Chương 70 - Chương 70: Không Phải Anh Hùng
Chương 70: Không Phải Anh Hùng
“Có đuổi theo không?”
Lê Thành hỏi khi hình ảnh chiếc xe đen vừa mất khỏi camera B3. Hai nhân viên an ninh ngoài cửa đồng loạt nhìn vào phòng, tay đặt lên bộ đàm. Cổng phía sông chỉ cách bãi xe chưa đầy một cây số. Nếu xuống thang máy ngay, dùng xe máy luồn qua đường dịch vụ, có thể vẫn còn thấy đèn hậu.
Quân bước được nửa bước thì cổ tay trái giật lên như có chiếc đinh đóng ngược vào xương. Anh giữ cánh tay sát bụng, mắt dán vào màn hình. Long đang chạy. Người đã để cha anh nằm dưới một bản kết luận giả suốt mười một năm đang ở ngoài kia, cách anh vài phút đường mưa.
“Xe của cậu đâu?” Vũ Khang hỏi.
“Dưới lối công trình.”
“Xăng?”
Quân im một nhịp. Trong túi anh còn mười một nghìn đồng, đủ mua một chai nước ở sảnh Minh Thịnh, không đủ cho một cuộc truy đuổi xuyên Nam Lộ. Vũ Khang nhìn cổ tay anh rồi nhìn cánh cửa phụ.
“Cậu đuổi bằng một tay, xe gần cạn xăng và cái đầu đang nóng. Đó không phải can đảm. Đó là giúp Long có thêm một nạn nhân.”
Quân ghét câu nói ấy vì nó đúng.
Lê Thành quay sang nhân viên an ninh. “Gửi biển số, hướng ra và ảnh tài xế cho chốt ngoài. Không tự ý va chạm. Gọi cơ quan chức năng, yêu cầu ghi nhận phương tiện rời hiện trường khi phiên xác minh đang bảo toàn chứng cứ.”
Một người vừa đưa bộ đàm lên thì nhân viên kỹ thuật bật tiếng chửi nhỏ. Trên màn hình chính, một khung đỏ phủ lên cửa sổ dữ liệu.
REMOTE LEGAL OVERRIDE REQUESTED.
Nguồn yêu cầu hiện dưới tên ADMIN-EXEC-01. Thời gian gửi là 05 giờ 08 phút 43 giây, chưa đầy hai phút sau khi xe 18-01 vượt thanh chắn.
“Ông ta đang thử gỡ EVIDENCE HOLD từ xa.” Người kỹ thuật nói nhanh. “Nếu hệ thống nhận đủ quyền pháp chế, phiên READ ONLY sẽ bị thu hồi và thiết bị quay về vùng quản trị nội bộ.”
Khải đứng bật dậy sau lớp kính. “Quyền pháp chế thứ hai nằm ở token của tôi.”
“Ông có thể từ chối?” Vũ Khang hỏi.
“Có. Phải ghi nhận trước camera và ký bằng chính token đã mở phiên. Nếu mạng bị cắt giữa chừng, nhật ký từ chối có thể không đồng bộ ra máy chủ ngoài.”
Quân nhìn chiếc điện thoại Long đã mang theo. Hắn không cần quay lại phòng. Chỉ cần biến những gì họ vừa thấy thành một phiên bất thường, một lỗi thiết bị, một chuỗi dữ liệu chưa hoàn tất. Sau đó người ta sẽ cãi về thủ tục đến khi cha anh tiếp tục chết thêm một lần trên giấy.
Vũ Khang kéo ghế sát bàn thư ký. “Ghi thời điểm yêu cầu vượt quyền xuất hiện. Thành viên ủy ban kiểm soát ký từ chối thứ nhất. Khải ký từ chối thứ hai. Đồng thời tạo gói xuất bảo toàn độc lập.”
Người đàn ông ở cuối bàn đặt thẻ tên cạnh đầu đọc, đọc to họ tên và chức vụ. Khải làm tương tự trong khoang kính. Hai ô xác nhận chuyển sang xanh, yêu cầu của Long bị đóng dấu DENIED. Người kỹ thuật lập tức yêu cầu hai vật mang trắng có số sê-ri chưa sử dụng.
“Bộ lưu chứng của đại hội có hai ổ niêm phong.” Thành viên ủy ban nói. “Một bản giao trung tâm lưu chứng độc lập, một bản giao cơ quan tiếp nhận nguồn tin.”
Lê Thành bước tới tủ khóa bên tường, dừng trước khi chạm tay vào. “Chìa cơ nằm ở tôi.”
