Bỏ qua nội dung

Dư Quang Sau Mưa

Chương 8 - Chương 8: Thỏa thuận trong bóng tối

CHƯƠNG 8. THỎA THUẬN TRONG BÓNG TỐI

Tên tài khoản hiện trên màn hình không cần ai đọc lớn thêm lần nữa. tran.baolam. Mười một ký tự nằm ở dòng thực thi cuối cùng, lạnh và gọn như một chữ ký được đóng sẵn dưới bản án. Tôi nhìn nó, rồi nhìn Trần Bảo Lâm đang đứng bên cửa. Anh ta không bước lùi, cũng không tiến tới. Vẫn là nụ cười lịch thiệp ấy, chỉ mỏng hơn một chút.

Minh Khang lên tiếng trước. “Giải thích.” Chỉ hai chữ, nhưng trong đó có đủ giận dữ, cảnh giác, thất vọng và một phần rất nhỏ của hy vọng rằng thứ trên màn hình có thể là sai. Bảo Lâm nhìn anh, rồi nhìn tôi. Ánh mắt anh ta không dừng lâu ở tôi, nhưng tôi vẫn thấy rõ sự tính toán trượt qua đó. Người thông minh khi bị bắt gặp không vội phủ nhận. Họ chọn cách làm cho hiện trường trở nên phức tạp hơn.

“Tài khoản của tôi có quyền giám sát cụm pháp lý – tài chính,” Bảo Lâm nói chậm rãi. “Nhưng yêu cầu purge không nhất thiết do tôi trực tiếp bấm. Hệ thống có lịch tự động xử lý gói dữ liệu bị đánh dấu rủi ro. Vừa rồi cụm NT-2014 bị truy cập trái quy trình, cảnh báo có thể kích hoạt lệnh dọn.” Anh ta đặt tập tài liệu xuống bàn, động tác rất nhẹ. “Khang, cậu biết rõ hồ sơ Nam Thành không được phép mở tùy tiện. Nếu để lọt ra ngoài trong lúc Dư Quang đang khủng hoảng, công ty sẽ bị kéo vào một vụ pháp lý mà chúng ta chưa chuẩn bị.”

Tôi bật cười khẽ. Trong đời tôi, nhiều người thích dùng chữ “chưa chuẩn bị” để thay cho “không muốn đối diện”. “Anh Bảo Lâm, anh vừa nói một file bị xóa đúng lúc chúng tôi mở ra là do lịch tự động. Lịch đó có sở thích xem drama theo thời gian thực không?” Nụ cười của anh ta không đổi, nhưng ánh mắt đã lạnh đi. “Cô An Hạ, nếu nói về quyền truy cập trái quy trình, cô cũng đang đứng trong phòng này với một hồ sơ không thuộc phạm vi hợp đồng truyền thông của mình.”

Câu đó không sai hoàn toàn. Và chính vì không sai hoàn toàn, nó càng nguy hiểm. Nếu là vài ngày trước, có lẽ Minh Khang sẽ chĩa câu hỏi đó vào tôi trước. Con gái của Nguyễn Văn Tâm vào kho dữ liệu cũ, file bị xóa, tài khoản Bảo Lâm xuất hiện trong log; muốn biến tôi thành người gây rối cũng không khó. Chỉ cần một người đủ giỏi kể chuyện, sự thật luôn có thể bị bẻ thành một hình dạng rất vừa mắt công chúng.

Nhưng lần này Minh Khang không quay sang tôi. Anh nhìn thẳng Bảo Lâm. “Tôi yêu cầu an ninh dữ liệu đóng băng cụm NT-2014. Ai cho quyền hệ thống thực hiện purge sau lệnh cô lập của tôi?” Bảo Lâm im nửa giây. Nửa giây đó ngắn đến mức không đủ để kết tội, nhưng đủ để tôi nhớ. “Quyền lưu trữ nền không nằm hoàn toàn dưới vận hành,” anh ta đáp. “Cậu đã tự nói với cô An Hạ rồi.” “Tôi hỏi ai cho quyền.” Giọng Minh Khang thấp xuống. Bảo Lâm thở ra, như đang cố kiên nhẫn với một người bạn quá xúc động. “Tôi sẽ cho kiểm tra. Nhưng đêm nay không phải lúc cậu biến một dòng log thành cuộc thanh trừng nội bộ.”

