Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 71 - Chương 71: Nhà Cũ Có Đèn

Chương 71: Nhà Cũ Có Đèn

Tờ lệnh điều tra còn nằm trước camera thì cửa phòng 18A mở lần đầu sau gần một giờ khóa kín.

Ba người mặc áo khoác tối màu bước vào cùng một cán bộ kỹ thuật độc lập và hai hộp niêm phong rỗng. Không ai chạy, không ai quát. Người đi đầu đọc số quyết định, họ tên, đơn vị và phạm vi tiếp nhận trước bốn camera. Vũ Khang đối chiếu từng chữ với bản vừa in. Thành viên ủy ban kiểm soát đặt gói lưu chứng lên bàn nhưng vẫn giữ tay trên quai túi cho đến khi mã kiểm tra được đọc lại đủ hai lần.

Quân đứng sau vạch vàng, cổ tay trái cứng như một khúc gỗ bị đóng đinh. Anh đã tưởng lệnh điều tra có hiệu lực thì căn phòng sẽ thở ra. Nó không thở. Nó chỉ đổi chủ.

Thiết bị gốc được chụp hiện trạng, dán tem lên cổng nguồn, cổng mạng và khe đầu đọc. Ổ lưu thứ nhất chuyển cho tổ tiếp nhận. Ổ thứ hai tiếp tục do ủy ban kiểm soát giữ. Trịnh Khải được mời ra khỏi khoang kính nhưng không được cầm điện thoại, không được rời tầng và phải ký xác nhận token pháp chế của mình đã bị khóa trong phiên bảo toàn. Ông Tín được bố trí sang một phòng có người bảo vệ đi cùng.

Lê Thành đứng cạnh cửa, tháo thẻ trưởng ca đặt vào túi vật chứng.

Quân nhìn hắn. “Thẻ đó cũng tin camera à?”

Thành không cười. “Từ giờ cái gì của tôi cũng phải tin camera.”

Một cán bộ yêu cầu hắn giao chìa bảo trì phòng điều hành, danh sách người được cấp bản sao và toàn bộ nhật ký ca trực. Thành làm đủ, nhưng khi ký xong vẫn nói rõ hắn không thừa nhận đã tham gia tráo thẻ. Người tiếp nhận chỉ đáp: “Anh sẽ có chỗ để trình bày.”

Không ai nói “anh vô tội”. Cũng không ai nói “anh xong rồi”.

Đúng 06 giờ 27, màn hình trong phòng họp hiện thông báo quản trị mới. Quyền ADMIN-EXEC-01 bị đóng băng. Tài khoản Trần Bảo Long bị thu hồi khỏi hệ thống điều hành, pháp chế, lưu trữ và quản lý dự án. Một nghị quyết khẩn của ủy ban kiểm soát tạm đình chỉ chức vụ của Long, hoãn toàn bộ nội dung niêm yết và khóa các giao dịch liên quan nhóm pháp nhân đang bị yêu cầu bảo toàn hồ sơ.

Tên Tân Lộc Phát xuất hiện ở dòng thứ bảy.

Quân đọc lại. “Lạc Nam cũng bị khóa?”

Người thư ký kiểm tra phụ lục. “Tạm dừng khảo sát, tháo dỡ, chuyển nhượng và hủy tài liệu hiện trường cho đến khi có người tiếp nhận.”

Minh Thịnh chưa sụp thành đống bê tông. Đèn logo ngoài sảnh vẫn sáng. Nhân viên vẫn đứng sau quầy. Máy lạnh vẫn chạy bằng số tiền của những người chưa kịp biết ông phó tổng đã bỏ trốn. Nhưng lần đầu tiên, tập đoàn không còn được tự chọn hồ sơ nào tồn tại và hồ sơ nào biến mất.

Vũ Khang đưa Quân một bản biên nhận nguồn tin. “Cậu ký phần người giao tài liệu và người có quyền lợi liên quan. Đọc kỹ.”

“Anh không đọc hộ à?”

“Tôi đọc hộ thì sau này họ bảo cậu không hiểu mình ký gì.”

Quân cầm bút bằng tay phải. Anh đọc chậm đến mức người thư ký phải đổi chân đứng. Trong phần ghi chú, anh yêu cầu thêm một câu: người giao không truy cập, sao chép hoặc sửa dữ liệu sau thời điểm bàn giao; mọi thao tác tại phòng 18A đều nằm trong camera và biên bản.

Ký xong, anh hỏi: “Cáo buộc tôi trộm dữ liệu?”

“Chưa tự biến mất.” Vũ Khang nói. “Nhưng bên ban hành cảnh báo phải giao căn cứ. Nếu căn cứ là lệnh của Long và biên bản dựng sẵn, họ sẽ phải tự giải thích.”

