Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 69 - Chương 69: Lời Khai Dưới Mưa

Chương 69: Lời Khai Dưới Mưa

“Tôi đến ký phần lời khai mình đã bỏ trống mười một năm.”

Nước từ gấu quần ông Tín nhỏ xuống nền phòng họp, từng giọt đen mảnh kéo theo bụi đường. Bên ngoài lớp kính, mưa quất nghiêng vào tòa nhà, làm những dải đèn của Nam Lộ méo đi như bị ai dùng tay xóa. Không ai trong phòng cử động ngay. Quân nghe tiếng máy điều hòa, tiếng cổ tay mình giật đau và tiếng thở nặng của người đàn ông từng đóng cửa trước mặt anh.

Long là người phá im lặng. “Danh tính chưa được xác minh. Một câu tự nhận không biến ông thành nhân chứng hợp lệ.”

Vũ Khang đặt tập hồ sơ đang ôm lên bàn tiếp nhận, không tiến sâu thêm. “Hồ sơ đăng ký lúc 04 giờ 02 có bản sao căn cước, thẻ nhân sự cũ và đơn tự nguyện làm chứng. Bàn dưới sảnh đã đối chiếu khuôn mặt. Ông có thể cho kiểm tra lại tại đây, nhưng không thể gọi ông ấy là người ngoài chưa xác định.”

Long nhìn Lê Thành. Thành đưa tay lên tai nghe, rồi đáp sau vài giây: “Bàn tiếp nhận xác nhận hồ sơ đủ ba mục. Camera sảnh ghi toàn bộ quá trình.”

Quân không bước tới ông Tín. Lần trước, một chiếc camera đã khiến ông đổi lời vì con gái mất tích. Lần này anh không muốn biến mình thành người đứng bên kia ống kính, ép một ông già nói điều anh cần nghe. Anh chỉ kéo chiếc ghế trống ra bằng tay phải, đặt nó cách bàn một khoảng vừa đủ. “Ông ngồi đi. Đừng nói với tôi. Nói với thư ký, nói với máy ghi và nói phần ông tự chịu trách nhiệm.”

Ông Tín nhìn anh. Nỗi sợ vẫn còn nguyên trong mắt, chỉ khác là lần này nó không đẩy ông lùi lại. Ông ngồi xuống, hai bàn tay ướt đặt trên đầu gối. Vũ Khang yêu cầu thư ký đọc quyền từ chối trả lời, quyền sửa biên bản trước khi ký và việc lời khai sẽ được đối chiếu độc lập. Khi từng mục được đọc xong, ông Tín trả lời “tôi hiểu”, giọng nhỏ nhưng không đứt.

Người kỹ thuật phóng lớn SHIFT-SAFETY-17A. Dòng L.H.TIN hiện ở cuối trang. Vũ Khang hỏi: “Ông có xác nhận đây là chữ ký của mình không?”

“Có.” Ông Tín cúi nhìn màn hình. “Tôi ký lúc gần một giờ sáng. Anh Đạt gọi tôi sang chứng kiến vì tổ nâng vật liệu vẫn bị yêu cầu chạy dù tải trọng vượt bảng kiểm. Anh ấy bảo dừng, kiểm lại dây và chân giàn. Tôi ký vào chỗ người làm chứng.”

Long chen vào, giọng vẫn lịch sự: “Ông nhớ chính xác một câu nói sau mười một năm?”

Ông Tín ngẩng lên. “Tôi không nhớ hết câu. Tôi nhớ việc máy phải dừng. Tôi nhớ anh Đạt cầm bút bằng tay trái vì tay phải dính dầu. Tôi nhớ ông đứng ngoài cửa phòng điều hành, nói chậm một ca thì sáng mai ai chịu trách nhiệm.”

Một người ở cuối bàn quay hẳn sang Long. Long không nhìn lại. “Lời kể cảm tính không thay thế hồ sơ vận hành.”

“Đúng.” Vũ Khang nói. “Nên đối chiếu hồ sơ vận hành.”