“Đặt lên bàn, lùi lại và để camera thấy.” Vũ Khang nói.
Thành làm đúng. Quân nhìn hắn. Người này từng đứng nơi chiếc thẻ bị tráo đi qua, từng nhận những cuộc gọi không ai nghe được, giờ lại có chìa tủ lưu chứng. Không hành động nào đủ sạch để xóa các câu hỏi cũ.
Thành bắt gặp ánh mắt anh. “Cậu không cần tin tôi.”
“Tôi không tin.”
“Vậy tin camera.”
“Camera từng mất mười một phút.”
Mặt Thành cứng lại. “Thì lần này để bốn camera cùng nhìn.”
Hắn quay hai camera phụ về phía bàn, yêu cầu thư ký đọc số sê-ri từng ổ và cho nhân viên an ninh đứng ngoài cửa. Ông Tín được đưa sang phòng chờ liền kề, vẫn trong vùng camera. Khải ở nguyên trong khoang kính. Quân chủ động đứng sát vạch vàng cách bàn hai mét.
“Ghi luôn.” Anh nói. “Từ lúc bắt đầu xuất dữ liệu, tôi không chạm vào máy, ổ lưu hay phong bì. Tôi ở trong khung hình này.”
Vũ Khang gật đầu. “Đó mới là việc cậu cần làm.”
Thanh tiến trình bắt đầu chạy. CAMERA-11M, SHIFT-SAFETY-17A, INCIDENT-INITIAL-01, INCIDENT-REV-02, LEGAL-EXCEPTION-02, HANDOVER, RISK-COM và toàn bộ log phiên được đóng thành gói chỉ đọc. Mỗi tệp hiện mã kiểm tra bên cạnh. Thư ký đọc tên, người kỹ thuật đối chiếu, hai người giám sát ký danh mục.
Mười tám phần trăm.
Ba mươi sáu phần trăm.
Điện trong phòng tắt phụt.
Đèn khẩn cấp bật lên sau một nhịp, nhuộm căn phòng thành màu trắng xanh. Màn hình chính vẫn sáng nhờ bộ lưu điện, nhưng thanh tiến trình đứng ở sáu mươi mốt phần trăm. Ngoài cửa kính, hành lang tầng mười tám chìm tối.
“UPS còn mười một phút.” Người kỹ thuật nói. “Mạng nội bộ vừa mất. Có người ngắt tuyến từ phòng điều hành.”
Lê Thành giật bộ đàm khỏi thắt lưng. “Khóa phòng điều hành. Không ai chạm tủ mạng. Gửi hai người lên bằng thang bộ, ghi hình từ lúc mở cửa.”
“Người của anh không được tự mở.” Vũ Khang chặn lại. “Gọi đại diện ủy ban đi cùng.”
Thành nghiến răng nhưng sửa lệnh. Mọi thứ trong phòng lúc này đều chậm hơn một cuộc truy đuổi: đọc tên, ghi giờ, đợi người thứ hai, kiểm tra con dấu. Quân hiểu Long từng thắng bằng chính sự chậm ấy. Người nghèo không có thời gian chờ một tờ giấy đúng quy trình, vì họ còn ca chạy, tiền trọ, viện phí và những khoản phạt đến đúng giờ hơn công lý.
Điện thoại Vũ Khang rung. Anh nhìn tên người gọi rồi bật loa.
Giọng An Nhiên vang lên, lẫn tiếng xe đẩy bệnh viện. “Mẹ anh ổn. Bác sĩ giữ bà theo dõi, không có người lạ nào vào được từ lúc tôi tới. Tôi nghe tin Long chạy rồi. Quân, anh đừng làm chuyện ngu.”
Quân nhìn thanh tiến trình vẫn đứng yên. “Cô định nghĩa chuyện ngu rộng quá.”
“Đuổi theo ô tô giữa mưa bằng tay gãy, xe hết xăng và mặt đang bị phát khắp mạng là chuyện ngu rất cụ thể.”
Anh bật cười khô. “Tôi có mười một nghìn.”
“Vậy càng không phải anh hùng. Anh hùng ít nhất phải đủ tiền đổ xăng.”
Quân dựa lưng vào tường. Cổ tay vẫn đau nhưng không kéo anh về phía cửa nữa. “Tôi ở lại.”
“Ở lại đến lúc mọi thứ được ký xong.” An Nhiên nói. “Sống đến lúc anh tự khai phần của mình.”