“Cha tôi?”

Vũ Khang nhìn anh một nhịp rồi đưa sang một tờ giấy khác. Không phải kết luận điều tra cuối cùng. Đó là quyết định tạm đình chỉ hiệu lực phần quy trách nhiệm cá nhân trong hồ sơ tai nạn của Phạm Văn Đạt, đồng thời yêu cầu phục hồi hồ sơ gốc và giám định lại toàn bộ chữ ký, thời điểm cùng chuỗi phê duyệt.

Quân đọc đến dòng: “Không tiếp tục sử dụng nhận định người lao động tự ý vi phạm quy trình làm căn cứ hành chính, dân sự hoặc truyền thông.”

Anh đọc lại lần nữa.

“Vậy là minh oan chưa?”

“Phần nói cha cậu gây ra tai nạn đã bị hủy hiệu lực.” Vũ Khang đáp. “Ai gây ra, ai sửa và ai phải chịu trách nhiệm còn phải điều tra. Đừng bắt một tờ giấy chạy nhanh hơn chứng cứ.”

Quân gấp tờ giấy theo đúng nếp, nhét vào lớp áo trong. “Tôi chạy nhanh hơn giấy mười một năm rồi. Hôm nay cho nó chạy trước một đoạn.”

Bảy giờ hơn, anh rời Minh Thịnh bằng lối chính. Không còn ai ghì vai, không có bảo vệ chặn cửa, nhưng hai người của tổ tiếp nhận vẫn đi phía sau để đưa anh sang bệnh viện lấy lời khai bổ sung và khám thương tích. Ngoài sảnh, mưa đã thành bụi. Tấm biển điện tử của đại hội cổ đông chuyển từ “ĐANG XÁC MINH” sang “TẠM HOÃN”.

Hùng ngồi trên chiếc xe cũ ở mép đường, áo mưa mở phanh trước ngực. Thấy Quân, hắn nhìn cổ tay rồi nhìn mặt.

“Bắt được Long chưa?”

“Chưa.”

“Lấy lại được tiền chưa?”

“Chưa.”

“Vậy mặt mày sáng cái gì?”

Quân đưa tờ quyết định ra nhưng không buông khỏi tay. Hùng đọc mấy dòng đầu, im hẳn. Một lúc sau hắn kéo mũ bảo hiểm phụ ra.

“Lên xe. Tao chạy chậm. Hôm nay rớt thêm cái tay nữa thì bệnh viện tính phí theo bộ.”

Ở bệnh viện Nam Lộ, bà Mai vẫn nằm theo dõi. An Nhiên ngồi cạnh cửa sổ, trên tay là chiếc điện thoại đã cắm sạc bằng dây mượn của y tá. Cô nhìn Quân bước vào, mắt dừng ở túi áo trong.

“Có giấy rồi?”

Quân đưa cho mẹ trước.

Bà Mai không đọc ngay. Bà sờ tên Phạm Văn Đạt in trên trang giấy như sợ mực còn ướt sẽ nhòe. Quân ngồi xuống cạnh giường. Anh từng nghĩ lúc này mẹ sẽ khóc lớn, sẽ trách những người đã ép bà ký, hoặc sẽ nói một câu đủ đẹp để người ta đưa lên bài báo.

Bà chỉ hỏi: “Họ bỏ chữ lỗi của cha con chưa?”

“Bỏ hiệu lực rồi. Còn điều tra tiếp.”

Bà gật đầu. Hai bàn tay giữ tờ giấy run nhẹ. “Vậy được một việc.”

“Chỉ một việc?”

“Cha con chết rồi. Giấy không đưa ông ấy về. Nhưng từ nay ai nói ông ấy làm chết người, mẹ có cái để đặt xuống bàn.”

Quân cúi đầu. Cổ tay đau, vai đau, mắt cũng đau theo cách không có chỗ ghi vào biên bản. Bà Mai đưa tay vuốt tóc anh, động tác chậm và vụng vì kim truyền.

An Nhiên quay mặt ra cửa sổ, giả vờ kiểm tra tin nhắn. Điện thoại cô rung liên tục. Bài đăng cũ vu Quân tống tiền bắt đầu bị gỡ. Trang tin từng dùng ảnh bà Mai đã sửa tiêu đề. Một vài tài khoản xin lỗi bằng đúng một phần mười số chữ họ từng dùng để chửi.

Bùi Sơn gọi đến lúc bác sĩ vừa cho bà Mai ăn cháo.

“Tài khoản của mày được mở lại rồi.” Giọng hắn khàn vì thức trắng. “Cảnh báo gian lận bị treo để rà soát, phí phạt và khoản bồi thường đơn mất đã tạm hủy. Nhưng điểm hoạt động chưa phục hồi hết. Lịch sử mấy ngày bị khóa vẫn tính là không chạy.”