Người kỹ thuật mở INCIDENT-INITIAL-01 ở chế độ chỉ đọc. Bản ban đầu có dòng ghi nhận lệnh dừng tải lúc 00 giờ 54, người phát lệnh P.V.DAT, nhân chứng L.H.TIN. Ở bản INCIDENT-REV-02, dòng ấy bị thay bằng cụm “tổ vận hành tự ý tiếp tục, người phụ trách ca không kiểm soát”. Quân nhìn hai đoạn nằm cạnh nhau. Một câu lệnh cứu người đã bị đổi thành một câu nhận lỗi, cũng bằng cách sạch sẽ như người ta sửa địa chỉ giao hàng trên app rồi bắt shipper chịu phí.

Vũ Khang hỏi tiếp: “Sau khi ký phiếu an toàn, ông có thấy ông Phạm Văn Đạt ký INCIDENT-REV-02 không?”

“Không.”

“Ông có nghe ông ấy đồng ý cho dùng lại chữ ký không?”

“Không.”

“Ông có được yêu cầu ký làm chứng cho bản sửa không?”

Ông Tín im lâu hơn. Ngoài kính, một tia chớp làm gương mặt ông trắng bệch trong một nhịp. “Có. Sau khi giàn sập, tôi bị giữ ở hành lang kỹ thuật. Khoảng hơn hai giờ, anh Đạt đã được đưa đi. Ông Long cầm phiếu an toàn này đi qua. Sau đó một người phòng điều hành mang tới tờ biên bản mới, bảo tôi ký rằng anh Đạt đã nhận trách nhiệm trước khi được đưa đi.”

Long đặt mạnh đầu ngón tay xuống bàn. “Ông đang gán lời cho người không có mặt để tự bảo vệ mình.”

Ông Tín giật vai, nhưng không rút lời. “Tôi không thấy ai chèn chữ ký. Tôi chỉ nói việc tôi thấy. Tôi từ chối ký tờ mới. Người đó bảo không cần tôi nữa, vì đã có chữ ký của anh Đạt.”

Căn phòng không còn yên như trước. Tiếng bút của thư ký chạy nhanh trên bàn phím. Người kỹ thuật mở mốc thuộc tính 02 giờ 37 của SHIFT-SAFETY-17A. Một sự kiện SCAN OBJECT xuất hiện dưới tài khoản máy trạm CONTROL-ROOM-03, rồi đối tượng SIG-PVD-004 được tạo bảy phút sau. Đây chưa phải tên người thao tác, nhưng lời ông Tín vừa đặt một con người vào đúng khoảng thời gian máy ghi lại việc tờ phiếu bị quét.

Khải bật loa từ khoang kính. “Tôi xác nhận phòng pháp chế nhận yêu cầu rà soát một bản sửa không có chữ ký trực tiếp lúc sau ba giờ. Tôi đã ghi ngoại lệ vì không có nhân chứng ký lại. Khi tôi hỏi nguồn chữ ký, câu trả lời từ phòng điều hành là ‘đã xử lý theo chỉ đạo hiện trường’.”

Long quay phắt về phía kính. “Anh đang diễn giải thư trao đổi nội bộ.”

“Tôi đang khai phần tôi gửi trong phong bì, dưới tên tôi.” Khải đáp. “Tôi không nói ai bấm chuột. Tôi nói lý do tôi chặn phát hành, và lý do chặn đó bị vượt qua.”

Một người dự họp yêu cầu thư ký tách ba lớp xác nhận: lời khai ông Tín về hiện trường, lời khai Khải về pháp chế và log kỹ thuật về thời điểm quét chữ ký. Người khác đề nghị niêm phong lại phong bì đã mở, lập danh mục từng trang rồi giao cho bộ phận lưu chứng độc lập của đại hội cổ đông, không để phòng điều hành giữ. Long nói đó là vượt thẩm quyền phiên xác minh, nhưng lần này không ai chờ hắn cho phép mới ghi.

Quân nhìn ông Tín ký nháy từng trang lời khai bằng một cây bút khô mà Vũ Khang đặt trước mặt. Bàn tay ông run đến mức nét đầu tiên lệch khỏi dòng. Quân không thấy nhẹ nhõm. Một lời khai đúng không trả lại mười một năm, cũng không khiến cha anh bước qua cửa. Nó chỉ ngăn một tờ giấy khác tiếp tục nói thay người chết.