Cuộc gọi kết thúc. Cùng lúc ấy, thanh tiến trình nhúc nhích.
Sáu mươi hai phần trăm.
Người kỹ thuật nói gói bảo toàn đang tiếp tục từ bộ nhớ cục bộ. Họ không cần nối lại đường truyền; cần giữ nguồn điện và không tháo thiết bị. Vũ Khang yêu cầu ghi rõ thay đổi phương thức xuất. Khải đọc điều khoản ngoại lệ từ khoang kính. Thành viên ủy ban ký bổ sung.
Khi UPS báo còn ba phút, thanh tiến trình đạt chín mươi bảy phần trăm.
Một tiếng đập cửa vang lên. Nhân viên an ninh báo có lệnh sơ tán tầng mười tám vì “sự cố kỹ thuật”. Lê Thành hỏi mã sự cố. Đầu dây bên kia im lặng rồi đọc sai số khu vực.
“Không mở.” Thành nói. “Hệ thống báo cháy không kích hoạt. Ai ra lệnh sơ tán, yêu cầu đọc tên trước camera hành lang.”
Tiếng đập cửa dừng lại.
Một trăm phần trăm.
Hai ổ lưu chuyển sang trạng thái LOCKED. Người kỹ thuật rút từng ổ theo thứ tự, đặt vào túi chống tĩnh điện, dán niêm phong và đọc mã kiểm tra cuối. Thư ký in bốn bản danh mục. Ông Tín trở lại ký xác nhận lời khai của mình nằm trong gói. Khải ký phần tài liệu pháp chế. Thành viên ủy ban nhận một túi, Vũ Khang nhận túi còn lại sau biên bản bàn giao.
Quân không chạm vào bất cứ thứ gì.
Đến 05 giờ 41, hồ sơ điện tử về dấu hiệu làm giả tài liệu, can thiệp dữ liệu và cản trở bảo toàn chứng cứ được gửi qua cổng tiếp nhận chính thức. Mã kiểm tra hai gói, biên bản lời khai, log Long rời phiên và hình ảnh xe 18-01 được đính kèm. Vũ Khang dùng đúng số tiếp nhận công khai, yêu cầu thư ký đọc lại từng trường trước khi bấm gửi.
Màn hình hiện một dãy số hồ sơ.
“Xong chưa?” Quân hỏi.
“Chưa.” Vũ Khang đáp. “Mới là lúc họ không thể nói chưa từng nhận.”
Bên ngoài, mưa nhẹ hơn nhưng trời chưa sáng hẳn. Lê Thành nhận báo cáo rằng phòng điều hành trống, cáp mạng bị rút bằng chìa bảo trì và camera hành lang ghi một người mặc áo kỹ thuật rời đi trước khi tầng mất kết nối. Không nhìn rõ mặt. Lại thêm một người không tên, thêm một cánh cửa phải mở đúng thủ tục.
Quân đứng ở vạch vàng, cánh tay trái tê đến đầu ngón. Anh không bắt được Long. Không cứu cả tòa nhà. Không đập cửa, không giật thiết bị, không làm điều gì có thể kể thành một câu chuyện anh hùng.
Anh chỉ ở lại.
Ở lại để lời khai không bị bỏ một mình. Ở lại để chiếc thẻ công trình đi qua đủ chữ ký. Ở lại để khi người ta hỏi ai đã giao chứng cứ này, câu trả lời không còn là một tài khoản app bị khóa.
Lúc 06 giờ 03, máy in bên bàn thư ký khởi động. Một tờ giấy mang mã xác thực của cơ quan điều tra kinh tế thành phố trượt ra, mực còn nóng. Vũ Khang đọc từ đầu đến cuối rồi đặt nó trước camera.
Văn bản mở điều tra chính thức đối với dấu hiệu làm giả hồ sơ tai nạn Minh Thịnh Plaza, sử dụng trái phép chữ ký của Phạm Văn Đạt, can thiệp hệ thống lưu trữ và cản trở bảo toàn chứng cứ. Kèm theo đó là yêu cầu phong tỏa quyền truy cập của Trần Bảo Long, bảo toàn phòng điều hành và truy tìm khẩn cấp xe 18-01.
Quân nhìn tên cha mình trên tờ giấy. Lần này nó không nằm dưới mục người chịu lỗi.
Ở cuối trang, dưới dấu thời gian 06 giờ 02 phút 17 giây, có một dòng ngắn hơn tất cả những gì họ đã nói suốt đêm:
LỆNH ĐIỀU TRA ĐÃ CÓ HIỆU LỰC.