Quân bật cười. “Xin lỗi kiểu app cũng có khấu hao.”

“Có nút khiếu nại.”

“Bao lâu?”

“Bảy đến mười lăm ngày làm việc.”

“Công lý công nghệ.”

Bùi Sơn chửi nhỏ rồi nói thêm rằng bộ phận tuân thủ đã nhận yêu cầu bảo toàn toàn bộ lệnh khóa từ tài khoản đối tác Minh Thịnh. Hắn phải tiếp tục làm việc với người điều tra, chưa biết còn giữ được việc hay không.

Quân không nói cảm ơn ngay. Anh biết Sơn ghét những câu nghe như chia tay.

“Giữ cái ghế đến khi họ đuổi.” Quân nói. “Bị đuổi thì qua chạy cùng Hùng. Đội nó thiếu người có khả năng đọc chữ.”

Hùng đứng cuối giường đáp: “Đội tao thiếu người có tiền hơn.”

Gần trưa, cô Bảy gọi. Người của Tân Lộc Phát đã tới hẻm 17 cùng xe tải nhỏ và biển niêm phong, nhưng vừa căng dây thì có lệnh dừng. Một tổ khác đến chụp hiện trạng căn nhà 17/23B, bóc bảng “hạng mục nguy hiểm cần tháo dỡ” và yêu cầu không ai được sửa tường, sơn số hoặc mang đồ đi.

Bà Mai nghe hết, đặt bát cháo xuống. “Con qua coi đi.”

“Mẹ còn nằm đây.”

“Có cô Nhiên với thằng Hùng. Nhà cũ không chạy được, nhưng người ta từng định làm nó biến mất. Con qua nhìn cho mẹ.”

Quân đến hẻm 17 khi trời đã sáng hẳn. Không có đoàn người chào đón. Chỉ có vài bà hàng xóm đứng dưới mái bạt, một cán bộ đang ghi số tem, chiếc xe tải của Tân Lộc Phát quay đầu rất khó trong con hẻm hẹp.

Tấm tôn xám trước nhà 17/23B vẫn còn. Lớp sơn trắng phủ số cũ bị mưa rửa loang, để lộ nét xanh của số 23 và chữ B nhỏ nằm thấp hơn như cách cha anh từng viết. Trên cửa có tem bảo toàn mới, nhưng không còn tờ thông báo phá dỡ.

Cô Bảy kéo một sợi dây điện từ quán nước sang. “Nhà bị cắt điện lâu rồi. Tôi chỉ câu tạm cái bóng ngoài hiên, không đụng vô trong. Người ta cho phép vì đèn nằm ngoài tem.”

Bóng đèn tròn cũ chớp hai lần rồi sáng. Ánh vàng yếu, ban ngày gần như vô dụng, nhưng đủ soi rõ số 17/23B dưới lớp sơn trắng.

Quân đứng ngoài cổng. Căn nhà chưa về lại tay anh. Nợ chưa hết. Long chưa bị bắt. Cổ tay anh có thể phải bó lâu hơn một tháng. Mẹ vẫn ở bệnh viện. Tờ giấy trong áo chỉ mới xóa một câu sai, chưa trả lại mười một năm.

An Nhiên đứng cạnh, không giơ điện thoại chụp.

“Tôi từng nghĩ mua lại nhà này là xong.” Quân nói.

“Anh nghĩ rẻ vậy à?”

“Không. Tôi nghĩ đắt. Hóa ra còn đắt hơn.”

Cô nhìn bóng đèn. “Ít nhất hôm nay nó chưa bị xóa.”

Điện thoại Quân rung. Màn hình ứng dụng giao hàng hiện lại biểu tượng quen thuộc, bên dưới là dòng TÀI KHOẢN ĐÃ HOẠT ĐỘNG. Bản đồ Nam Lộ sáng lên với những vùng đỏ báo nhu cầu cao. Số dư vẫn bằng không. Điểm hoạt động thấp. Một thông báo nhắc anh hoàn thành ba mươi đơn để khôi phục quyền ưu tiên.

Mọi thứ giống hệt như thể thành phố chưa từng săn anh.

Quân đặt ngón tay lên nút BẮT ĐẦU NHẬN ĐƠN. Anh giữ đó vài giây, rồi chuyển trạng thái sang TẠM NGHỈ.

Hùng nhắn trong nhóm: “Mở chưa? Có đơn thì nhận, tao đang nợ tiền xăng.”

Quân nhìn căn nhà cũ có đèn, trả lời: “Mở rồi.”

Anh cất điện thoại vào túi.

Nhưng lần này, app không còn là thứ quyết định anh phải chạy về đâu.