Vũ Khang hỏi câu cuối: “Vì sao trước đây ông đổi lời?”

Ông Tín nhìn xuống đôi giày vẫn nhỏ nước. “Vì họ biết trường con gái tôi. Vì tôi nghĩ im thì nhà tôi còn nguyên. Sau đó thằng Quân kéo con bé ra khỏi cái bẫy nợ mà người ta đặt. Tôi vẫn sợ. Nhưng nếu tôi còn để anh Đạt mang lỗi, thì cái giá tôi bắt người khác trả đã quá lâu rồi.”

Long đứng dậy. “Phiên dừng tại đây. Nhân chứng có dấu hiệu bị tác động bởi người đang hưởng lợi trực tiếp từ lời khai. Tài liệu và thiết bị tiếp tục do Minh Thịnh bảo quản.”

Người kỹ thuật không tắt màn hình. “Hệ thống đã tự chuyển sang EVIDENCE HOLD khi có ba nguồn xác nhận cùng một chuỗi thời gian. Tôi không thể tháo vật mang nếu không có hai người đồng ký.”

“Tôi là chủ tọa.”

Người đàn ông ở cuối bàn đẩy thẻ tên của mình tới trước camera. “Và tôi là thành viên ủy ban kiểm soát. Tôi không đồng ký cho ông tháo nó.”

Đó là cao trào nhỏ nhưng không có tiếng quát. Chỉ là một chiếc thẻ tên nằm trên bàn, một con trỏ chuột đứng yên và quyền lực của Long lần đầu không đi tiếp sau mệnh lệnh. Lê Thành nhận thêm một cuộc gọi. Mặt hắn đổi sắc, rất ít, nhưng Quân thấy. Thành ghé sát Long nói điều gì đó không lọt vào micro.

Long cầm điện thoại và tập hồ sơ mỏng bên cạnh ghế. “Tôi cần trao đổi với hội đồng quản trị. Không ai rời phòng, không ai sao chép dữ liệu cho đến khi tôi quay lại.”

“Ghi giờ chủ tọa rời phiên.” Vũ Khang nói.

Thư ký đọc: “05 giờ 06 phút 19 giây.”

Long đi qua cửa phụ, không nhìn Quân. Lê Thành định theo, nhưng tai nghe lại vang lên. Hắn dừng ở ngưỡng cửa, quay sang hai nhân viên an ninh và ra hiệu giữ nguyên vị trí. Quân nhìn cách Long mang theo điện thoại nhưng bỏ lại áo mưa trên lưng ghế. Một người đi gọi điện trong tòa nhà không cần vội đến mức quên cả áo giữa trận mưa này.

Anh bước tới màn hình kiểm soát cửa, không chạm vào nó. “Thẻ của ông ta vừa quẹt ở đâu?”

Người kỹ thuật do dự một giây, rồi mở log ra vào vì nó đã nằm trong phiên bảo toàn. Dòng mới nhất hiện lên: PRIVATE LIFT 18A – DOWN. Điểm dừng không phải tầng hội đồng quản trị, mà là B3 – EXECUTIVE PARKING.

Lê Thành lập tức gọi xuống chốt xe. Không ai trả lời lần đầu. Lần thứ hai chỉ có tiếng mưa và tiếng còi báo thanh chắn. Mười giây sau, giọng bảo vệ dưới hầm bật qua loa, hụt hơi: “Xe 18-01 vừa ép qua làn ra. Thẻ mở khẩn cấp của ông Long. Tài xế không đăng ký. Đang chạy về cổng phía sông.”

Quân nhìn cánh cửa phụ còn khép hờ. Cha anh đã bị nhốt trong hồ sơ mười một năm. Còn Long, khi hồ sơ bắt đầu biết nói, đã chọn chạy khỏi chính tòa nhà mình từng khóa mọi lối ra.

Trên màn hình, camera bãi B3 hiện một chiếc xe đen lao qua màn mưa, đèn hậu đỏ quạch rồi mất ở khúc dốc.