Minh Khang đóng cửa sổ log lại, nhưng không tắt máy. “Từ giờ cụm NT-2014 bị khóa khỏi mọi tài khoản không do tôi xác nhận trực tiếp.” Bảo Lâm nhíu mày. “Cậu không có quyền đơn phương—” “Tôi sẽ chịu trách nhiệm trước hội đồng.” “Và nếu hội đồng hỏi tại sao CEO mở hồ sơ cũ cùng con gái người bị kết án trong đêm công ty đang bị kiện?” Bảo Lâm hỏi. Tôi nghe tên cha mình được kéo vào câu nói đó, bình thản như người ta lấy một món đồ cũ ra chặn cửa. Minh Khang nhìn anh ta rất lâu. “Thì tôi sẽ nói vì có người đang cố xóa chứng cứ trước mặt tôi.”

Bảo Lâm cười nhạt. Lần đầu tiên, nụ cười đó mất hẳn vẻ dễ chịu. “Cậu đang để cảm xúc điều khiển.” “Có lẽ,” Minh Khang đáp. “Nhưng ít nhất cảm xúc của tôi không tự động xóa file.” Tôi không nên thấy nhẹ đi vì câu đó, nhưng tôi vẫn nhận ra: lần này anh không để người khác dùng quá khứ của tôi làm lưỡi dao.

Bảo Lâm không tranh thêm. Anh ta cầm lại tập tài liệu, chỉnh cổ tay áo, mọi thứ trên người quay về đúng trật tự. “Tôi sẽ gửi báo cáo quyền hệ thống vào sáng mai. Còn cô An Hạ, lời khuyên riêng thôi: đừng nhầm một vết nứt trong hồ sơ với cánh cửa mở ra sự thật. Có những cánh cửa mở ra rồi, người bước vào không chắc còn đường quay lại.” Anh ta nói xong thì rời khỏi phòng. Cánh cửa kính khép lại sau lưng anh ta rất êm, êm đến mức nếu không nhìn dòng log còn lưu trên màn hình, có lẽ người ta sẽ tưởng vừa rồi chỉ là một cuộc trao đổi công việc bình thường.

Tôi đứng yên vài giây. File đã mất. Mười bảy phút vừa lóe lên rồi bị dập tắt. Một chữ ký nghi vấn vẫn nằm trong cuốn sổ của tôi. Một tài khoản đáng ngờ vừa rời khỏi phòng bằng dáng vẻ của người tin rằng mình vẫn kiểm soát được câu chuyện. Tôi kéo dây túi vải trên vai, nói: “Nếu anh định hỏi tôi có tin lời giải thích của anh ta không, câu trả lời là không. Nhưng nếu anh định hỏi tôi có chắc anh ta trực tiếp xóa không, câu trả lời cũng là không.”

Minh Khang nhìn tôi. Ánh sáng màn hình hắt lên mặt anh, làm vẻ mệt mỏi hiện rõ hơn sự lạnh lùng. “Cô vẫn biết phân biệt hai việc đó?” “Tôi làm truyền thông khủng hoảng, không phải thầy bói online.” Câu cà khịa bật ra theo phản xạ, nhưng tôi nói rất khẽ. “Một dòng log là manh mối. Không phải bản án. Tôi ghét người ta dùng hồ sơ chưa đủ để kết án cha tôi, nên tôi sẽ không dùng một dòng log để kết án người khác. Dù người đó nhìn rất đáng bị nghi.”

Minh Khang im lặng. Có lẽ anh hiểu câu đó cũng dành cho anh. Một lúc sau, anh kéo ghế ngồi xuống, mở lại bản sao log tạm được hệ thống ghi ở vùng cache. “File chính bị xóa, nhưng log sự kiện chưa mất. Có thể còn bản sao trong backup lạnh hoặc máy chủ kiểm toán bên thứ ba. Truy cập các lớp đó sẽ để lại dấu vết.” “Tức là nếu chúng ta đào tiếp, Bảo Lâm sẽ biết.” “Không chỉ Bảo Lâm.” Anh ngước lên. “Nếu bị phát hiện, tiêu đề sẽ là: con gái người bị kết án đột nhập dữ liệu Dư Quang.”

Tôi đặt cuốn sổ bìa nâu lên bàn. “Anh nói như thể tiêu đề đó chưa từng nằm sẵn trong túi họ.” Tôi mở sổ ở trang có chữ ký của ba. Nét mực cũ nằm dưới ánh đèn, gầy và bền bỉ. “Tôi không sợ bị gọi như vậy. Tôi sợ một ngày nào đó chính mình cũng quen với cách họ gọi, rồi thôi không tìm nữa.” Minh Khang nhìn cuốn sổ. Lần này anh không né. Sự căm ghét trong mắt anh vẫn còn, nhưng bức tường đã có một khe hở.

