí khựng lại. Minh Khang kéo màn hình phụ sang, mở file log an ninh vừa được gửi đến. Những dòng chữ hiện ra dày đặc. Mã phiên ban đầu bị rút gọn, nhưng bên dưới có thông tin truy vết máy trạm và chủ tài khoản xác thực. Tôi thấy tay Bảo Lâm siết nhẹ tập tài liệu. Một cử động rất nhỏ. Nhỏ đến mức nếu tôi không đứng đúng góc, có lẽ đã bỏ qua. Minh Khang đọc từng dòng. Sắc mặt anh không đổi, nhưng môi anh mím lại thành một đường thẳng.

“BL-FIN-02,” anh nói. Bảo Lâm bật cười khẽ. “Mã máy phòng tài chính thì có gì lạ? Kho lưu trữ pháp lý vốn do tài chính và pháp chế cùng giám sát.” Minh Khang kéo xuống thêm. Dòng cuối cùng vừa cập nhật. Trạng thái: PURGE REQUEST ACCEPTED. Gói NT-2014-L17 đang được đưa vào hàng đợi xóa vĩnh viễn. Tôi nghe tim mình rơi mạnh xuống một khoảng không rất tối. Mười bảy phút vừa xuất hiện chưa đầy nửa giờ, vậy mà đã có người muốn biến nó thành chưa từng tồn tại lần thứ hai.

Minh Khang bấm chặn yêu cầu. Hệ thống xoay vòng. Một giây, hai giây, ba giây. Rồi màn hình trả về kết quả. PURGE COMPLETED. Dòng chữ trắng trên nền xám không có âm thanh, nhưng tôi lại có cảm giác vừa nghe một cánh cửa sắt đóng sầm trong hầm tối. Minh Khang ngồi bất động. Bảo Lâm không nói gì. Tôi nhìn log cuối cùng, nơi hệ thống không còn che tên người dùng phía sau mã rút gọn nữa. Ở dòng thực thi cuối cùng, tên tài khoản hiện rõ: tran.baolam.