“Cô muốn gì?” anh hỏi. Tôi đóng sổ lại. “Quyền tiếp cận dữ liệu cũ liên quan Nam Thành dưới sự giám sát trực tiếp của anh. Không qua Bảo Lâm. Không qua bản đã lọc. Tôi cần xem những gì còn lại: log, lịch sao lưu, người từng truy cập, bản scan hồ sơ gốc. Đổi lại, tôi tiếp tục giúp Dư Quang xử lý khủng hoảng Phạm Quốc Thịnh, chuẩn bị họp báo thứ hai và kế hoạch gặp gia đình nạn nhân. Tôi sẽ không đưa bất cứ chi tiết nào về Nam Thành ra ngoài khi chưa có chứng cứ đủ mạnh.”

“Điều kiện của tôi,” Minh Khang nói ngay, như thể anh đã chờ một thỏa thuận để không phải gọi tên nó là niềm tin. “Mọi truy cập của cô dùng tài khoản tạm do tôi cấp, chỉ đọc, không tải xuống thiết bị cá nhân. Mỗi lần xem dữ liệu phải có tôi hoặc Đức Gấu chứng kiến. Cô không tự ý liên hệ kỹ thuật, không tiếp cận máy chủ, không nói với Sao Chổi về phần điều tra cũ nếu chưa thống nhất.” Anh dừng lại. “Và cô không được biến Dư Quang thành công cụ minh oan cho cha cô.”

Tôi gật đầu. “Còn anh không được biến tôi thành công cụ để chứng minh cha tôi có tội thêm lần nữa.” Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Không ai nhượng bộ. Cũng không ai quay đi. Có những mối quan hệ không bắt đầu bằng tin tưởng, mà bằng việc hai người cùng đặt dao xuống bàn và nhìn rõ lưỡi dao còn ở đó.

Minh Khang lấy một tờ giấy trắng từ máy in cạnh bàn, viết ngắn gọn các điều kiện. Không phải hợp đồng pháp lý. Không có chữ ký công ty. Chỉ là một thỏa thuận tạm giữa hai người còn quá nhiều lý do để nghi ngờ nhau. Tôi đọc từng dòng rồi ký tên mình ở cuối giấy. Nguyễn An Hạ. Lần này, không phải trên hợp đồng xử lý khủng hoảng. Là trên một lối đi mới. Minh Khang ký sau tôi. Lục Minh Khang. Hai chữ ký nằm cạnh nhau trên giấy, cách nhau một khoảng trắng rất nhỏ. Tôi nhìn khoảng trắng đó, bỗng nhớ đến mười bảy phút không tồn tại trong hồ sơ.

“Bản đầu tiên chúng ta cần giữ là log xóa file,” tôi nói. “Nếu sáng mai anh ta gửi báo cáo làm sạch mọi thứ, ít nhất chúng ta còn dấu vết ban đầu.” Minh Khang gật đầu, cắm một thiết bị lưu trữ mã hóa vào máy, nhưng trước khi xuất log, anh dừng lại. Mắt anh chuyển sang góc trần phía sau tôi. Tôi quay theo. Camera an ninh trong phòng họp nhỏ đang sáng một chấm đỏ rất mảnh. Tôi đã thấy nhiều camera trong tòa nhà này, nhưng chấm đỏ ấy vừa nhấp nháy xong, như một con mắt mới chớp.

Minh Khang mở bảng điều khiển camera nội bộ. Những dòng truy cập hiện lên. Phòng họp số hai. Kênh hình: đang được xem. Kênh âm thanh: đang được ghi tạm. Thiết bị truy cập: BL-FIN-02. Tài khoản xác thực: tran.baolam. Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm giác bóng tối trong phòng không còn nằm ở những góc khuất nữa. Nó đã ngồi ngay trên trần nhà, nhìn xuống chúng tôi từ đầu đến cuối.

Minh Khang rút dây mạng khỏi máy tính phụ gần đó. Màn hình camera tắt phụt. Nhưng tôi biết việc tắt một con mắt không có nghĩa là bóng tối đã mù. Tờ thỏa thuận vẫn nằm trên bàn, chữ ký của tôi và anh vừa khô mực. Tôi nhìn nó, rồi nhìn camera im lìm trên trần. Ở bên kia lớp kính, khu điều phối vẫn sáng trắng. Còn trong căn phòng nhỏ này, chúng tôi vừa ký một thỏa thuận trong bóng tối, và bóng tối đã biết.